duyên làm phu quân
Đọc truyện Duyên Làm Phu Quân của tác giả Tâm Nhụy, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Tiểu muội vô dụng quanh quẩn đi tìm lương duyên lại rơi vào tay độc nam phụ, độc nam phụ luôn đi tìm cách báo thù lại ngã vào hũ mật
Bạn làm nhiều bộ tịch, bạn ưu chiều chuộng và gian sảo, nịnh bợ là bạn nguy hiểm. Người quân tử hòa mà không đồng, kẻ tiểu nhân đồng mà không hòa. Người quân tử yêu cầu chính là bản thân, kẻ tiểu nhân yêu cầu chính là mọi người.
Vay Tienonline Me. Editor Thanh Việt Bốn nha đầu tam đẳng mới tới, Vân Song lớn tuổi nhất, Vũ Song bằng tuổi Lộ Song, Tuyết Song nhỏ nhất chỉ trên dưới mười bốn. Nàng ta vốn là người hầu trong phủ, mẫu thân là Tiết nương tử làm việc ở phòng bếp, phụ thân là Trương quản sự của ngoại viện, chuyên quản xe ngựa, nhà họ ở phía sau phố. Tuy Tuyết Song nhỏ tuổi nhưng rất nhanh nhẹn, lại thân với ma ma nhị đẳng quản sự của hậu viện nên thừa dịp này được vào đây, cũng coi như nhận việc vặt trong viện, ngày sau có thêm một phần bạc để trợ giúp gia đình. Phòng bếp nhiều người, phần lớn Tiên Y đều từng gặp, có đôi khi còn tới ăn ké. Phòng chủ tử luôn có nhiều thứ tốt, Tiên Y lại có thân phận, thân hình xinh đẹp, miệng ngọt như mật nên nàng luôn được chừa chỗ lợi, cái này cũng coi như quyền lợi thứ nhất thứ hai. Tiên Y cũng từng tiếp xúc qua bốn nha đầu này, Vân Song ôn nhu, mắt nhìn xa trông rộng, Vũ Song yếu đuối ít nói chỉ lo làm việc, tính cách hơi giống Đông Cảnh, nhưng Tiên Y nhìn ra được, Vũ Song là người nhát gan chưa trải đời, còn Đông Cảnh thiên hướng cao ngạo, có những suy nghĩ riêng. Lộ Song, Tuyết Song đều là người hoạt bát, Lộ Song là thiếu nữ nhiệt tình, tâm tính Tuyết Song trẻ con. Nhiều người thế này cùng Tú Châu và Thu Cảnh, chính phòng coi như náo nhiệt hơn. Tuy còn nhiều người khác nhưng Tiên Y không thường tiếp xúc ngoài phạm vi công việc, chỉ lui tới nhiều với Tú Châu, Đông Cảnh từng ở cùng thiên phòng hoặc do nàng quá lười ra khỏi cửa, chỉ hay tiếp xúc với những người quen. Người mới đã nhậm chức, Thu Cảnh, Đông Cảnh và Tú Châu coi như là người cũ, Tiên Y được giao việc nhẹ nhàng, cùng lắm là giúp trông thuốc bổ, hoặc đến trù phòng thúc giục nấu nướng nhanh lên. Lúc nhàn rỗi còn có thể học cách làm dược thiện ở nhà bếp hoặc học y lý bình thường cùng Thu Cảnh, không tính là làm việc nặng khổ sở. Còn bốn tam đẳng nha đầu mới đến nên luôn bị Tú Châu hoặc Thu Cảnh bắt lỗi, Thu Cảnh còn đỡ, dù sao tính tình nàng ấy cũng nhẹ nhàng, cùng lắm nói đôi ba câu hoặc phạt đứng rồi thôi. Nhưng Tú Châu lại là người chi li, nếu bắt lỗi được ai thì dùng roi đánh vào tay là bình thường, có đôi khi còn phạt không được ăn vãn thiện, tất nhiên bọn nha đầu luôn nói vài câu oán hận sau lưng. Tiên Y chỉ nhìn mà không nhúng tay vào, cũng không châm ngòi thổi gió. Thật ra nàng nghĩ biện pháp của Tú Châu rất tốt, có thể làm bọn nô tỳ không có tâm tư bất chính. Nếu làm việc qua loa, vậy thì sao về sau chủ tử yên tâm được. Lại nói về chuyện giặt y phục hôm trước, rõ ràng là Tú Châu sai Lộ Song mang ngoại bào hình hoa sen của phu nhân đi giặt, nhưng Lộ Song lại cố tình mang bộ đồ xảo chi hỉ thước chim hỉ thước đậu trên cành. Trùng hợp hôm sau Đại phu nhân muốn đi dự tiệc mừng thọ, bộ đồ hỉ thước là đồ mới, lúc Đông Cảnh chuẩn bị mới phát hiện bộ đồ chính còn chưa giặt, Đại phu nhân tức giận trừng phạt hai người liên quan là Tú Châu và Đông Cảnh, Lộ Song thì khỏi phải nói, phạt tiền lương hàng tháng còn phải quỳ cả một buổi chiều, cơm cũng không ăn. Cho nên dù Tiên Y có mẫu thân là Trần thị cũng cố gắng làm việc thật cẩn thận. Chớp mắt lập thu đã qua, thời tiết Phái quốc như bị thần mưa chiếm chỗ, toàn bộ phòng như lạnh lẽo hơn dưới từng cơn mưa lớn, chưa nói đến phòng hạ nhân, phòng ngủ Đại phu nhân cũng có mùi ẩm mốc. Vì thế tâm tình Đại phu nhân và các nô tài trong phủ đều buồn phiền, cả ngày chỉ ủ rũ nhìn cơn mưa lớn bên ngoài cửa sổ và bầu trời tối đen như mực cầu nguyện, mong những cơn mưa này mau dứt. “Tuy nói trời lập thu mưa thuận lợi cho việc đồng áng, nhưng mưa như thế này thì hơi nhiều, chỉ sợ lương thực sẽ hư mất.” Trần ma ma nhìn ra ngoài cửa sổ, lại đến bên bàn rót thêm một chén trà cho Đại phu nhân. Đại phu nhân bưng chén trà nóng lên miệng, lúc này đôi mày mới thả lỏng “Chỉ sợ không chỉ thế, chưa nói đến thôn trang chúng ta, mới nói những đồng ruộng ở kinh đô, nếu cứ mưa nhiều thế này thì nước sẽ bị quá đầy, ắt xảy ra chuyện xấu.” “Đúng như phu nhân nói, nơi chúng ta còn tốt, nhưng nghe nói phía nam mưa rất to, chỉ sợ… Đúng là tai hoạ.” Trần ma ma thở dài, trời không chiều lòng người, đáng thương những người nông dân dựa vào ruộng đất để kiếm cơm, còn có người dân Lâm Giang nữa. “Tuy phủ chúng ta không đến mức thiếu cái ăn, nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, đợi vài ngày nữa ngươi đi tìm quản sự ngoại viện đến đây, trừ thôn trang bên ngoài, cho bọn họ thêm hai năm đi.” Đại phu nhân uống ngụm trà, không suy nghĩ gì mà đặt qua một bên. Trần ma ma đồng ý. “À, đúng rồi, hôm qua đã đưa quà đến phủ thân mẫu ta chưa?” Đại phu nhân hít một hơi rồi ngồi thẳng lại, hỏi. Trần ma ma cười trả lời “Hôm qua nô tỳ đã tự mình đi, còn thấy lão thái thái và Đại phu nhân, Nhị phu nhân, nhưng đã trễ nên nô tỳ chưa nói lại với phu nhân.” “Thân thể nương ta vẫn tốt chứ?” Lúc này Đại phu nhân không nhịn được lộ ra nụ cười, hỏi. “Hồi phu nhân, giống lần trước phu nhân trở về, nhưng mấy ngày nay lão thái thái lại khoẻ như cũ.” Trần ma ma che miệng cười, nhắc đến phủ thượng thư, Trần ma ma lộ ra vẻ mặt hiếm có. “Đúng thế, Tĩnh Lam tỷ tỷ cũng không nên chê cười ta.” Đại phu nhân nhìn Trần ma ma một cái, nói giỡn với bà như lúc còn chưa lấy chồng. Tuy Trần ma ma gọi là ma ma, thật ra chỉ hơn Đại phu nhân vài tuổi. Lúc chưa gả luôn hầu hạ trong phòng lão thái thái Trần phủ, khi mười tám được lão thái thái chỉ định gả cho tiểu quản sự họ Diêu ở ngoại viện, sau làm nô tỳ hồi môn và theo Đại phu nhân tới Kim phủ, lúc đầu người làm trong nhà còn gọi là nương tử, bây giờ thì gọi là ma ma. “Nô tỳ nào dám chê cười Đại phu nhân, phu nhân bây giờ vẫn đẹp như lúc còn là cô nương.” Tuy Trần ma ma nửa nói đùa nhưng nửa vẫn nghiêm túc. Đại phu nhân cũng thu lại ý cười, phiền muộn nói “Sao mà giống được, chúng ta đã già rồi, Lâm Nhi cũng sắp thành thân, ta cũng sắp thành bà bà rồi.” “Phu nhân vẫn nên tận hưởng phúc của nhi nữ.” Trần ma ma mang lư hương mạ vàng lên, lấy hai viên phấn thơm từ tráp gỗ đỏ ra bỏ vào lư hương, một mùi hương nhẹ nhàng bay ra phiêu tán khắp phòng, át đi mùi ẩm mốc. “Bà lão kia thế nào rồi?” Đại phu đột nhiên hỏi, mắt mang vẻ khinh thường. “Còn có thể thế nào? Dù sao chỉ có thể chờ chết trong sân thôi, nhi tử bà ta bị Thượng thư đại nhân nắm trong tay, không thể gây sóng gió gì.” Trần ma ma nhớ tới kế tổ mẫu của Đại phu nhân, ngữ khí không tốt chút nào. Năm đó bà từng hầu hạ trong phòng kế tổ mẫu đó nhưng không thể chịu nổi vị còn nhỏ tuổi hơn cả Trần phu nhân này, cả ngày luôn muốn tính kế người khác. Nhớ trước đây, tuy Trần gia là thế gia lâu đời ở kinh thành, nhưng phụ thân của Thượng thư đại nhân tài năng có hạn, chỉ có thể làm tới ngũ phẩm, thê tử mất sớm, chỉ có một đích tử. Lúc đầu ông lão cũng không muốn tìm vợ kế, nhưng đến khi nhi tử cưới vợ, đã có nội tôn, không hiểu sao lão nhân này lại coi trọng một tiểu quả phụ, không thèm quan tâm đến sự phản đối của con trai mà cưới vào nhà. Lúc đó Thượng thư đại nhân còn là tiểu quan ở kinh thành nên một thời gian dài bị đồng liêu cười nhạo vì phụ thân cưới kế mẫu còn nhỏ tuổi hơn thê tử hắn, kết quả hắn có một ấu đệ nhỏ tuổi hơn cả nhi tử mình. Hơn nữa sau khi vị kế mẫu này vào phủ, Trần phủ vốn bình yên lại trở nên gà bay chó sủa, kế mẫu này luôn đánh nhau với tức phụ, có lúc vị lão nhân kia còn bị nương tử trèo lên đầu lên cổ, lúc Đại phu nhân chưa xuất giá cũng phải chịu đựng đủ điều. Nhưng con người đều già đi, thực ra tuổi của phụ thân Thượng thư đại nhân không còn trẻ trung gì, không lâu sau khi Đại phu nhân xuất giá thì ông cũng cưỡi hạc về Tây Thiên. Kể từ đó, phụ mẫu Đại phu nhân luôn nắm quyền Trần phủ, Trần gia cũng từ từ khôi phục vinh quang ngày xưa. “Ngươi thấy Yên Nhi chưa?” Nghe xong lời của Trần ma ma, Đại phu nhân thở một hơi, nghĩ đến mục đích tặng lễ của mình, vội hỏi. “Không cần phải nói, Yên tỷ nhi xinh đẹp hơn lúc nhỏ rất nhiều, nghe Phạm ma ma nói nhị cô nương này rất có tài, sau này Trần phủ sẽ có phúc khí lớn.” Trần ma ma nhìn thần sắc Đại phu nhân liền nói ra những điều tốt đẹp, Đại phu nhân nghe vậy khoé mắt lông mày toát ra vẻ đắc ý. “Tất nhiên rồi, cô nương do mẫu thân ta dạy dỗ sao có thể kém được.” Nói tới đây, Đại phu nhân lại tiếc hận nói “Nếu vận khí của Linh Nhi tốt thì chuyện này tốt này có thể rơi xuống phủ ta rồi.” “Sao phu nhân lại nói như vậy, bây giờ phu thê Linh tỷ nhi hoà thuận, ngài cũng sắp có ngoại tôn bế rồi, sao lại không phải phúc khí?” Trần ma ma khuyên nhủ, bà biết từ khi Đại cô nương Kim Xảo Linh tiến cung tuyển tú bị bệnh nặng phải bất đắc dĩ tay trắng trở về thì lòng nàng ta đã muốn bệnh rồi, đây cũng là bệnh trong lòng Đại phu nhân. “Cũng phải, chỉ cần Yên Nhi có phúc khí, không phải chúng ta sẽ được thơm lây sao, chờ sang năm chuyện này mà thành thì chúng ta lại tặng lễ qua.” Chỉ cần có thể vào cung, bà sẽ là thân cô cô của cung phi cô cô ruột, dù đường làm quan của Đại lão gia hay Nhị thiếu gia sau này cũng sẽ bằng phẳng hơn hiện tại. “Đúng rồi, lão thái thái Trần phu nhân còn nói cho nô tỳ một tin là…” Trần ma ma cẩn thận nhìn ngoài cửa lớn và cửa sổ, xong mới ghé sát vào Đại phu nhân nói “Đại nhân đã hỏi chuyện của Đại lão gia rồi.” “Thật sao? Cha ta nói thế nào?” Đôi mắt Đại phu nhân sáng ngời, vừa khẩn trương vừa kinh hỉ hỏi. “Tuy không biết làm sao lão gia thông gia biết chuyện này, nhưng quả thực lời Đại cô nương truyền tới không sai, sang năm sau lão gia sẽ được thăng chức, tuy ở Hình bộ nhưng chức Lang trung sẽ không chạy đi đâu được.” Trần ma ma cũng cảm thấy lão gia thăng quan là tốt, tuy chỉ từ phó ngũ phẩm lên chính ngũ phẩm, nhưng rất nhiều người cả đời cũng không qua được một bước này. “Ai nha, Bồ Tát phù hộ thật sự là Bồ Tát phù hộ!” Đại phu nhân vui mừng đứng dậy từ ghế chủ thượng, đi qua đi lại trong phòng. “Chuyện này có nói với lão gia không ạ?” Trần phu nhân đứng sau ghế dựa, do dự hỏi. Đại phu nhân từ từ bình tĩnh trở lại, nhớ đến đức hạnh của người trượng phu kia, chậm rãi lắc đầu nói “Chờ đến lúc sắp ăn Tết nói sau, đỡ gây ra sóng gió gì."
Diêu Tiên Y hay được gọi là Tiên Y, ban đầu là một nha đầu tam đẳng trong phủ Kim gia. Mẹ nàng là Trần ma ma nhất đẳng bên người Đại phu nhân, có thể coi như là hô mưa gọi gió trong phủ. Cây cao thì bóng cả, dù làm nô tỳ nhưng sinh hoạt của Tiên Y cũng trôi qua nhẹ nhàng, nàng hiếm khi phải làm những việc nặng nhọc khổ sở. Mẹ nàng và bản thân Tiên Y đều là người thiện lương, tuy có vận dụng chút thủ đoạn nhưng cũng để cuộc sống của mình dễ thở hơn, không làm hại người này, Tiên Y tự nhận mình may mắn có được dung mạo khá đẹp, nhưng từ khi nàng diện kiến Kim Phong Hoa, chữ “đẹp” này chẳng khác gì “hàng fake”.Kim Phong Hoa thân là nam tử nhưng lại có gương mặt hại nước hại dân, tuấn nam mỹ nữ ở gần hắn cũng phải xấu sở hữu dung nhan dụ hoặc như nữ nhân nhưng không ai thấy gương mặt đó đặt trên Kim Phong Hoa có gì không phù hợp, dù ở cổ đại lạc hậu nhưng vẻ đẹp phi giới tính của hắn cũng được công nhận....Tên Kim gia đều có chữ Mộc, Tam thiếu gia lại được đặt Phong Hoa, vừa nghe là thấy ý trào phúng. Ban đầu, mẫu thân hắn là vợ cả của Kim lão gia, nhưng vì chút tiền đồ mà ông ta không hề do dự vứt bỏ người cũ, thành gia lập thất với thê tử mới giúp ích cho mình trên đường làm thân từ vợ cả bị biếm xuống vợ lẽ, thân phận Kim Phong Hoa từ con dòng chính cũng trở thành con dòng thứ. Mà ở Phái quốc bọn họ, con vợ lẽ vốn chỉ là một món đồ chơi, bị hành hạ, mang đi trao đổi như những món hàng hóa vô tri cũng không có gì là Y thấy Kim Phong Hoa bị Đại thiếu gia lưu manh đùa giỡn, kìm lòng không đặng mới giải vây cho hắn. Nàng không ngờ chỉ một câu nói này đã rẽ lái tương lai của hai người vào hướng đi hoàn toàn mới.…Kim Phong Hoa từng chết một lần, đời này trọng sinh hắn vô cùng cẩn thận. Rất nhiều chuyện trong khoảng thời gian khi hắn sống lại đều không thay đổi nhiều, ví dụ như mẹ hắn chết, ví dụ như hắn vẫn là đại ma đầu giết người,... Nhưng Tiên Y lại là một sự kiện ngoài ý muốn, cực kỳ ngoài ý muốn. Theo ký ức kiếp trước, lẽ ra nàng là người bị hắn giết đầu tiên, hẳn là chôn thây dưới lòng đất lạnh lẽo từ lâu nhưng đời này hắn quen biết nàng sớm một chút, đối với Kim Phong Hoa, Tiên Y chính là định mệnh không biết đầu tìm tới nha đầu kia đơn thuần chỉ là tò mò, đúng là một phần vì lời mẹ trăng trối nên hắn mới giữ nàng lại. Vậy mà Kim Phong Hoa lại phát hiện, chỉ cần Tiên Y ở bên hắn, vận mệnh của hắn có thể chậm rãi khác với kiếp trước. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland…Cả nhà Tiên Y hy sinh vì chủ tử mà bạc mệnh đi sớm, kết quả thì sao? Nếu không có Kim Phong Hoa nhúng tay vào, chỉ sợ nàng đã sớm bị Đại phu nhân đẩy vào hố lửa tự sinh tự Phong Hoa không có nhiều lòng lương thiện nhưng hắn đã dốc lên người Tiên Y đến ba lần, lần đầu là cứu nàng, lần hai là cưới nàng, lần ba là dạy nàng. Từ những ngày đầu tiên sống lại hắn đã luôn kiên định trên chính con đường của mình, không ai cản được bước chân hắn. Nếu có thể tiến bước thêm hắn không ngại vứt bỏ bất kỳ kẻ nào, trừ Tiên Y, hắn giờ đây lại hy vọng nàng có thể đuổi kịp bước chân với một người kiếp trước chẳng biết họ tên, hình bóng nàng như được gột rửa ngày càng rõ ràng. Hắn đã rõ dung mạo nàng, hiểu tấm lòng nàng, cảm nhận được sự ấm áp đến từ nàng. Hắn từng được giáo dục phải loại bỏ hết những người có sức ảnh hưởng với mình, không được có bất cứ nhược điểm nào. Nhưng giờ hắn sao hạ thủ được nữa?Nàng là của hắn, cả đời này hắn muốn phóng túng tất cả dục vọng của bản thân, giữ chặt nàng trong tay, không dám phá nam sắt thép Kim Phong Hoa lần đầu động tâm, tim đập nhanh, miệng đắng lưỡi khô, tự bắt mạch tưởng mình bị hạ độc, đứng trước Tiên Y mà mặt đỏ phừng Tiên Y chỉ hận không thể cắn hắn một cái, rõ ràng là ma đầu giết người như ngóe thản nhiên hủy thi diệt tích lại còn giả vờ thẹn thùng ngây thơ cái rắm!Tuy Tiên Y còn e sợ đại biến thái Kim Phong Hoa, hắn cũng chưa hoàn toàn tin tưởng nàng nhưng từ những tháng ngày chung sống hòa thuận, hai người đã dần có chuyển biến mới. Lúc này cả hai người đều chưa rõ, có đôi khi thử dung túng nhau sẽ trở thành tiền đề để bọn họ có thể chậm rãi thấu hiểu đối phương, càng ngày càng tiến gần về phía tương lai màu hồng phấn.***Nữ chính Tiên Y là một vai khá phổ thông, phổ thông ở đây không có nghĩa là xấu. Nàng xinh đẹp, lương thiện, khá thông minh, lại còn hết mực yêu thương, trân trọng gia đình, sẵn sàng liều mạng để bảo vệ niềm hạnh phúc nhỏ nhoi tác giả có buff cho nam chính nhưng vẫn biết giới hạn, trọng sinh nhớ được đề thi khoa cử cũng không phải lúc nào cũng on top, thiên tài IQ phong của tác giả vừa kể vừa tả nó cứ dài lê tha lê thê, ít cũng phải sau 20 chương đầu nam chính mới được lên sân, âm mưu gia đấu trước đó cũng không có sóng gió lớn gì mấy. Phần tác giả tô đen nhất trong truyện có lẽ là khi Kim Phong Hoa vào cung và bị hãm hại, mang danh xấu muôn đời. Nhưng mà mình không muốn đề cập quá nhiều vì không đầu không đuôi thì khó hiểu, còn trình bày rành mạch sẽ hơi dài dòng một chút. Chẳng bằng các bạn tự tìm hiểu thì hơn ^^Kể ra Kim Phong Hoa cũng khá bất hạnh, thoát được một Kim gia Kinh thành lại phải dấn thân vào một Kim gia Hoành thành. Mà gia tộc lớn thì nào có chuyện không đấu đá, không chỉ chống giặc ngoài còn phải phòng địch trong. Hắn từng bước đi trên con đường làm quan, thâm nhập vào Hoàng cung lấy lại những gì đáng lẽ ra thuộc về hắn. Báo thù là do oán hận của kiếp trước, còn Tiên Y lại là phúc phần kiếp này của hắn, hắn sẽ luôn che chở nàng, Tiên Y chỉ có thể thuộc về mình nói nhân sinh kỳ lạ, chỉ với một sợi tơ hồng mỏng manh đã kết duyên phu thê cho Tiên Y - Phong Hoa, hắn và nàng không còn là hai người, mà là một chỉnh ra đọc truyện cổ đại, nhất là trạch đấu đều cần có đức tính kiên nhẫn cao mà mình thì hơi thiếu nên đọc có chút buồn ngủ Căn bản vì những phần tương tác giữa nam nữ chính rất là đáng yêu, có thể cảm nhận được rõ ràng từng chút rung động của những người vốn không có lòng tin vào ái tình. Cơ mà những âm mưu kế sách tranh đấu của truyện mới thật sự nặng nề và khó ngấm với những ai không thế mình khuyên những bạn nào thật sự yêu thích thể loại trạch đấu gia đấu hãy nhảy hố nhé, biết đâu bạn lại bị “bánh cuốn” bởi nàng Tiên Y xuyên không và chàng Kim Hoa trọng sinh thì sao ạ ^^_____*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban
Editor Thanh Việt Đợi sau khi Kim Phong Hoa thi xong, Tiên Y mới thật sự thở phào nhẹ nhõm, tình hình khoa khảo ở cổ đại nàng đã từng đọc trong thư viện hay qua tiểu thuyết, nhưng đến khi chân chính nhập vai vào trong cảnh này, cho dù nàng không phải người đi thi, nàng cũng có thể cảm nhận được yêu cầu nghị lực và quá trình gian khổ phải trải qua. Sau khi Kim Phong Hoa hoàn thành khảo thí nhị phòng cũng chưa bị người khác quấy rầy, trước mắt viện thí vẫn còn chưa yết bảng, cho nên hay qua lại gần đây cùng họ đều là đám tiểu bối Kim gia, Tiên Y cũng thừa cơ hội này mà gặp mặt vị đại tẩu đại phòng một lần mà lần trước không thấy. Đích trưởng tôn của đại phòng bởi vì trời sinh thân thể yếu ớt, hằng năm gần như đều ở trong viện của mình, ngay cả ngày lễ tết cũng rất ít khi xuất hiện. Nhưng cũng không làm cho lão phu nhân Trương thị của đại phòng chán ghét, ngược lại còn vì hắn mà cầu thân với nữ nhi Tưởng thị của người bà con nhà mẹ đẻ. Tưởng gia tuy rằng không phải đại gia tộc, nhưng cũng là quận thú một phương, Tưởng thị là đích nữ tứ phòng của Tưởng gia, tổ mẫu của nàng là biểu tỷ muội của lão phu nhân, cho nên không sợ sức khoẻ của đích trưởng tôn nhà mình không tốt, cũng có thể cưới đích nữ Tưởng gia, chỉ là hai người đã thành hôn mấy năm, đến nay vẫn chưa có con nối dõi. Tiên Y nhìn thê tử của Đại lão gia và Đại thiếu gia là có thể nhìn ra được lão phu nhân đại phòng là một người có dục vọng khống chế cao, Đại thái thái là thân chất nữ của lão phu nhân, còn thiếu phu nhân lại là cháu gái họ ngoại của bà ta. Hai người không hề ngoại lệ, đều là người nhà mẹ đẻ của lão phu nhân, có thể nói nếu không dưới tình huống có mâu thuẫn lợi ích, ba người này tuyệt đối sẽ nhất trí đối ngoại, hai người đó còn phải hằng ngày nịnh bợ lão phu nhân, rốt cuộc bà ta vẫn có tên tuổi là được gọi là phu nhân, lại là thượng cấp trực tiếp của hai người họ. Nhưng mà dưới sự quan sát của Tiên Y, đây chỉ là thế cân bằng tạm thời của đại phòng, bởi vì Nhị thiếu gia của đại phòng vẫn còn đang ở quân doanh, năm nay khoảng mười bảy tuổi, rất nhanh sẽ phải thú một thiếu phu nhân mới, đến lúc đó còn phải xem xem vị lão phu nhân kia có thể tìm thêm một nữ tử có quan hệ họ hàng ở đâu ra, để mẹ chồng nàng dâu ba đời có thể kết thành một sợi dây thừng. Bất quá, nữ nhân gả chồng, mặc quần áo ăn cơm, hơn nữa đích trưởng tử thế yếu, đích thử tử mắt thấy sẽ đi theo đường cầm quần đánh giặc, tiền đồ cũng có hi vọng, đến lúc đó đại phòng có thể bình tĩnh như bây giờ không thì rất là khó nói, nói gì đi chăng nữa, di sản Đại lão thái gia lưu lại không chỉ có mỗi nhà. Tưởng thị ước chừng hai mươi tuổi, chắc vì không có hài tử, nàng ta rất yêu thích Du nhi, vẻ ngoài tuy chỉ gọi là thanh tú, nhưng cô nương từ nhà cao cửa rộng có mấy người là rụt rè, lúc này Tiên Y mới chân chính cảm nhận đầy đủ việc học tập ở chỗ Tưởng thái thái quan trọng cỡ nào. Đừng nói cái gì mà người hiện đại đã có sẵn một loại khí chất, có lẽ là có người có, nhưng tuyệt đại đa số tiểu thị dân đều là người bình thường, thậm chí còn không có khí chất bá tánh cổ đại đã chịu nhiều lễ nghi giáo dục, cùng lắm mấy người xuyên qua sẽ không rúm ró một góc, thoạt nhìn thì hào phóng, làm nô tỳ còn đỡ, nếu thật sự trở thành chủ tử, đối nhân xử thế sẽ không có quy củ giống như người ở đây. Tựu chung sự giáo dục từ nhỏ của người hiện đại và người cổ đại được dạy từ nhỏ rất khác biệt, đây cũng là nguyên nhân các thế gia cổ đại sẽ dốc vốn gốc mời một sư phó hoặc ma ma trong cung tới dạy dỗ khuê nữ nhà mình, nhà ai cưới phải một tức phụ thô thiển khó bảo, nhà chồng cũng chịu xui xẻo theo. “Đệ muội, vườn này được tu sửa xong, nhìn vào thật làm cho người khác hâm mộ.” Tưởng thị đến đây tuyệt đối không phải vì thăm hỏi đơn giản, lão phu nhân trong nhà có ý tưởng gì chỉ sợ nàng ta còn rõ hơn cả bà bà của mình, Đại thái thái tuy là cháu gái ruột của lão phu nhân, nhưng lão phu nhân đã trải qua nhiều năm quan sát, biết được Đại thái thái đôi khi không thể trọng dụng, dễ lẫn đầu lộn đuôi, ỷ vào thân phận của mụ cao mà coi thường người khác, lấy chuyện kế tôn nhị phòng đến kính trà, bà bà còn có thể giáp mặt cho người khác sắc mặt tốt, liền biết được tính tình như thế nào. “Đâu nào, chỉ sợ sân của đại tẩu còn đẹp hơn của chúng ta nhiều ấy chứ, chúng ta cũng chỉ có chữ “mới”, nhưng viện cũng không có gì khác nhau.” Tưởng thị nói câu trên mang theo ý thử, dù sao viện này đẹp là thật, nếu Tiên Y chỉ là một tiểu nha đầu ái mộ hư vinh, tất hồi nãy sẽ lộ ra một tia đắc ý, nhưng không những Tiên Y mang biểu cảm bình thường, còn bóp lấy đề tài mấy phòng khác muốn hiếu thắng so sánh vườn của nhị phòng với mấy phòng khác, vườn chỉ là mới sửa lại, nhìn mới mẻ, nhưng lại làm cho người ta phải hâm mộ. Tưởng thị không dấu vết nhìn Tiên Y vài lần, không nói đến nha đầu nhà chồng, nha đầu nhà mẹ đẻ của nàng ta nàng ta cũng đã thấy nhiều, nhưng giống như Tiên Y lại chưa từng thấy qua, cũng khó trách nghe nói Nhị thái thái tam phòng bên kia lần trước đến Lâm Thanh khi về lại không có động tĩnh. Đây là lần đầu tiên Tưởng thị gặp mặt Tiên Y, cho dù tuổi tác của nàng ta hơn Tiên Y, nói chuyện lại cũng không chiếm được lợi thế gì từ Tiên Y, càng đừng nói xuất thân, Tiên Y chuyển từ nhà nhỏ đến cổng lớn thế gia, vậy mà không có chút gì sợ hãi… Cũng khó trách lão phu nhân muốn nàng ta đến một chuyến. “Nói thế thôi, vậy các ngươi tới đây mấy ngày, ở có tốt không? Ăn có ngon miệng không? Nếu có chuyện gì ngươi cứ nói với ta, nhị phòng đã nhiều năm không có chủ tử, các ngươi đã tới đây rồi thì cũng đừng để mình bị uất ức, nói thế nào đi nữa các ngươi cũng là chủ tử.” Tưởng thị bưng li trà nhìn như chân thành nói. Tiên Y cười thầm, mới lần đầu tiên gặp mặt đã châm ngòi, nếu thực sự nhị phòng có gì thì đó cũng là chuyện của nhị phòng, không tới phiên đại phòng nhúng tay, lại nói nếu thật sự xảy ra chuyện gì lại tìm đại phòng ra mặt hộ, nếu tam phòng thấy thì sẽ cảm thấy thế nào, huống chi nô bộc của nhị phòng đều đã là lão nhân, nàng và Kim Phong Hoa nếu thật sự dám xử lí đám lão nô đó, không nói đến chuyện chủ tử khác nghĩ như thế nào, mà người hầu trong phủ này đều sẽ sinh ra lòng cảnh giác. Nàng không thể giúp Kim Phong Hoa cái gì, nhưng chuyện trong nhà, nàng tuyệt đối sẽ không để nó kéo chân hắn. “Không có gì không tốt, người hầu trong nhà đều là lão nhân từng hầu hạ trước mặt tổ phụ, phu quân ta lại là tôn tử của tổ phụ, người trong nhà này dù không muốn nịnh bợ thẳng mặt thì cũng phải nhìn mặt Phật. Nói nữa, còn có Nghiêm tổng quản, đại tẩu, ngươi nhìn đi, vườn này đẹp thế này cũng là do bọn hạ nhân săn sóc, những người này đều là do Nghiêm tổng quản đưa lên.” Tiên Y hiểu rõ Kim Phong Hoa vì sao tin tưởng người Nghiêm tổng quản đưa tới, không vì cái gì khác, chỉ là cho người ta thể diện thôi, đỡ cho người khác gièm pha rồi xúi giục đám gia nhân. Nếu người nhị phòng đã chủ tớ một lòng, Tưởng thị cũng không còn gì để nói nữa, nhưng nàng ta cũng thực sự có chút bội phục, nói như thế nào đi nữa Nghiêm tổng quản cũng coi như là rắn độc, phu thê hai người họ còn rất trẻ, lại không sợ bị lão nô đó bắt chẹt, còn dám dùng người lão ta đưa đến, nếu đổi thành là nàng ta sợ đã sớm muốn cầm đồ của nhị phòng đi, nhưng cho đến bây giờ nàng ta nghe được tin tức, vài thứ kia của nhị phòng vậy mà vẫn còn ở trong tay Nghiêm tổng quản, ngay cả việc nhà trong nhị phòng trừ cái vườn này, Diêu Tiên Y cư nhiên cái gì cũng chưa quản, tuỳ ý để Nghiêm tổng quản xử lí, đây rốt cuộc là nhát gan hay trầm ổn, Tưởng thị cảm thấy mình còn phải nhìn lại. Hai người lại uống thêm một li trà nữa, Tưởng thị đem mọi cử chỉ thái độ của nô bộc để vào trong mắt, đáy lòng có chút gì đó, hai người này dù gì cũng là người từ bên ngoài đến, tới đại viện không nói có rối loạn tay chân hay không, nhưng đám lão nô rất khó thu thập, nhưng nàng ta đã ngồi nhìn cả nửa ngày, không nói việc đệ muội sai bảo đều được làm tốt, ngay cả trên mặt những người này cũng không lộ ra một tia không kiên nhân hay coi khinh, làm cho Tưởng thị đã quen nhìn hạ nhân cũng cảm thấy kinh ngạc. Tưởng thị ngồi không bao lâu liền cáo từ rời đi, lúc này gặp mặt tuy không xem gì được nhiều, nhưng cũng đủ cho nàng trở về báo cáo kết quả, chắc trong lòng lão phu nhân sẽ có ý tưởng khác. Nhìn Tưởng thị rời đi, Tiên Y nói với Bích Tỉ đứng bên cạnh “Hôm nay người tới hầu hạ đều được thưởng một trăm văn tiền.” Không sai, người hôm nay tới hầu hạ đều là người của Nghiêm tổng quản đưa đến, ngày thường đều hầu hạ ở ngoại viện, hôm nay Tưởng thị tới Tiên Y cố ý điều họ vào nội viện, đều là đám vú già mà Tưởng thị quen mặt. Thực ra muốn để cho bọn họ phục tùng cũng không quá khó, dù gì nàng cũng chẳng cần bọn người này trung thành, người chết vì tiền, chỉ cần bọn họ làm tốt, nàng sẽ có tiền thưởng, càng sẽ không bởi vì muốn nịnh bợ Nghiêm tổng quản hay ai cả, sự kiên cường của nàng đã có từ trong xương cốt, nhóm vú già có tiền để lấy, ai sẽ nhàm chán đi rước đen đủi đến cho chủ tử chứ. Lại nói người Nghiêm tổng quản chọn đúng là không sai, ít nhất có tố chất, cũng không uổng Kim Phong Hoa tín nhiệm lão. Thu dọn đồ đạc, bên ngoài liền truyền tin Kim Phong Hoa dẫn theo bằng hữu quay lại, Tiên Y cũng không có gì kì quái, Kim Phong Hoa lạnh lùng từ trong tuỷ, nhưng trước nay hắn luôn trong ngoài bất nhất, đến chỗ nào cũng luôn có một ít bằng hữu chỗ đó, tuy nhân số không nhiều, nhưng đều có ích trong tương lai của Kim Phong Hoa, hơn nữa hắn cũng không đến thanh lâu sở quán, cũng không cùng mấy bằng hữu gì đó uống rượu đến nửa đêm, cho nên Tiên Y chỉ nghe rồi sai người chuẩn bị rượu thịt, không thèm để ý. “Ngươi nói phu quân bảo ta đi ra phía trước?” Tiên Y đang thay quần áo cho Du nhi, hôm nay thời tiết nóng lên, Du nhi lại hiếu động, không lâu sau quần áo đã ướt đẫm. “Cũng không phải, là Quan Kỳ tự mình tới mời, nói là muốn cho thiếu nãi nãi gặp vị bằng hữu kia.” Bích Tỉ cũng thấy kì lạ, thiếu gia rất không vui khi có nam nhân nhìn thấy dung mạo của thiếu phu nhân, nhưng bây giờ lại chủ động cho mời như thế. Tiên Y do dự một chút, liền thay một bộ váy khác, dẫn theo Bích Tỉ đi về phía trước của căn nhà, bây giờ trời hơi nóng, chắc là bọn họ đang ở nhà thuỷ tạ đầu tiên. Người Kim Phong Hoa mời đến hôm nay chính là thiếu niên đụng phải ở lần viện thí ngày ấy, hai người sau kì thi đó lại ngẫu nhiên gặp được một lần nữa, chỉ nói chuyện phiếm hai câu về đề thi, đối phương liền coi hắn trở thành tri kỉ, mấy ngày sau thường xuyên lui tới, lần này hắn mời y tới nhà làm khách. Còn chuyện mời Tiên Y lại đây là do tâm tư nhỏ của chính hắn. “Đây là Xuân Sinh huynh, khoa khảo ta đã từng gặp được, đúng là duyên phận.” Kim Phong Hoa thấy Tiên Y mặc một thân váy áo màu hoa sen, đồ trang sức toàn thân đều là trân châu bạch ngọc, một hương vị ngọt ngào lan ra làm hắn có chút hối hận, biết vậy đã không để nàng ấy tới rồi. “Đệ muội khoẻ.” Vưu Xuân Sinh đứng dậy thi lễ, trong lòng lại nói thầm, hai vợ chồng này giống như người từ trong tranh bước ra vậy, nam thì yêu nghiệt coi như hắn ta đã nhìn quen, còn tiểu phụ nhân này lại như mật ong ngọt ngào, hai người đứng chung một chỗ lại không ai làm lu mờ ai, đúng là chuyện lạ. Tiên Y nhanh chóng đáp lễ, không nhìn thấy Kim Phong Hoa liếc mắt một cái, còn Kim Phong Hoa bây giờ đã sớm hối hận, nhưng ngoài mặt vẫn kéo tay Tiên Y đến cạnh Xuân Sinh nói chuyện mấy câu, không lâu liền để cho Bích Tỉ đưa Tiên Y trở về, làm Tiên Y một đầu dấu chấm hỏi, không thể hiểu nổi hắn bảo nàng ra để làm gì.
duyên làm phu quân