vương gia đại thúc người thật xấu

Cẩn trọng với tin đồn trên mạng xã hội. Gia Khánh dientu@hanoimoi.com.vn. Đánh giá tác giả: 06:32 thứ sáu ngày 14/10/2022. (HNM) - Những ngày qua, sau khi trên mạng xã hội lan truyền thông tin tiêu cực về Ngân hàng thương mại cổ phần Sài Gòn (SCB), nhiều người dân đã đến SCB Truyện Vương Gia Đại Thúc, Người Thật Xấu! xoay quanh nhân vật chính là nàng , một cô gái thế kỷ 21 , một người tốt nghiệp ngành dược để rồi ra mở tiệm thuốc riêng để kiếm sống Số phận đã tới , cô phải xuyên không để một cao nhân đang bắt mình phải chịu hắn ôm ấp cưỡng hôn . Mạnh Thanh Ngự nhàn nhạt nói: "Vừa vặn có cái bữa tiệc ở phụ cận, kết thúc sớm, nhàn không có việc gì." "Tới thật tốt, chúng ta cũng đã lâu không tụ họp." Vương Mân nhanh nhẹn cho mỗi người đều rót rượu, cười nói: "Mọi người làm một ly trước!" Vay Tienonline Me. “. . .Hả? Hạ Thiên hiển nhiên không ngờ rằng Ân Tịch Ly sẽ nói như vậy, đầu tiên nàng có chút sững sờ, sau đó lại có chút lúng túng xấu hổ, thật là kỳ lạ, sao cứ như toàn bộ thế giới này đều biết Ân Dã Thần thích nàng vậy? Tại sao đến bây giờ nàng mới biết? Chẳng lẽ thật sự là do nàng quá chậm hiểu rồi sao?“Việc này . . . . Hắn thích ta thì cũng cần ta phải thích hắn mới được, nhưng ta lại không thích hắn . . .” Hạ Thiên mất tự nhiên nói thầm một nhiên nàng lại nghĩ tới điều gì, nghiêng đầu nhìn Ân Tịch Ly từ trên xuống dưới như đang dò xét “Này, đại thúc, không phải là ngươi . . . đang ghen đó chứ?”Toàn thân Ân Tịch Ly cứng đờ, trường bào chợt vung lên, hắn xoay người, lạnh lùng nói “Ghen? Bổn vương mà ghen sao? Đùa vui thật, mắc gì bổn vương phải ghen?!”“Thật sao? Thật là không có à?” Hạ Thiên nhìn cách hắn nói không được tự nhiên, trong lòng cảm thấy thật hoài nghi “Nếu không ghen, tại sao lại không dám nhìn ta? Ơ, đại thúc, sao tai ngươi lại đỏ lên như vậy?”“Chết tiệt! Im miệng! Không được gọi ta là đại thúc!” Ân Tịch Ly nổi cáu, dùng giọng điệu hung ác để che giấu sự bối rối khi bị người khác phát hiện, đây chính là dáng vẻ giấu đầu lòi đuôi’.“Không gọi ngươi là đại thúc, vậy chứ gọi là gì?” Hạ Thiên nghi ngờ hỏi, gọi đại thúc thật dễ nghe nha, huống hồ nàng đã gọi quen rồi, đại thúc này cũng thật kỳ lạ, trước giờ chẳng phải nàng vẫn luôn gọi hắn như vậy sao? Chả hiểu hắn bị làm sao, tự dưng bây giờ gọi đại thúc’ thì hắn lại nổi giận đùng đùng như vậy?“Gọi tên ta!” Ân Tịch Ly không chịu nổi khi thấy nàng gọi hắn là đại thúc mà lại đi gọi người khác bằng tên thân mật như vậy, nàng có thể gọi Dã Thần’, gọi Tử Dương’, gọi Nhậm Diệc’, vì sao lại không gọi hắn là Tịch Ly’? Chẳng lẽ hắn đã già thật rồi sao? Hắn cũng chỉ lớn hơn Dã Thần có vài tuổi thôi Thiên thấy cái dáng vẻ này của hắn, chính là dáng vẻ của một đứa trẻ muốn ăn kẹo mà lại không được ăn đây mà, nàng không khỏi nhíu mày, đại thúc rất để ý tới chuyện mình thân thiết với Ân Dã Thần sao?Nghĩ vậy, nàng chớp mắt mấy cái, dáng vẻ như có điều suy nghĩ, rõ ràng là đại thúc hay ghen nhưng vẫn cứ mạnh miệng không thừa nhận!Nhưng mà, tại sao lại phải ghen? Là vì nàng thân thiết với Ân Dã Thần sao? Vậy nên đại thúc mới không vui? Ngẫm nghĩ một hồi, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng dần ửng đỏ, chuyện này, chuyện này, chẳng lẽ đại thúc thật sự thích nàng sao?Trái tim mềm mại bỗng đập nhanh hơn, nghĩ đến khả năng này, trong lòng nàng lại không tự chủ được mà cảm thấy hồi hộp.“Này, đại thúc. . .” Nàng đột nhiên nhỏ giọng kêu, khuôn mặt đỏ hồng như quả táo chín, giọng nói dịu dàng mang theo chút ngượng giờ Hạ Thiên giống như một con cọp mẹ, bây giờ lại như một cô gái nhỏ đang làm nũng, khiến cho cái vị Ly vương điện hạ nào đó sửng sốt, nhất thời quên cả phản ứng.“Cái gì?” Hắn tức giận lên tiếng, thế nhưng lửa giận cũng dần dần lắng xuống, cuối cùng thì hắn cũng không nỡ tức giận với nàng . . . Ân Tịch Ly khẽ thở dài trong lòng.“Khụ khụ khụ, nếu ngươi không thích . . . vậy, từ nay về sau, ta ít tới chỗ của Dã Thần là được rồi . . . .” Hạ Thiên cúi đầu, nhỏ giọng nói, những lời cuối cùng, hầu như đã không còn nghe Ân Tịch Ly là người tập võ, không những võ công cao cường mà ngay cả gió thổi cỏ lay cách xa vài mét, hắn cũng có thể cảm nhận được, huống chi là giọng nói của Hạ thấy nàng nói vậy, hắn khẽ giật mình, trong ngực lại dâng lên một loại cảm xúc ngạc nhiên mừng rỡ “Nàng nói cái gì?” Nàng nói, nếu hắn không thích nàng thân thiết với Ân Dã Thần thì từ nay về sau nàng sẽ ít đến phủ tam hoàng tử đúng không? Hắn không nghe lầm chứ? Nha đầu này là đang . . . muốn hắn yên tâm sao?Khuôn mặt của Hạ Thiên lại càng đỏ hơn, thật ra thì nàng chỉ muốn đi vào, đại thúc đã không thích, nàng cũng không nhất định phải đi, huống hồ quan hệ giữa nàng và Ân Dã Thần quả thực là có chút phức tạp không thể nói rõ, trực giác của nàng cũng không muốn đối mặt, cũng muốn cố ý né tránh Ân Dã Thần, vậy nên nàng mới nói như thế . . . không ngờ lại nói đúng ý của đại thúc rồi?Lúc trước thì vẫn khá tốt, tuy nàng đã tha thứ cho Ân Dã Thần, mọi người ở cạnh nhau vẫn có thể làm bạn bè, nhưng nụ hôn ngày hôm nay khiến cho nàng cảm thấy hoảng loạn, trực giác muốn bỏ chạy, nàng cảm thấy mình không thể đến gần Ân Dã Thần, không thể ở cạnh hắn, vậy nên đoạn tình cảm này cũng nên giải quyết dứt khoát, tránh cho về sau lại dây dưa không môi Ân Tịch Ly chậm rãi cong lên, hắn cúi xuống nhìn bóng dáng nhỏ bé chỉ cao đến ngực mình, nghiêm túc hỏi “Thiên nhi, nàng nói thật chứ?”Hạ Thiên nhăn nhăn mũi, mất tự nhiên nói “Tin hay không tùy ngươi, ta đói muốn chết rồi, không thèm nói với ngươi nữa!”Mặt nàng lại nóng lên, nếu còn nói thêm nữa thì nàng sẽ mắc cỡ chết mất, vậy nên nàng vội vàng kiếm cớ chuồn Tịch Ly bật cười, cảm thấy buồn bực giận hờn mấy ngày nay đều bị một câu nói của đàng đánh bay đi đâu mất, hiện giờ trong lòng hắn tràn ngập tình ý ngọt ngào.“Đói rồi sao? Có muốn đến Phượng Hoàng lâu ăn một chút gì đó không?” Hắn nhìn bóng lưng đang vội vã chạy ra ngoài của Thiên chợt dừng lại, lập tức xoay người, đôi mắt to tròn lóe lên như sao sáng “Phượng Hoàng lâu? Đại thúc mời sao?”Ân Tịch Ly mỉm cười gật đầu “Cánh gà om rượu, heo sữa nướng, cá hồng yến chưng cách thủy, thịt viên phỉ thúy . . . nàng không muốn ăn sao?”Hắn nói một món, nàng lại nuốt nước miếng một lần, nói ra món cuối cùng thì nàng lập tức gật đầu liên tục, hô to một tiếng “Muốn!”Ân Tịch Ly không nhịn được mà cười phá lên, nhìn dáng vẻ này của nàng, ai không biết còn tưởng nàng là dân tị nạn ở đâu vừa đến, nha đầu này, rõ ràng là đã không có vị giác, vậy mà vẫn còn nhớ đến Phượng Hoàng lâu cơ thực, Ân Tịch Ly không biết, đúng là Hạ Thiên đã không còn vị giác, vậy nên cũng không thích ăn cơm, đối với một người không có vị giác mà nói, cho dù đồ ăn ngon thế nào thì cũng chẳng có mùi vị gì, thậm chí ăn nhiều còn có cảm giác buồn dĩ nàng nhớ Phượng Hoàng lâu như vậy là vì đồ ăn ở chỗ đó rất thơm, nàng chỉ cần ngửi mùi thôi là đã có thể không cần ăn cơm một ngày rồi!“Vậy thì đi thôi, chúng ta cùng đi!” Ân Tịch Ly vẫy tay với nàng, Hạ Thiên lập tức chạy tới, những chuyện vừa rồi đã bị nàng quăng tận đâu đâu rồi, chỉ vui vẻ ở bên cạnh nhắc nhở “Đại thúc, nhớ phải kêu một bình Túy tam bôi’ nữa đấy.”Nói đến Túy tam bôi’, khóe miệng Ân Tịch Ly không nhịn được mà khẽ giật giật, hắn vĩnh viễn sẽ không thể nào quên, cái đêm nào đó của bảy năm trước, dáng vẻ bưu hãn say khướt của nha đầu này . . . .Hắn bất đắc dĩ thở dài “Được, cái gì cũng có.”Hai người nghênh ngang đi tới Phượng Hoàng lâu, ông chủ của Phượng Hoàng lâu có ánh mắt rất tinh tường, tuy Ân Tịch Ly rất ít khi tới Phượng Hoàng lâu, nhưng ông chủ chỉ cần liếc mắt nhìn thì đã nhận ra vị này chính là Ly vương điện hạ, hắn không nói hai lời, lập tức mở ra một gian phòng rộng lớn, còn chuẩn bị đầy đủ cả rượu lẫn thức Thiên âm thầm cảm thán, đúng là Vương Gia, thật khác biệt, cái thân phận này cứ như là thẻ VIP, đi đến đâu cũng có thể hưởng thụ chất lượng phụ vụ cao nhất. “Thơm quá!” Hạ Thiên hít một hơi thật sâu, nàng nhắm mắt lại, tự lẩm bẩm nói “Không hổ là tửu lâu năm sao, quả nhiên là khác biệt!”Ân Tịch Ly mỉm cười “Thích thì ăn nhiều một chút.”Nàng gầy quá, nhìn nàng nhỏ bé tới nỗi hắn chỉ cần dùng một tay là đã có thể ôm trọn cả người nàng, Ân Tịch Ly có chút bất mãn, không được, hắn nhất định phải nuôi nha đầu này trắng trẻo mập mạp mới được!“Haha, không cần đâu!” Hạ Thiên cũng mỉm cười theo hắn, nàng rung đùi đắc ý nói “Những thứ này ngửi mùi rất thơm, nhưng bây giờ lại không thể ăn, cho dù ăn thì cũng không cảm nhận được mùi vị gì, sẽ khiến cho ta thất vọng, chờ sau này ăn cũng được mà.”Giọng điệu của nàng rất bình thản, không có chút thương tâm khổ sở nào, chỉ có chút tiếc nuối, bởi vì nàng cũng đã quen vậy, trong lòng Ân Tịch Ly khẽ nhói đau, đúng rồi, nha đầu này đã không còn vị giác, cho dù có bày món ngon của khắp thiên hạ ra trước mặt nàng thì hương vị cũng đều giống nhau, là vô tim khẽ siết chặt, cứ như bị một sợi dây thừng buộc chặt, chặt tới nỗi làm hắn thấy đau, Ân Tịch Ly nhẹ nhàng cầm bàn tay mảnh khảnh của nàng, giọng điệu như đang hứa hẹn “Thiên nhi, nàng yên tâm, không cần biết bằng cách nào, ta nhất định sẽ chữa khỏi cho nàng.”Hạ Thiên nhìn hắn, chớp mắt vài cái, khóe môi khẽ cong lên “Ồ, vậy ta phải cám ơn đại thúc rồi.”Kỳ thực, nàng căn bản đã không còn ôm hy vọng gì nhiều, đã nhiều năm như vậy, cũng đã khám tới mấy đại phu, nàng cũng đã sớm từ bỏ là bây giờ nghe Ân Tịch Ly nói vậy, trong lòng nàng lại cảm động không thúc là người nói được làm được, hắn đã nói như vậy thì hắn nhất định sẽ làm được, vậy nên nàng rất vui vẻ, cho dù có phải chờ bao lâu, nàng cũng không sợ, cho dù thật sự không thể chữa khỏi, nàng cũng không sao cả, chỉ cần có những lời này của hắn, vậy là đủ rồi.“Cái này chính là Túy tam bôi’ nha, hình như lần trước ta cũng đã uống, nhưng lại quên mất hương vị của nó rồi.” Hạ Thiên ôm lấy bầu rượu, vừa ngửi mùi vừa cố gắng nhớ lại hương vị của nó lúc Tịch Ly cười cười “Lúc trước nàng uống một hơi không ngừng nghỉ, uống xong thì lại say như chết, làm sao còn nhớ được mỹ vị của nó, một vò rượu ngon cứ như vậy mà bị nàng làm lãng phí.”Mặt nàng bỗng đỏ ửng “Không phải chứ? Làm gì lại đến mức ấy?”Ân Tịch Ly nhướng mày “Chẳng lẽ bổn vương lại đi lừa nàng, cũng không biết là con cái nhà ai, uống rượu say khướt còn làm loạn như vậy, cứ ôm khư khư lấy bổn vương, mãi mà không chịu buông, còn nói cái gì mà gà, gà bay nữa?”Đến bây giờ Ân Tịch Ly vẫn nghĩ mãi không ra, gà cũng sẽ biết bay sao? Quả nhiên là thật kỳ quái.“Khụ khụ, ngươi đừng có nói lung tung, ta nào có ôm lấy ngươi không buông chứ?” Hạ Thiên quẫn rồi, đời nào chịu thừa nhận tửu lượng của mình kém như vậy! Hơn nữa, tại sao mình lại nói ra mấy câu ngồi máy bay’ ngây thơ như vậy.“Sao bổn vương có thể nói lung tung? Nàng không những ôm khư khư lấy bổn vương, mà còn cởi. . .” Nói đến đây, Ân Tịch Ly bỗng dưng ngừng lại, ánh mắt hắn đột nhiên có chút kỳ quái. “Thì ra là thế.” Thiên Thịnh Đế gật gật đầu, lại khẽ nhíu mày “Nữ tử này cũng thật sự to gan, lại dám không để ý đến thánh chỉ của trẫm, còn có ý đồ muốn trốn hôn, nha đầu kia. . . . . Gả cho Hoằng Việt quốc, mặc dù xa cách quê nhà, nhưng cũng được hưởng vinh hoa phú quý cả đời, thật sự là không biết coi trọng mà.”Ân Tịch Ly thấy hắn dường như có chút tức giận, sợ hắn trừng phạt Hạ Thiên, vội vàng tiến lên nói đỡ “Hoàng thượng, dù sao Hướng Linh Lung cũng là một nữ tử, nữ tử trong lòng luôn nhớ đến nhà mình là chuyện bình thường, hãy cho nàng một thời gian, sau khi thích ứng, có lẽ nàng sẽ nghĩ thông suốt thôi.”“Ừ, cái này trẫm hiểu, chuyện này đã khiến cho ngươi và Dã Thần phải hao tổn tâm tư, người đã tìm thấy được là tốt rồi, chỉ sợ không tiện ăn nói với Hoằng Việt quốc.” Thiên Thịnh Đế nói “Được rồi, các ngươi cũng lui xuống trước đi, trẫm còn có chút chuyện quốc sự cần xử lý.” “Vâng, thưa hoàng thượng.”Ân Tịch Ly cùng lục bộ thượng thư xin cáo lui, tiến ra phía sau cánh cổng Thiên Thánh điện, bỗng nhiên hắn dừng bước, gọi một tiếng “Thượng thư đại nhân!”Lục bộ thượng thư nghĩ thầm không tốt, trong lòng đã đoán được lý do mà Ân Tịch Ly gọi hắn, ngay lập tức vội vàng khom người hành lễ, lau mồ hôi đáp “Ly vương điện hạ có gì phân phó ạ?”“Phân phó?” Khóe môi của Ân Tịch Ly hơi nhếch lên, cười như không cười nhìn hắn “Bổn vương làm sao mà dám phân phó lục bộ thượng thư ngài?”Nhìn đến khuôn mặt vô cùng tuyệt mỹ đang đứng bên cạnh mình, không hiểu sao, rõ ràng thoạt nhìn là vô cùng phiêu dật thanh nhã, lại khiến cho Hà đại nhân đổ mồ hôi lạnh càng nhiều hơn, chòm râu hoa râm không ngừng run rẩy, cẩn thận dè dặt xoay người lại, khom người cung kính “Ly vương điện hạ, lời này. . . . .”“Haha, Thượng thư đại nhân không cần phải hoảng hốt như vậy, bổn vương chỉ muốn nhắc nhở thượng thư đại nhân một chuyện mà thôi.”“Ly vương điện hạ, xin cứ nói.”“Có đôi lúc, nói ít, làm nhiều, đối với thượng thư đại nhân mà nói, sẽ là một việc tương đối an toàn.”Nói xong, Ân Tịch Ly nhíu mày cười yếu ớt, hai tay buông lỏng về phía sau, không chút để ý bước qua bên cạnh hắn, bước chân thong thả mà trầm ổn, giống như đang bước vào hư không, từng bước từng bước, lại giống như đang nặng nề giẫm lên trái tim của thượng thư đại bóng lưng của Ân Tịch Ly đã dần dần biến mất, Thượng thư đại nhân đứng phía sau, toàn thân đã thấm ướt mồ hôi lạnh.*“Ta rất muốn được nhìn thấy Ly vương điện hạ thêm lần nữa. . . . .” “Câm miệng!”“Không cần liếc mắt một cái, chỉ cần nửa mắt cũng đủ để ta thỏa mãn rồi. . . . .”“Câm miệng!”“Tiểu thư, người không nên làm tổn thương tâm hồn yếu ớt bé bỏng của ta nha. . . .”“Câm. . . .A! Lời này của ngươi sao lại quen thuộc như vậy?”“Là lúc Tam hoàng tử nói chữ viết của người so với trẻ con còn không bằng, người đã nói Tam hoàng tử không được làm tổn thương tâm hồn yếu ớt của mình, nô tỳ vẫn còn nhớ rất rõ!”“. . . . .Câm miệng!”Hạ Thiên không thể nhịn được nữa, cầm một khối điểm tâm ném qua, chặn lại cái miệng nhỏ nhắn đang không ngừng lải nhải líu ríu như chim sẻ của tiểu sau cái ngày nhìn thấy khuôn mặt thật sự của Ân Tịch Ly, nha đầu tiểu Thanh kia suốt ngày lảm nhảm ở bên tai nàng, báo hại lỗ tai nàng chịu đựng đến nỗi sắp tàn phế rồi, có trời mới biết hiện giờ nàng đang rầu rĩ bao nhiêu, tiểu Thanh còn không biết từ đâu đến mà nói nhiều lời vô nghĩa như vậy.“Ưm. . . .” Tiểu Thanh bị chặn họng, nước mắt lưng tròng, ánh mắt chờ mong nhìn Hạ Thiên trực tiếp bỏ qua, vờ như không nhìn thấy.“Tiểu thư, chữ “thiện” này, người đã viết sai rồi!” A Vinh đứng bên cạnh tốt bụng nhắc nhở nàng. Hạ Thiên cúi đầu nhìn, đột nhiên khóc thét lên “Không viết nữa, không viết nữa, cái gì mà quy tắc cổ đại, ngay cả bút bi cũng không có, để cho ta phải viết chữ bằng bút lông! Đây là cái niên đại gì vậy, thời buổi này mà còn viết bút lông nữa!”A Vinh che miệng cười trộm, tuy rằng nghe không hiểu nàng đang nói gì, trong lòng vẫn vô cùng cảm thán, tiểu thư Hạ Thiên này cái gì cũng tốt, có tri thức, hiểu lễ nghĩa, phẩm chất thiện lương, nhưng lại cố tình không biết viết chữ, nếu không phải Tam hoàng tử luôn dặn dò nàng nhất định phải luyện chữ thật tốt, chỉ sợ rằng hiện tại, nàng lại đang ở nơi nào mà buôn bán cái đống thảo dược linh tinh gì đó của mình rồi. Vương Gia Đại Thúc Người Thật Xấu Chương 32 Bắt đầu dạy dỗ! Ninh Khuynh 14/10/2014 “Này, này. . . . Tam ca, tam ca, không phải là ngươi đang muốn tìm ta tính sổ sao? Không phải ngươi muốn đem ta về làm vú nuôi sao? Ngươi đừng đi nha, mau trở về nha, đừng bỏ lại một mình ta ở bên người lão hổ a . . . . .Bóng lưng của Ân Dã Thần mơ hồ dừng lại một chút, bất chợt, cước bộ trở nên nhanh hơn, thoáng chốc đã không còn thấy bóng dáng.“Ha. . . haha, đại thúc, ngươi thật đẹp trai nha. . . .”“Hừ!” Ân Tịch Ly hừ lạnh một tiếng, tay áo dài vung lên, khí thế mạnh mẽ lướt qua, Hạ Thiên cảm thấy trước mắt tối sầm lại, trời đất rung chuyển, sau đó chuyện gì xảy ra nàng cũng không biết nữa . . . .*Năm nọ, tháng nọ, vào một ngày kia, bạn nhỏ Hạ Thiên đã hoàn toàn trở thành nha hoàn ở trong Ly vương phủ, hơn nữa còn được nhận một loại dạy dỗ đặc nhiên, ngày đầu tiên sống tại Ly vương phủ, nàng đã đem bức họa bảo vật mà hoàng đế ban cho mỗ Vương gia ra đốt, ngày hôm sau lại đem tất cả tấu chương quan trọng ra để làm giấy vệ sinh đi toilet, ngày thứ ba thì đem toàn bộ vương phủ của mỗ Vương gia thiêu trụi từ trong ra ngoài. Cuộc sống của nàng từ đó ngập chìm trong nước sôi lửa vậy, liền xuất hiện tình huống giống như dưới đây . . . . .“Đi, đem những bộ quần áo này giặt cho thật sạch!” Một ma ma trên dưới năm mươi tuổi bỏ lại năm sáu thùng quần áo, khuôn mặt lạnh lùng nói. Hạ Thiên nhảy dựng lên “Có lầm hay không vậy? Nhiều quần áo như thế này, ngươi muốn ta giặt đến khi nào?”Năm sáu thùng quần áo, ở trong chậu còn hơn mười bộ quần áo nàng vẫn còn chưa giặt xong nữa, trời ơi, có phải lão ma ma này đem toàn bộ quần áo của tất cả mọi người trong vương phủ đưa cho nàng giặt hết phải không?Lão ma ma cười lạnh “Ha ha, đây chính là do Vương gia dặn dò, ngươi không muốn giặt cũng phải giặt, nếu không thì ngươi cứ chờ bị bỏ đói mấy ngày đi.”Nói xong, bà ta hất đầu, lắc mông ưỡn ngực, tiêu sái rời Thiên có chút tức giận, trừng mắt nhìn chằm chằm vào một đống quần áo chất đầy như ngọn núi nhỏ, trừng đến nỗi giống như muốn xuyên thủng qua chúng vậy. “Đại thúc thối tha, đại thúc chết tiệt, đại thúc cặn bã! Ngươi điên rồi! Quá âm hiểm rồi!”Sau khi mắng xong một tràng mười tám đời tổ tiên của Ân Tịch Ly, lúc này Hạ Thiên mới bất đắc dĩ ngồi xuống, ngoan ngoãn giặt quần áo. Ở dưới mái hiên nhà người khác, nàng có thể không cúi đầu sao?Bây giờ muốn trốn lại trốn không thoát, nếu không giặt sạch hết đống quần áo này thì nàng cũng chỉ có thể ôm bụng đói mà thôi!Nàng giặt, nàng giặt, nàng giặt. Đem quần áo trước mắt tưởng tượng thành bóng dáng của người kia, hung hăng chà đạp, hung hăng nhào nặn, hung hăng túm chặt!Thế nên một tháng này, tất cả mọi người trong phủ từ trên xuống dưới, ai ai cũng đều cảm thấy quần áo mới mua về tại sao lại có thể dễ dàng rách như vậy. Bạn đang đọc truyện trên

vương gia đại thúc người thật xấu