nhớ em yêu em cưng chiều em
Có đều ngày cơ mà ta từng yêu say đắmCó nỗi ai oán nào qua làm anh luôn luôn nhớ một vòng tay ấm bên mìnhDù rằng anh đứng bên fan và rồi cứ thế, cứ thay mãi trôi.Và em trận mưa đã qua đi rồiCòn lại đây đều nỗi bi quan giấc mơ đổi mới tanTìm lại em chỗ phương xa xôi.ĐK:Tìm lại bao thời gian lúc ta luôn
Nửa cưng nửa quý nửa thương Nửa thầm nửa trộm thêm buồn yêu em Trao nhau tình nhớ miền thương Dù thương dù nhớ sang chiều đêm mong Yêu thương anh vẫn một lòng Nửa sắc nửa bóng đủ mong yêu rồi Xa nhau cách biệt bên trời Xin yêu thương đó là nơi an bình trang 12
Lục Chi Châu cưng chiều nhéo mũi cô, cúi đầu xuống hôn môi cô. Nghĩ đến chuyện đây là nhà ông ngoại nên anh vẫn còn kiềm chế lắm, ôm cô xuống tầng, nói: "Đi nào, chúng ta xuống tầng chơi." Đinh Mộng Hiên vừa lên tầng đã thấy hai người bước ra khỏi phòng. "Sầu riêng ba đồng, sao mặt chị lại đỏ thế này."
Vay Tienonline Me. Cảnh quay vừa kết thúc, Trì Vi cảm thấy đầu mình có chút choáng Vy, sao tay chị lại bị thương thế này!?Cánh tay phải của Trì Vi bị xước một mảng da lớn, chảy rất nhiều máu. Cô nàng trợ lý Bùi Tâm Nghi bị dọa sợ, vội lấy khăn giấy từ trong túi ra giúp cô cầm cô nàng quá lo lắng, Trì Vi mỉm cười trấn an-Chỉ là trầy da chút thôi mà, không có gì nghiêm Vi cùng đoàn làm phim tham gia gameshow để quảng bá cho bộ phim sắp chiếu, cô chỉ là một nữ phụ số 4 nhỏ nhoi. Vốn cô cũng chỉ tới để cho đủ đội hình vì máy quay căn bản cũng ít lia tới, nhưng cô không ngờ mình lại xui xẻo tới vậy, chơi trò chơi cũng có thể khiến tay bị sao thì, ngoài cô ra, nữ chính cũng có chút thương đất, Khả Khả à, tôi cho người đưa cô đi bệnh viện nhé?Đạo diễn cùng một đám người vây xung quanh nữ chính, lo lắng khôn cần Khả nhìn qua vết xước trên ngón trỏ, lại dùng sức ép tay lại nặn ra một giọt máu. Cô ta lấy điện thoại từ tay trợ lý, chụp một tấm hình ngón tay chảy máu rồi up lên Khả Khả, chị còn nói vậy hả, chảy máu rồi kìa!Trợ lý của Vu Khả lớn tiếng la hét, người ngoài nghe được còn tưởng Vu Khả bị trọng thương không này, cái này cũng quá là khoa trương đi?Chỉ một miếng băng dán urgo là có thể giải quyết xong xuôi, đâu cần phải làm to chuyện tới vậy cơ chứ. Bùi Tâm Nghi tỏ vẻ hiểu biết, thấp giọng oán thán cùng Trì Vi-Đối xử cũng quá bất công rồi, chị Vy, chị thì chảy nhiều máu như vậy mà cũng chẳng có ai tới quan tâm hỏi han. Cô ta chỉ xước có chút ít, chỉ có chút máu mà đạo diễn đã kêu la như cháy nhà đòi đưa đi bệnh viện. Nực cười thật, thậm chí còn phải nặn mãi mới ra chút máu, cô ta làm vậy cũng chỉ để lôi kéo sự thương cảm của nói, Bùi Tâm Nghi vừa nghiêng đầu nhìn Trì Vi, lại một lần nữa cảm thán nhan sắc kinh diễm của Vi là một người đẹp có khuôn mặt trái xoan đúng tiêu chuẩn phương Đông, mũi dọc dừa, đôi môi đỏ mọng kiều diễm. Nhất là đôi mắt phượng đào hoa, như phát ra ánh hào quang khắp nơi, như hồ ly mê hoặc lòng Vi cũng học qua hí kịch, khiến cho cả người đều mang đậm nét cổ điển đặc biệt. Bùi Tâm Nghi nghĩ mà tiếc thay cô, vốn là một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, diễn xuất cũng không tồi, tại sao lại không nổi tiếng được nhỉ?Aiz, cuối cùng vẫn là do tài nguyên không tốt lắm, toàn diễn những vai phụ ngây thơ ngốc nghếch, cũng khiến khản giả cảm thấy nhàm bên kia đạo diễn và trợ lý vẫn còn đang kêu la muốn đưa Vu Khả đi bệnh viện, Bùi Tâm Nghi không nhịn được lại xỏ xiên-Nếu cô ta mà cần vào bệnh viện, vậy thì chị Vi đây chính là đã bị thương tới mức nằm trên bàn mổ Tâm Nghi năm nay 21 tuổi, sau khi tốt nghiệp liền đi theo Trì Vi. Chỉ trong vòng 2 tháng ngắn ngủi, cô nàng coi như cũng đã hiểu rõ những mặt tối của giới giải trí này rồi. Giả dụ như Vu Khả, được những người hâm mộ mù quáng tâng bốc lên tới tận trời, ở trước mặt khán giả thì bày ra hình tượng nữ thần ôn nhu chuyên nghiệp. Trên thực tế, cô ta chính là một tiểu yêu tinh thích ra vẻ ta đây, ở đoàn phim cũng thường xuyên chèn ép người Khả xuất thân từ nhà quyền quý, có chống lưng vững chắc nên được đãi ngộ hơn hẳn so với những người khác, cũng coi như chuyện thường Vi đem khăn giấy dính máu ném vào thùng rác, nói-Tâm Nghi, bên ngoài phim trường có hiệu thuốc, em đi mua giúp chị tuýp thuốc Vi, lúc tới em có thấy bên cạnh là phòng khám bệnh tư nhân, em đưa chị qua đó khử trùng băng bó một chút nhé?Bùi Tâm Nghi đau lòng thổi thổi lên vết thương của Trì Vi, lúc này máu đã đọng lại thành một mảng lớn, cũng không biết có để lại sẹo nữa còn phải đi ăn cùng mọi người Vi xoa đầu Bùi Tâm Nghi, trấn an-Chị hết đau rồi, ngoan, đi nhanh rồi trưa đoàn phim hẹn nhau ăn cơm, Trì Vi vốn định lấy lý do bị thương để chối từ, kết quả đạo diễn nói ai cũng không được vắng mặt nên cô cũng đành Vi lấy nước tẩy trang từ trong túi sách, tháo nữ trang xuống rửa mặt, dùng sợi dây thun buộc lại mái tóc xoăn cơm này được đặt ở một nhà hàng sang trọng, cả những nhà đầu tư cũng có mặt. Đạo diễn cố ý để các nữ diễn viên ngồi bên cạnh họ, đều là mấy lão già bụng phệ, uống chút rượu vào liền tuôn ra toàn lời thô Khả khinh bỉ nhìn bọn họ, điềm nhiên nghịch điện thoại, cũng không ai dám lại gần cô ta. Thân là đại tiểu thư của Vu gia, cô ta cũng chẳng cần giống những ả đàn bà kia dựa vào thủ đoạn đê tiện để chiều chuộng những vị thương Vi yên lặng ngồi một góc, cố gắng làm giảm cảm giác tồn tại của chính lượng của cô không tốt, uống hai chén rượu đã cảm thấy choáng váng đau đầu. Tới khi mọi người cụng ly lần thứ 3, cô ngậm rượu trong miệng rồi thừa dịp uống trà nhổ ra Vi, tay em bị thương già béo tốt ngồi bên cạnh nhìn chòng chọc Trì Vi hồi lâu, liếc thấy hắn ta sắp đưa tay sờ, Trì Vi nhanh chóng né là vết thương ngoài da, không có gì nghiêm Trì Vi tỏ rõ thái độ bài xích, lão già có chút mất hứng. Đạo diễn liếc qua liền thấy tình hình căng thẳng bên này, vội vã tới giảng hòa-Đinh tổng, Tiểu Vi hôm nay có chút không thoải mái, mong ngài thông cảm. Tôi kính ngài một thấy thế, Vu Khả ở bên cạnh ngước mắt lên nhìn Trì Vi một cái, âm dương quái khí lên tiếng-Thật đúng là tự cao tự trong mắt Vu Khả, Trì Vi cũng chỉ cùng một giuộc với hội đàn bà kia bán đứng thân thể để lấy lòng nhà đầu tư, cô ta dựa vào cái gì mà tỏ vẻ thanh cao liêm khiết giống như Vu Khả Khả vừa lên tiếng, lão già được gọi là Đinh tổng kia bỗng như nhớ ra điều gì, cười ha hả nói-Vu tiểu thư, tôi nghe nói Lục tổng đang có ý định trở về phải không?-Tin tức của ông cũng thật nhạt bén, chị họ tôi nói tháng sau Lục tổng sẽ quay Khả nói những lời này, ánh mắt hướng về phía Trì họ tôi chính là vị hôn thê của Lục tổng, mấy loại tiểu tam không biết xấu hổ cũng nên biết điều mà thu liễm mắt Trì Vi lạnh xuống, không lên họ của Vu Khả, Xa Huyễn San, cô con dâu được Lục thị công nhận.Editor tên bà chị này cũng đặc biệt thậtv lúc đầu còn tưởng đọc nhầm, check đi check lại mấy lần =Mà Lục tổng trong miệng bọn họ, là Lục Chi tên quen thuộc cô vẫn luôn giấu kín, giống như từng nhát dao cứa trong lòng cô. Chỉ cần nhắc tới người này, vết thương lòng như thể nứt toạc, khiến cô đau đến ngạt năm nay, danh tiếng của anh trên thương trường ngày càng vang xa. Nơi nào cũng có bóng dáng của anh, đi đâu cũng đều có người nhắc tới anh, cô muốn tránh cũng không tránh Vi không hối hận khi đã gặp được anh, chỉ là, cái danh tiểu tam ở đâu mà ra? Thời điểm Trì Vi quen biết Lục Chi Châu, Xa Huyễn San còn chưa xuất hiện đâu!Đầu đau như thể muốn nổ tung, người bên cạnh nói cái gì cô cũng không nghe rõ nữa, Trì Vi hít một hơi thật sâu-Tôi đi rửa tổng tháng sau sẽ quay trở Vi nhẩm lại lần nữa những lời gắng sức dùng nước lạnh lên mặt, tâm trí cũng không nghe lời mà hồi tưởng lại quá thích Lục Chi Châu từ khi nào?Chính Trì Vi cũng không lẽ là tại bữa tiệc kỷ niệm ngày thành lập đại học A, vô tình gặp anh. Hoặc giả như dù cô chưa từng cùng anh chạm mặt chính diện, thì cô cũng đã mang theo tâm tình thiếu nữ dành cho anh từ lâu Vi của thời cao trung vô cùng nhạy cảm, yếu ớt, gia đình lâm vào cảnh khốn cùng, dường như không thấy nổi tia hi vọng từ ngày đó cô mới biết thế nào là đau lòng đến tột cùng, vô cùng tuyệt vọng lại không dám biểu lộ ra ngoài, đại khái chính là có ý định bỏ dở nghiệp học, bỏ dở niềm yêu thích của bản thân."Tại sao em lại từ bỏ?""Có phải em gặp khó khăn gì không?""Nếu là vì tiền, tôi có thể giúp em."3 câu nói, lại sưởi ấm cõi lòng sớm đã lạnh giá của phận thật sự là một thứ gì đó rất thần kì, nếu không phải sau đó vô tình nhìn thấy weibo của anh, Trì Vi tuyệt đối sẽ không ngờ rằng quý nhân đưa tay ra giúp cô tiếp tục đi học lại chính là Lục Chi hai người có duyên phận hơn nữa thì cũng có ích lợi gì, anh cũng chẳng phải là của Vi lại vã nước lên mặt, khiến cho mình tỉnh táo thoại di động reo lên, là số lạ, Trì Vi theo thói quen từ chối cuộc muốn trở về phòng bao, cô ở lại trong nhà vệ sinh đợi thêm mười mấy phút, tới khi hết bực bội mới xách giày cao gót đi ra người có men rượu, đi bộ một lát cũng đã thanh tỉnh lại. Mới uống có hai ly mà đã như vậy thì uống thêm sẽ thành cái dạng gì chứ, Trì Vi không dám nghĩ phòng về sinh quẹo vào hành lang, Trì Vi bất ngờ nhìn thấy một hình bóng quen mắt, Trì Vi tự cười giễu một tiếng. Làm sao có thể là anh chứ, cô nhất định là uống tới hồ đồ rồi mới thấy ảo ngay khi cô còn đang sững sờ, người kia đã bước tới bên cạnh. Lúc này, Trì Vi nhìn rõ khuôn mặt anh, thật sự đang ở bên cạnh vào trong tầm mắt cô, là đôi mắt mê người của anh, sâu thẳm, mê hoặc lòng người, dưới đuôi mắt trái chừng 1cm còn có một nốt ruồi lệ chi. Trì Vi từng nghe ai đó nói qua, những người có nốt ruồi này, đã định trước sẽ vì yêu mà khổ biết người nào may mắn như vậy, trở thành người mà anh yên lặng nhìn cô, ánh mắt sâu thăm thẳm như hồ nước, khiến tim cô loạn với Trì Vi, Lục Chi Châu không chỉ là người cô còn chính là ân nhân của vậy, cho dù bất kể trước kia có truyện gì xảy ra, Trì Vi đều không thể coi anh như người khỏi những suy nghĩ của chính mình, Trì Vi lên tiếng-Lục tiên có gì bất thường, cô thốt lên lời này như thể là chuyện hiển tiên sinh?Nghe được tên gọi này, Lục Chi Châu vừa khó hiểu vừa buồn mày không tự chủ nhíu lại, anh tiến lên một bước, kéo gần khoảng cách với người đã gần tới mức có thể cảm nhận được hơi thở của anh, Trì Vi lập tức cảm thấy có chút mất tự nhiên. Cô khẩn trương muốn tìm thứ gì đó để nói, làm dịu đi bầu không khí khiến người ta hít thở không thông này. Nhưng cô nghĩ mãi vẫn không biết nên nói cái gì, ngược lại làm cho chính mình càng thêm bối Chi Châu không lên tiếng, anh nhìn chằm chằm Trì Vi, ánh mắt thâm hiển nhiên, anh đang đợi, đợi cô nói lâu, Trì Vi mới hoàn hồn, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, cố gắng bình tĩnh nói-Lục tiên sinh, đã lâu không năm cách xa, giờ gặp lại, nói một câu đã lâu không gặp, chính là hợp tình hợp nghe thấy được điều muốn nghe, Lục Chi Châu giống như đã hết kiên nhẫn, nói-Trước đây em không gọi anh như Hố mới lên sóng a ~ Loại tình tiết này thoạt nhìn có vẻ rất giống mấy phim truyền hình cẩu huyết danh gia vọng tộc, nhưng các pác cứ yên tâm, cẩu huyết đến mấy thì anh Lục vẫn cứ gọi là sủng chị nhà lên tận trời nên cứ yên tâm nhé
Trì Vi bị chuông điện thoại ầm ĩ làm cho nhấc máy, bên kia người quản lý Trầm Vĩ Nghị đã phủ đầu bằng một màn gào thét"Trì Vi, cô đang ở chỗ quái nào thế? Hôm nay phải vào tổ phim, cô không nhớ à? Cô định để cho tất cả mọi người chờ một mình cô phải không?"Trì Vi nhắm tịt hai mắt, chờ anh ta mắng xong mới đáp "Mọi người cứ đi trước, em sẽ tự tới sau"Trầm Vĩ Nghị lại mắng mấy câu, cuối cùng nói "Cô đang ở đâu, tôi bảo Bùi Tâm Nghi tới đón cô.""Anh để em ấy thu dọn hành lý cho em rồi đi trước đi, em tới ngay đây."Toàn thân đau nhức, Trì Vi đặt điện thoại di động qua một bên, nằm thêm hai phút sau mở mắt, nhớ tới cái gì, đầu óc cô như muốn nổ rượu say sẽ dễ làm chuyện xấu, lời này quả nhiên là xoa xoa mắt, trong đầu đều là hình ảnh điên cuồng của tối phòng tắm vào tới trên giường, Lục Chi Châu dày vò cô đủ các loại tư thế, tuyệt đối không cho cô cơ hội để thở thời khắc triền miên lên đến đỉnh điểm, anh vùi đầu trước ngực cô, thấp giọng gọi cô là Tiểu là muốn đòi mạng cô mà!Trì Vi muốn rời giường, Lục Chi Châu vẫn còn đang ngủ, chân vắt ngang trên người cô khiến cô không thể động nghiêng đầu nhìn anh, lấy tay chạm vào nốt ruồi của anh, nhớ tới lần đầu tiên anh gọi cô là Tiểu Trì, cũng là ở trên Trì là biệt danh mà Lục Chi Châu đặt cho Trì đó là Trì Vi trêu chọc anh đó hai người vừa mới hẹn hò không lâu, cùng đi tiệm sách chọn sách. Không biết thế nào mà lại nói tới chủ đề 7 châu lục 4 đại dương, Trì Vi chợt nảy ra một ý trong đầu, sau đó bật ra một câu-Trong 7 châu lục em chỉ thích Lục Chi lúc đó anh sửng sốt một chút rồi lại cúi đầu đọc sách, cũng không lên Vi lúc đó còn tưởng lời tỏ tình của mình bị anh chê, lúng túng nhún vai một chiều lúc đi, Lục Chi Châu kín đáo đưa cho cô cuốn "Mẫu Đơn Đình". Trì Vi cầm về nhà trọ mở ra xem, bên trong có kẹp một chiếc bookmark, trên đó là hàng chữ tiêu sái được viết bằng bút đen"Anh không yêu bảy châu lục, anh chỉ thích ao nhỏ của anh" Tiểu Trì = ao nhỏ Editor Tôi chết mất thôi 2 ông bà này thả thính lẫn nhau đỉnh cao thiệt sự TvTTừ đó, cái tên "Tiểu Trì" trở thành biệt danh đặc biệt của cô, mỗi lần mây mưa anh đều sẽ gọi cô là Tiểu Trì, sau đó còn ép cô phải gọi anh là Châu hôm qua Trì Vi đã uống quá nhiều rượu, đầu đau như thể sắp nứt ra tới nơi. Loay hoay một hồi mới đẩy được chân của Lục Chi Châu ra, cô cúi xuống đất nhặt chiếc váy lên, liền phát hiện khóa kéo bị phá hỏng rồi...Trì Vi vô cùng ảo não, cũng chẳng biết làm thế nào, liền tìm từ trong tủ quần áo của Lục Chi Châu đồ mặc tạm rồi vào phòng vệ sinh rửa khi cô rửa mặt xong quay lại phòng ngủ, Lục Chi Châu đã đang ngồi trên giường mặc cài thắt lưng, hỏi cô-Sao em không ngủ thêm chút nữa?-Hôm nay phải đến tổ làm Chi Châu vẫn nhìn cô chằm chằm khiến Trì Vi có chút không tự anh có kim chỉ không?-Cần kim chỉ làm gì?Lục Chi Châu xoay người cầm lấy áo sơ mi, Trì Vi thấy bả vai anh có mấy vết cào, hẳn là đêm qua bị cô cào lưu lại vết Vi nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, nói-Khóa kéo của váy bị hỏng, em khâu lại một Chi Châu mặc áo sơ mi vào, gọi điện thoại cho người đem quần áo Vi nhìn thời gian một chút, sợ muộn bèn nói-Không cần đem tới, em mặc tạm ra ngoài mua cái khác sau cũng Chi Châu liếc mắt nhìn chiếc váy nhăn nhúm của Trì Vi, vừa cài cúc áo đi tới bên cạnh cô, phả hơi nóng vào tai cô-Tối hôm qua có tính giờ không?Tai Trì Vi nóng lên, không để ý tới anh, cầm điện thoại nhắn tin cho Bùi Tâm Chi Châu khẽ cười-Ăn sáng rồi anh đưa em Vi nhìn anh một cái-Không xong áo, Lục Chi Châu sơ vin chỉnh tề, lại hỏi cô-Em ở đó bao lâu?-Em cũng không lẽ là một, hai Chi Châu xoay người lấy cà vạt từ trong tủ quần áo, nhét vào tay Trì cho Vi để điện thoại xuống, chuyên tâm thắt cà vạt cho Chi Châu im lặng nhìn cô một hồi, sau đó lên tiếng-Xong việc anh sẽ qua thăm Vi không lên tiếng, cố ý thắt cà vạt của anh thật Chi Châu gỡ tay cô ra, tự mình nới lỏng cà vạt một chút, xong xuôi lại dặn cô-Nhớ gửi tin nhắn cho anh, tuyệt đối không được phớt lờ điện thoại của Vi "Lúc đang diễn không thể nghe điện thoại."Dường như bất mãn với thái độ của cô, Lục Chi Châu tiến lên ôm eo cô, một tay khác bấu vào gáy cô, áp đến hôn dùng sức gặm cắn, cố ý làm cô Vi bị đau lại không chống cự được, dừng sức cấu eo hôn nóng bỏng kết thúc, anh cười-Vi Vi, em thay đổi Vi liếc mắt nhìn anh-Thay đổi chỗ nào?-Trước đây em rất hay xấu thì sao?-Lên giường nhiệt tình, xuống giường lạnh Vi....~Lần này, Trì Vi diễn vai nữ phụ số ba trong một bộ phim cổ trang, cũng không có nhiều đất diễn và lời chính là Xa Huyễn San, những lúc không phải quay phim, những nữ diễn viên khác luôn vây quanh cô ta nói chuyện là tám chuyện, không bằng nói trắng ra là tìm cách làm quen tạo dựng quan Huyễn San bắt đầu nghiệp diễn từ năm mười hai tuổi, xuất đạo mười mấy năm tới nay cũng đã có đủ loại giải tộc họ Xa có tiền có thế, cô ta cũng không thiếu tài nguyên. Trước đây đều nhận những vai gái ngoan hiền, mãi mấy năm gần đây mới bắt đầu thử sức ở những thể loại nhân vật khác nhau. Kỹ năng diễn xuất cũng không có gì để chê, cô ta nhiều năm lăn lộn ở giới giải trí như vậy, phim có cô ta đóng thì doanh thu cũng sẽ không Huyễn San vốn cũng chẳng để những người này vào mắt, tất cả đều ngầm hiểu trong lòng. Thoắt cái đã quay qua nói xấu sau lưng Xa Huyễn San, bàn tán đủ chuyện bát cái gì mà đính hôn cùng Lục Chi Châu và sắp kết hôn chứ, bao lâu qua cũng chưa từng thấy Lục Chi Châu ra mặt thừa ngoài thông báo đính hôn, cũng không biết có làm tiệc đính hôn hay không. Hai nhà đều là danh gia vọng tộc, lẽ nào lại không làm nổi tiệc rượu mừng đính hôn?-Có khi chỉ là cô ta tình nguyện từ một phía thôi không qua một cái liền biết hôn lễ này là kết hôn thương mại. Nhưng thì sao chứ, dù sao kiểu đàn ông thế này hiện tại rất khó như Lục Chi Châu là tinh anh của xã hội, muốn sắc có sắc muốn tiền có tiền. Anh ta hẳn là có cả đống phụ nữ sẵn sàng chủ động đưa tới cửa Vi ngồi một mình ở bên cạnh vừa đọc kịch bản vừa nghe họ tám chuyện, cũng không tham gia nhắn một cái tin vô thưởng vô phạt cho Lục Chi Châu "Bọn họ ở đây nói số phụ nữ muốn ngủ cùng anh có thể xếp thành hàng dài đến Cửa Bắc đấy."Lục Chi Châu lập tức phản hồi "Họ cũng chỉ có thể nghĩ trong đầu thôi. "Editor đúng thế, các người chỉ có thể nghĩ thôi, đâu như chị Vi được trải nghiệm thực tế hàng thậtTrì Vi đọc xong liền cười, đột nhiên cảm giác phía sau có người, quay đầu lại liền thấy Bộc Tử phim này Bộc Tử Ngang diễn vai nam chính, anh ta đến đoàn làm phim muộn hơn mọi người một ngày, lúc này vừa mới quay xong cảnh của ta ngồi xuống bên cạnh Trì Vi-Em diễn vai gì, có muốn anh giúp em tập thử trước không?Trì Vi lắc đầu-Em diễn vai phản vai diễn của Trì Vi thời gian gần đây đã chuyển từ loại nhân vật ngu ngốc nhu nhược thành vai phản diện, cũng chịu nhiều lời trách móc từ loại diễn viên ngoái cô diễn 1 vai ác, đạo diễn khen cô diễn rất nhập tâm, thể hiện hoàn hảo nhân vật. Người xem lại không như vậy, vì phẫn uất với kịch bản mà mắng người đóng vai phản diện là cô vô cùng thậm đó Bùi Tâm Nghi vừa mới đi theo Trì Vi, chưa rõ thế sự, liền lập weibo cho cô. Kết quả, tối hôm đó weibo của cô bị bình luận nhấn số bình luận đều là mắng chửi cô và nhân vật của cô, nếu không phải mắng cô là Bạch Liên Hoa thì là mắng cô tâm địa ác độc, Bùi Tâm Nghi bị dọa sợ vội vã tắt chức năng bình Vi cũng không buồn để ý nhiều, họ càng mắng chửi nhiều thì càng ngày càng nhiều kịch bản gửi tới mời cô đóng vai phản diện. Dù là vai nào đi chăng nữa, kiếm được tiền, đối với cô vẫn là 1 chuyện Tử Ngang đưa cho cô một chai nước, cười cười-Diễn nhiều quá thậm chí còn có thể bị nghiện diễn phản diện cũng không quan tâm lắm đến thể loại vai diễn, có thể diễn đã tốt lắm Vi thử vặn hai cái, không mở được nắp nên lại đặt chai nước xuống Tử Ngang cầm lên, nhẹ nhàng mở nắp rồi đưa cho Vi uống một ngụm, lại nói-Trong năm nay có lẽ em sẽ trả lại được hết tiền đã vay của ngoái Trì Vi vay của Bộc Tử Ngang một chút tiền, trong năm nay nếu như lịch trình không bị gián đoạn, cộng với khoản tiền cô đang có trong thẻ thì hẳn là có thể đủ để trả Tử Ngang nhíu mày-Trì Vi, sao em luôn nôn nóng muốn trả anh tiền như vậy, thực sự không cần sao thì vay nợ trong lòng cũng không thoải thì nghe lời anh, nhận diễn bộ phim của đạo diễn Trần diễn Trần là cậu của Bộc Tử Ngang, hiện nay đang ấp ủ một bộ phim Tử Ngang cũng là nhà đầu tư cho bộ phim này, anh ta cũng đã không dưới một lần đề cập chuyện này với Trì Vi, muốn cô nhận vai nữ số là nữ số hai, nhưng lại là tuýp nhân vật rất được khán giả yêu thích, hoàn toàn có thể thay đổi hình tượng của Trì Vi trong mắt công Tử Ngang là một người đàn ông, Trì Vi hiển nhiên biết rõ anh ta có tâm tư gì với đời này khó khăn nhất là mang ân huệ với người ta, khi ấy cô không thể nhận lòng tốt của anh, bây giờ lại càng không thể tiếp bên kia thư kí đạo diễn đang gọi, Trì Vi lập tức đứng lên-Em đi trước Tử Ngang lần đầu tiên gặp một người phụ nữ khó lấy lòng như gái Trì Vi này, với ai cũng có khoảng cách rõ ràng, lúc đầu cô vay tiền anh ta cũng là theo trình tự bình thường phải viết giấy nợ, tính cả tiền lãi. Nếu anh không chịu lấy lãi thì cô cũng không vay, Bộc Tử Ngang cũng hết cách, chỉ có thể làm theo ý cô. Anh thích cô, cũng chỉ dám ám chỉ bóng gió, chỉ sợ xé tan lớp màng mỏng manh thì Trì Vi sẽ càng tránh thúc một ngày quay, Trì Vi trở lại khách sạn liền tắm, vừa nằm lên giường thì điện thoại vang số lạ, Trì Vi liền dập máy, đối phương cũng vô cùng kiên nhẫn tiếp tục gọi đến phiền, Trì Vi liền nghe"Alo?""Vi Vi à, cha con không xong rồi, phải vào ICU! Con mau gửi thêm tiền, nếu không bác sĩ sẽ không cứu chữa!"Trì Vi không ngờ mẹ cô sẽ gọi tới nhanh như vậy, cô đứng dậy đi tới bên cửa sổ, lãnh đạm hỏi"Bệnh gì?""Bác sĩ nói có thể là ung thư gan."Trầm Niệm Trân còn giả bộ khóc thút thít " Vi Vi à, cha con là người kiếm tiền nuôi cả nhà, ông ấy không thể ốm, con mau nghĩ cách đi! Gửi cho mẹ ít tiền, nếu không cha con sẽ nguy hiểm tính mạng!""Còn có cách gì cơ chứ?"Trì Vi cảm thấy nếu mẹ cô đi theo nghiệp diễn, nhất định còn có tiền đồ hơn cả cô."Con không có cách nào thì cha con coi như xong rồi! Chị con là đồ vô dụng, gả cho người ta cũng chẳng được tích sự gì, em trai con bây giờ không lấy vợ được! Con gái nhà người ta dù sao cũng là thiên kim tiểu thư, cuộc sống rất sung túc."Trầm Niệm Trân không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới thì Trì Vi liền nổi nóng"Mẹ, mẹ rốt cuộc có còn chút lương tâm nào không? Chị bị cha mẹ làm nhục như vậy mà còn mắng chị, muốn chữa bệnh phải không? Không phải cha mẹ còn có căn nhà đó sao? Đem nhà mà bán đi, bán đi liền có tiền chữa bệnh! Muốn nhà hay muốn cha, tự chọn!""Mày nói cái gì thế!"Trầm Niệm Trân cũng không kiềm được, mắng"Mày đúng là người vô lương tâm, đã không cho tiền thì thôi còn nói muốn bán nhà, bán nhà rồi thì em trai mày phải làm sao? Bây giờ muốn lấy vợ phải có nhà có xe, bây giờ em trai mày không có xe, bạn gái cũng không chịu gả. Nếu bán nhà đi, vậy em mày cả đời này cũng không lấy được vợ!""Muốn xe muốn nhà" Trì Vi cười nhạo một tiếng "Vậy cô gái đó có nói muốn cả cha mẹ đều mất không?"Nghe con gái nói vậy, Trầm NIệm Trân giận đến mặt trắng bệch"Tao nuôi mày lớn như vậy rồi mà mày lại vô lương tâm như thế??""Mẹ nuôi con?" Trì Vi tựa như nghe được câu chuyện hài"Từ năm mười tuổi con đã không còn xin tiền mẹ nữa rồi, mấy năm nay con cho mấy người cả căn nhà, tiền đưa cũng không dưới một triệu tệ, ân huệ mẹ sinh ra con, con sớm đã trả hết! Từ nay về sau, chuyện của các người không liên quan gì tới con!"Trì Vi cúp điện thoại, mở cửa sổ ra để gió thổi tháng sáu khô và nóng đến khó chịu, nhưng trong lòng cô lại vô cùng hoang như không phải là gặp được Lục Chi Châu, nếu như không phải là cô đã trốn thoát được khỏi tầm kiểm soát của cha mẹ, thì có lẽ kết cục của cô cũng chỉ như chị khi tốt nghiệp Trì Vi có về nhà một lần. Cha cô lập tức nói có người xem hình cô cảm thấy rất hài lòng, sau khi làm quen dần còn có thể ra giá sính lễ mấy trăm ngàn đó Trì Vi tuyệt nhiên không nói gì, ngày hôm sau vội vã trốn về thành phố A. Kể từ ngày đó, cô cũng không về nhà người gõ cửa, Trì Vi hoàn hồn, mới phát hiện ra mắt mình lại ươn cười không đáng để cô phải rơi nước Vi quệt nước mắt, đi qua mở cửa, đập vào mắt cô là một cái hộp choán hết cả lễ vui đó, Bộc Tử Ngang đứng thẳng người lộ đầu ra, đôi mắt đào hoa như phát ra ánh sáng -Trì Vi, mở ra xem Vi có chút khó hiểu, hỏi lại anh ta-Hôm nay là ngày gì?-Mùng một tháng Vi....Bộc Tử Ngang biết hành động này của mình có chút ngây thơ, nhưng khi anh ta nhìn thấy mọi người đều đem quà cho bạn gái mình, liền cảm thấy chính mình cũng cần chuẩn bị cho Trì Vi chút gì không quan trọng, quan trọng là thành cô không có phản ứng gì, Bộc Tử Ngang thúc giục-Mau mở ra xem tay Trì Vi khoanh trước ngực, bất đắc dĩ nói-Bộc ảnh đế, năm nay em đã hai hai tuổi kể lớn hay bé, phụ nữ luôn có thể được coi như đứa trẻ để cưng Tử Ngang mở nắp thùng ra, bên trong toàn là quà khoai tây chiên, mì tôm vụn, xúc xích ăn liền, bỏng ngô... Còn có cả kẹo là đồ con nít thích Vi lại im không có tuổi thơ, cũng không có cái cảm giác gọi là tâm tình thiếu nữ, cho nên đối với những đồ này cũng chẳng có cảm giác Vi đang nghĩ cách từ chối, điện thoại để trong phòng chợt em quay vào cầm di động lên, là Lục Chi hỏi "Em đang ở đâu?""Ở khách sạn.""Xuống đây."
Cùng đọc truyện Nhớ Em, Yêu Em, Cưng Chiều Em của tác giả Ngôn Tiêu Băng tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại + Beta Khoai TâyBanner Khoai TâySố chương 48Thể loại Hiện đại, sủng, showbizTrong thế giới giải trí luôn luôn phức tạp, cũng lắm gian truân cũng vì vậy mà đã 3 năm Trì Vi vẫn chỉ làm diễn viên quần chúng. Trời không phụ người có lòng cuối cùng đến năm thứ 4 cô cũng được một đạo diễn quốc tế chọn làm nữ chính. Một lần đã nổi khiến cô trở thành ảnh hậu trẻ mới. Vào ngày diễn ra lễ trao giải, lại có người biết chuyện tung tinKhi trở nên nổi tiếng thì tin đồn lan truyền càng đáng sợ hơn có người nói rằng vì gặp may mà không từ thủ đoạn, có thể leo lên vị trí nữ chính cũng là nhờ quy tắc phỏng vấn, phóng viên đặt câu hỏi "Xin hỏi những lời trên mạng có phải thật không? Cô trở thành ảnh hậu là dựa vào quy tắc ngầm à?"Trì Vi cong môi rồi bình tĩnh hỏi lại "Tôi và Lục Chi Châu ở bên nhau thì được coi là quy tắc ngầm?"Các phóng viên vô cùng kích động vì nắm được tin tức lớn "Thế nên tổng giám đốc Lục là đại boss chống lưng cho cô à?"Trì Vi "Không, là tôi giấu anh ấy."Trì Vi không trả lời theo lẽ thường nên phóng viên chỉ có thể vây lấy Lục Chi Châu để tìm ra sự với việc này, Lục Chi Châu bày tỏ "Người phụ nữ của tôi dùng quy tắc ngầm với tôi, có vấn đề gì không?"* Hướng dẫn sử dụng- Ngọt ngọt ngọt sủng sủng sủng, HE, giới giải trí là phụ, tình cảm là Nam chính một lòng một dạ, nếu có chương nào khiến mọi người thấy đểu giả thì mời đọc đoạn mọi người lọt hố vui vẻ
nhớ em yêu em cưng chiều em