kể lại một trải nghiệm của em với người thân
5. Em rút ra bài học kinh nghiệm gì về cách kể lại một trải nghiệm của bản thân. 6. Qua những gì đã học trong bài này, em nghĩ gì về ý nghĩa của trải nghiệm đối với cuộc sống của chúng ta. Bài làm: 5. Bài học kinh nghiệm về cách kể lại một trải nghiệm của bản
1. Cười nhiều hơn. Bạn không cần phải cười thật tươi với tất cả mọi người để trở nên thân thiện hơn. Tuy nhiên, bạn nên đặt mục tiêu cười nhiều hơn thường ngày ít nhất 30%, bất kể là cười với người thân, người lạ hoặc người quen gặp trên đường; việc
TOP 20+ Văn mẫu lớp 6 hay : bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em lớp 6 Đề bài: Viêt bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của bản thân em Để viết bài văn lớp 6 kể lại một trải nghiệm của em, các em cùng xem lại phần nội dung kiến thức sau: Gợi ý làm bài Khi làm bài văn kể lại
Vay Tienonline Me. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em lớp 6Kể về một trải nghiệm của em là đề bài tập làm văn trong chương trình sách giáo khoa lớp 6 bộ Kết nối tri thức với cuộc sống. Dưới đây là một số bài văn mẫu kể lại trải nghiệm vui vẻ hạnh phúc, viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của em lớp 6... ngắn gọn nhất để các em học sinh tham khảo nhằm viết cho mình một đoạn văn hay và ý bài Viết một bài văn khoảng 400 chữ kể lại một trải nghiệm của bản về một trải nghiệm của em lớp 6 ngắn gọn1. Kể về một trải nghiệm của em số 12. Kể về một trải nghiệm của em ngắn nhất số 23. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em ngắn gọn số 34. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của em lớp 6 số 45. Kể về một trải nghiệm tuổi thơ của em số 56. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em mùa hè số 67. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em đi chơi số 78. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em số 89. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em chi tiết số 910. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em số 1011. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em với người thân số 1112. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em làm bánh trung thu số 1213. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em số 1314. Viết một bài văn khoảng 400 chữ kể lại một trải nghiệm của bản thân 16 mẫu15. Kể lại một trải nghiệm vui vẻ hạnh phúc 6 mẫuTrải nghiệm đáng nhớ luôn là kí ức đẹp, để lại niềm vui hay bài học cho mỗi chúng ta trên bước đường trưởng thành. Vì vậy Kể về một trải nghiệm của em dù vui, hay buồn cũng đều là đề tài quen thuộc trong các bài tập kể chuyện trước lớp, khơi dậy cảm xúc, rèn luyện kĩ năng biểu đạt cảm xúc, tự tin và dạn dĩ thuyết trình, kể chuyện trước nơi đông người. Dưới đây là hơn 20 mẫu bài Kể về một trải nghiệm của em ngắn gọn, mời các em cùng tham khảo để lên ý tưởng cho bài kể chuyện của mình thêm hấp dẫn, sinh động nhé!1. Kể về một trải nghiệm của em số 1Hôm nay, em xin kể cho cô và các bạn nghe về kỉ niệm đẹp đáng nhớ của em. Đó là lần mà em được về quê nội, cùng ông bà ra đồng gặt đã nhiều lần về quê chơi, nhưng lần ấy là lần đầu tiên em được về đúng ngày ra đồng như thế. Sáng ấy, em thức dậy từ sớm, bắt chước ông bà đội nón, đeo găng tay, mặc áo quần dài, rồi đi bộ ra đồng. Đến nơi, em thực sự choáng ngợp với cảnh vật nơi đây. Cả một vùng trời vàng ươm, rộng mênh mông hiện lên chói lóa dưới ánh mặt trời. Mùi lúa chín thơm nồng nà, ngây ngất khiến em ngây ngẩn cả người. Nhưng rồi tiếng cười, tiếng nói, tiếng máy nổ râm ran đã gọi em về. Vì còn bé, chưa làm được nhiều, nên em nhận nhiệm vụ trông đồ và tiếp nước cho ông bà, các bác. Hễ ai khát nước, em sẽ mang nước và khăn mát lại ngay. Ông nội trêu em là cứ như một chú sóc nhỏ vậy. Cuối ngày, khi đã gặt xong, mọi người sẽ tuốt lúa ngay tại ruộng. Em xin ông cho được giúp mọi người. Thế là, em được phân công buộc miệng túi thóc sau khi đã đầy. Phải qua mấy lần lóng ngóng, em mới quen được cách xỏ dây và buộc qua vỏ bao dày như các bác. Xong xuôi, người em mệt lả, nhễ nhại mồ hôi, hai tay thì nhức mỏi. Nhưng mà em vẫn thấy vui sướng lắm. Vì đã góp được một chút sức lực giúp ông giờ, đã trôi qua lâu rồi, nhưng dường như âm thanh tuốt lúa ầm ầm, mùi thơm của rơm, của thóc hôm ấy vẫn phảng phất quanh em. Thật là thích về một trải nghiệm của em2. Kể về một trải nghiệm của em ngắn nhất số 2Ngày hôm nay, vì trời mưa to, lại không có áo mưa, nên em đành phải ngồi lại trong lớp học chờ mưa tạnh rồi mới về nhà. Trong lúc cùng lũ bạn ngồi ngắm mưa rơi, em lại chợt nhớ về kỉ niệm dưới mưa của mình vào hơn ba năm về đó, em vừa lên lớp 2, đã quen lớp, quen bạn bè rồi nên rất dạn dĩ. Giờ ra chơi nào, em cũng cùng các bạn chạy đi chơi khắp sân trường. Hôm đó, chúng em được nghỉ học sớm không báo trước, nên bố mẹ chưa đến đón kịp. Vì vậy, chúng em đành ngồi lại ở hành lang lớp để chờ người đến đón. Tự nhiên lúc ấy, trời lại đổ mưa rào. Khiến trên sân có đầy những vũng nước to nhỏ. Thế là em cũng các bạn rủ nhau mặc áo mưa rồi ra sân chơi. Dưới cơn mưa chúng em hò reo, rượt đuổi nhau vô cùng vui vẻ. Một lát sau, chúng em rủ nhau thi nhảy qua các vũng nước đọng, xem ai nhảy qua vũng nước to hơn thì sẽ thắng. Trong lúc chơi, vì tính hiếu thắng, em quyết định thử sức với một vũng nước lớn. Và tất nhiên là em không thể nhảy qua được. Em ngã xuống giữa vũng nước, làm nước bắn tung tóe khắp nơi, còn bản thân thì ướt hết cả. Cùng lúc đó, mẹ em đến đón. Thấy em bị ướt hết như vậy, mẹ đã rất tức giận. Về đến nhà, mẹ liền đưa em đi tắm gội thay áo quần khô rồi mới mắng em một trận nên thân. Sau hôm đó, em bị cảm đến gần một tuần mới khỏi. Khiến em từ bỏ hẳn thói nghịch ngợm của sự kiện lần đó, em trở nên ngoan ngoãn và nghe lời mẹ hơn. Không nghịch ngợm lung tung nữa. Và mỗi khi trời đổ mưa, thì em lại bồi hồi mà nhớ về kỉ niệm ngốc nghếch ấy của Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của em lớp 6 số 3Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của em lớp 6Nội dung dưới đây được thực hiện hoàn toàn bởi Mọi website lấy nội dung bài viết Kể lại một trải nghiệm buồn của em xin vui lòng dẫn niệm để lại nhiều tiếc nuối trong em nhất là lần em được mẹ giao nhiệm vụ trông em gái nhỏ. Lúc ấy, em lên lớp 4, được nghỉ hè nên em có nhiều thời gian rảnh chơi với lũ bạn hàng xóm. Một hôm mẹ nhờ em trông nhà và em gái mới 2 tuổi để mẹ đi có việc đột xuất, một tiếng sau mẹ quay lại. Em gái em ngoan lắm, ngủ khì trên giường chẳng quấy khóc. Bỗng bạn Tuấn nhà bên gọi em sang xem phim hoạt hình. Vì nghĩ em gái còn đang ngủ, em đã đóng cửa chạy sang nhà bạn xem phim một lúc, em giật nảy mình bởi tiếng khóc ré lên của trẻ con, em chạy nhanh về nhà thì nhìn thấy em gái với lấy phích nước nóng trên bếp nên phích bị đổ và bị bỏng một cánh tay đỏ au. Em vội bế em sang nhà Bác Thanh - bác sĩ hàng xóm. May mắn được cấp cứu kịp thời nhưng trên cánh tay của em gái vẫn còn vết sẹo bởi lần bỏng nặng đó. Dù mẹ và em gái đã tha thứ cho em nhưng em không thể nào quên được kỉ niệm buồn ấy. Kỉ niệm ấy sẽ luôn là bài học đáng nhớ để em không bao giờ được mải chơi mà quên lời mẹ dặn, phải luôn chăm sóc và yêu thương em gái Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em ngắn gọn số 4Em nhớ mãi tiết trả bài hôm ấy. Giờ phút ngỡ ngàng và đau khổ nhất đối với em từ khi bước vào lớp 6, bởi vì em đã bị một điểm 3 môn Làm Thanh trả bài kiểm tra cho lớp. Cô đặt quyển vở của em xuống bàn, nét mặt có vẻ không vui. Linh tính như mách bảo điều gì, em vội vã lật giở từng trang. Những điểm 8, 9 đỏ chói lần lượt mỉm cười với em – cô học sinh giỏi Văn của lớp. Em lật tiếp. Chao ôi! Em không thể tin vào mắt mình một điểm 3 to tướng! Choáng váng, em như lịm đi trước sự thật phũ phàng không thể như vậy được! Em cố định thần nhìn lại, nhưng còn nghi ngờ gì nữa? Con số 3 in rõ trong khung điểm. Em vội vàng gập vở lại, bần thần nhìn các bạn xung quanh. Hình như bạn nào cũng hớn hở với kết quả của mình, chẳng ai để ý đến nỗi đau khổ của em. Có lẽ các bạn nghĩ rằng em đang sung sướng với điểm khá giỏi như mọi lần vì em là cây Văn của lớp cơ mà! Càng nghĩ càng xấu hổ, em cúi gằm mặt xuống. Lần giở lại bài, dòng chữ cô phê hiện lên rõ ràng trước mắt Lạc đề!Em đọc lại đề bài và nhận ra đúng là mình sai thật. Đề bài yêu cầu tả một dòng sông một cánh đồng hay một góc phố ... gắn với kỉ niệm thời thơ ấu, vậy mà em lại đi kể về một kỉ niệm sâu sắc thời nhỏ. Đề bài đó đối với em không khó. Tại em quá chủ quan, chẳng chịu đọc kỹ. Nhớ lại giờ làm bài hôm ấy, em đã nộp bài đầu tiên trước bao cặp mắt thán phục của bạn bè mà quên mất lời cô nhắc nhở Các em phải xem lại bài thật kỹ trước khi nộp. Có lẽ vì ỷ vào sức học của mình, và thỏa mãn trước lời khen của thầy cô và bè bạn nên em đã thành một cô bé kiêu căng, hợm hĩnh từ lúc nào chẳng lúc ấy, bạn Hà thì thào bên tai em, giọng mừng rỡ- Lan ơi, hôm nay tớ được 7 điểm nhé! Cố mãi rồi mình cũng đạt điểm khá rồi đây. Mẹ mình chắc mừng lắm. Ủa! Mà sao mặt cậu tái thế kia? Được mấy điểm? Cho tớ xem nào!Nghe Hà nói, em lại càng buồn bã và xấu hổ. Hà đang sung sướng với điểm 7 đầu tiên của môn Làm văn. Còn em, kẻ vẫn coi điểm 7 là xoàng xĩnh, hôm nay lại bị điểm 3! Không thể nào diễn tả hết nỗi đau khổ của em lúc ấy. Em cảm thấy ánh mắt cô giáo vừa buồn rầu, vừa ngạc nhiên, thất vọng Sao lại thế hả Lan? Cô rất đường về, em lo lắng và bối rối. Bố mẹ tin tưởng ở em nhiều lắm. Nếu biết em bị 3 điểm Làm văn thì bố mẹ em sẽ nghĩ gì đây? Bố thường động viên em học cho giỏi và ước mơ rằng em cũng sẽ trở thành luật sư như bố. Còn mẹ nữa, biết bao đêm mẹ ngồi đan len, cố chờ em học xong bài mới cùng đi ngủ. Mẹ cũng chỉ mong có một điều là con gái mẹ học giỏi. Không thể làm bố mẹ thất vọng, em sẽ giấu bài đi, sẽ nói rằng cô giáo không chấm vì cả lớp làm bài kém quá. Quanh quẩn với ý nghĩ dối trá ấy, em đã về đến nhà mà đầu óc vẫn mông vào đến cổng, mẹ dịu dàng bước xuống thềm đón em. Ánh mắt mẹ chợt hoảng hốt khi thấy em bơ phờ mệt mỏi. Em đã ôm chầm lấy mẹ, khóc tức tưởi. Không, em không thể lừa dối người mẹ yêu kính của hôm ấy, em đã xem kĩ lại bài. Điểm 3 nhắc nhở em hãy nhìn lại mình. Em tự nhủ Nhất định chỉ có một điểm 3 này mà thôi. Em sẽ tiếp tục giành được những điểm 9, điểm 10 và sẽ lại được cha mẹ, thầy cô, bè bạn tin yêu như Kể về một trải nghiệm tuổi thơ của em số 5Tôi có một người bạn đã chơi với nhau từ thời ấu thơ đó là Phương, chúng tôi lớn lên cùng nhau, chơi đùa, học tập với nhau và đã trải qua biết bao kỉ niệm vui buồn của tuổi thơ, có một kỉ niệm giữa tôi và Phương khiến tôi không bao giờ quên đó là kỉ niệm về một lần tôi bị ngã còn nhớ khi ấy chúng tôi mới là học sinh lớp 3, hai đứa học cùng lớp lại gần nhà nên thường rủ nhau đi học mỗi ngày, hôm ấy như mọi ngày Phương đến nhà và rủ tôi đi học, chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện rất vui vẻ. Đang đi trên đường bỗng có một chiếc xe máy đi rất ẩu vừa nhanh lại lạng lách đánh võng, tôi và Phương đã đi sát và lề đường để tránh xa thế nhưng chiếc xe vẫn va vào xe của tôi khiến tôi mất tay lái, loạng choạng rồi cả xe lẫn người nằm xoài trên đường. Ngay lúc đó chiếc xe lại lao nhanh chạy đi mà không thèm ngoảnh lại nhìn, tôi ngã quả đó vừa đau lại vừa tức, khi ấy Phương đã nhanh chóng tiến tới đỡ tôi vào lề đường ngồi rồi dựng xe lên giúp tôi. Phương tỏ ra rất lo lắng, phủi bụi quần áo cho tôi rồi cẩn thận nhìn ngó xem tôi có bị đau chỗ nào không, Phương thấy tôi bị đau liền đem xe gửi vào nhà bên đường rồi đèo tôi tới trường học, trên đường đi cậu ấy liên tục hỏi tôi "cậu có đau lắm không?", rồi cứ bắt tôi vào phòng y tế. Sự quan tâm ân cần của Phương khiến tôi rất xúc động, cậu ấy rất biết quan tâm và an ủi người khác, lại biết hy sinh vì người bạn của mình, tôi cứ nhìn cậu ấy mà thầm cảm ơn vì mình có một người bạn tốt như lần nhớ về kỉ niệm đó tôi lại cảm thấy Phương là một người bạn thật hiếm có, kỉ niệm đó đã giúp tôi hiểu hơn về người bạn của mình để từ đó biết yêu quý, trân trọng người bạn đó và gìn giữ tình bạn đẹp của chúng Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em mùa hè số 6Kì nghỉ hè vừa qua đã đem đến cho em rất nhiều những trải nghiệm tuyệt vời. Nhưng đáng nhớ nhất với em, vẫn là trải nghiệm được tự mình đi đào củ sen với anh là một buổi chiều mùa hè có nắng nhẹ và gió mát rười rượi. Sau khi xin phép ông ngoại, em và anh trai xách theo cái giỏ tre to, đi ra đầm sen cuối làng để lấy củ sen. Đến nơi, em choáng ngợp trước vẻ đẹp tuyệt vời của nơi đây. Rợp cả đầm, là những chiếc lá sen to, những đóa những nụ sen hồng thơm ngát. Xa xa là núi non, mây trời lồng lộng, đẹp hơn cả tiên cảnh trong các bộ phim em vẫn thường nghía xong xuôi, em bắt tay vào việc chính. Đầu tiên, em xắn quần, mang ủng cho cẩn thận, rồi mới theo anh lội xuống bùn. Từng bước chân dần lún xuống dưới bùn, ngập đến tận đầu gối khiến mỗi bước di chuyển đều trở nên thật khó khăn. Nhưng ngay khi được anh trai gọi lại, cùng hợp sức kéo củ sen từ dưới lớp bùn lên là em lại quên ngay chút khó khăn ấy. Sau một hồi cặm cụi, em và anh đã có một giỏ củ sen đầy. Nhìn những củ sen to, dài mà em sung sướng vô cùng. Trước lúc về nhà, anh trai còn bẻ lá sen, làm mũ che che em đội nữa đó, em được ăn món canh xương hầm củ sen tươi do chính tay bà nấu. Căn một miếng sen thơm, mà em sung sướng vô cùng. Đây quả là một trải nghiệm tuyệt vời mà em chẳng bao giờ quên Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em đi chơi số 7Cuối tuần vừa qua, em đã có một trải nghiệm rất tuyệt vời mà em nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ lãng quên. Đó là kỉ niệm về lần đầu tiên em được anh trai và dì dẫn lên núi hái chuẩn bị cho chuyến đi này, em đã trang bị một bộ áo quần dài tay, đeo một đôi ủng, một đôi găng tay, mang một cái sọt tre ở trên lưng và một cây gậy dài. Tất cả giúp bảo vệ em khỏi các loài sâu bọ có trong là núi, nhưng thật ra nơi hái nấm là một ngọn đồi thông nhỏ. Em đi cùng anh trai, còn dì thì đi hướng khác. Vừa đi, em vừa bắt chước anh, dùng gật gạt nhẹ lá khô ra để tìm nấm. Đồng thời còn phải chú ý không hái phải nấm độc nữa. Đến nơi, em nhanh chóng tìm được một gia đình nấm lớn. Em liền nhanh chóng ngồi xuống, hái nấm lên rồi cho vào giỏ. Sau đó, em và anh trai tìm được rất nhiều nấm. Đặc biệt có cái còn to như bàn tay của anh khi xòe ra cơ. Hết một buổi hái nấm, em đã thấm mệt và ra khá nhiều mồ hôi. Nhưng nhìn giỏ nấm đầy ụ của mình, em lại quên hết mệt nhọc và cảm thấy phấn khởi vô hôm ấy, em được ăn món canh nấm và nấm xào do chính mình hái. Món ăn đó vẫn được mẹ nấu như ngày thường mà sao ngon lạ lùng. Trải nghiệm hái nấm ngày hôm ấy, em còn lâng lâng sung sướng nhớ mãi Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em số 8Cuộc sống hiện đại cuốn chúng ta vào guồng quay cùng sự phát triển nhộn nhịp khiến ta đôi khi buông lơi những mối quan hệ tưởng chừng như rất quan trọng trong một khoảng thời gian nào đó. Chỉ đến khi gặp lại họ, một cách tình cờ, ta mới thấy bản thân đã mất đi những đi ấy là phần thưởng mà bố mẹ dành cho tôi sau một năm dài nỗ lực học tập khi thành công đỗ vào một trường cấp 2 trọng điểm của tỉnh với điểm số khá đi được diễn ra vào giữa tháng 7, gia đình tôi quyết định trốn ánh nắng chói chang của mùa hè đất Bắc để đến với không khí trong trẻo, mát mẻ của Đà Lạt. Trước khi ghé Đà Lạt, cả gia đình tôi bay đến Nha Trang để thăm một vài người bạn của bố. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm cảm giác đi máy bay. Nhìn từ cửa sổ, những đám mây trắng trẻo, bồng bềnh chưa bao giờ gần tôi đến thế. Cứ ngỡ như có thể vươn tay ra mà chạm vào chúng, mà cảm nhận chúng một cách trọn vẹn nhất. Bay đến Nha Trang, chúng tôi được thiết đãi rất nhiều thứ đặc sản miền Trung như bánh canh, hải sản, bánh xèo,… Nha Trang cũng là một vùng đất mới lạ nhưng nó vẫn đem đến cho tôi cảm giác thân thuộc bởi tôi cũng được sinh ra ở vùng biển. Những thứ như hải sản, cát trắng, biển xanh,… đều khá quen thuộc đồi với tôi. Vậy nên điều tôi háo hức nhất vẫn là chuyến đi đến Đà Lạt sau 2 ngày lưu lại nơi tôi thuê một chiếc taxi để trải nghiệm đường rừng từ Nha Trang đến Đà Lạt. Đường rừng chưa được cải thiện nhiều, đường rất gồ ghề khó đi. Nhưng bỏ qua những trở ngại ấy, tôi đắm chìm vào những cánh rừng bạt ngạt, xanh mướt. Gần đến Đà Lạt rừng càng dày đặc, không khí cũng dễ chịu hơn. Tôi còn nghe thấy cả tiếng chim lảnh lót hót vang khu rừng đem lại cảm giác bình yên chưa từng có. Ở thành phố bây giờ rất khó kiếm tiếng chim hót vì chúng bị chiếm hết những ngôi nhà xanh để xây dựng đô thị, nhà cao tầng, chung cư… Tôi thích Đà Lạt cũng vì cái lẽ đó. Tôi thích khung cảnh bình yên và nhẹ nhà tôi dành 3 ngày để ở lại Đà Lạt và trải nghiệm thành phố của tình yêu này. Chúng tôi đi thăm vườn hoa, trải nghiệm chợ đêm Đà Lạt và thử đi ngựa rồi đi xe đạp quanh thành phố. Đà Lạt yên bình và nhẹ nhàng lắm. Ở Đà Lạt, chúng tôi được trải nghiệm cái mà người ta gọi là “một ngày bốn mùa”. Sáng như mùa xuân, trưa như mùa hè, chiều mang hơi thở mùa thu và tối lạnh như chớm đông. Tối nào tôi cũng đòi bố mẹ đến chợ đêm vì tôi yêu thích trải nghiệm ẩm thực nơi đây với sữa chua dâu, sữa đậu, bánh canh, bánh tráng nướng,… Nhưng có một trải nghiệm mà tôi không thể quên, đó là gặp được bạn cũ của mình ở đó. Ánh là người bạn thân thời câp 2 của tôi. Chúng tôi đã trải qua 4 năm cấp 2 với biết bao trải nghiệm cùng nhau từ vui đến buồn. Chúng tôi đã từng hứa sẽ trở thành bạn thân cho đến mãi về sau. Vậy mà cuối cùng, Ánh lại không đỗ vào ngôi trường mơ ước của chúng tôi. Còn tôi, khi vào môi trường mới và có chút áp lực về việc phải giữ vững phong độ học tập, vô tình đã quên mất người bạn ấu thơ này. Cho đến khi bất ngờ gặp Ánh tại hội chợ, cô bạn cũng đi du lịch ở đây vào dịp này, tôi chợt sững người lại. Chúng tôi nhìn nhau rất lâu trước khi có thể mở lời chào nhau. Mọi thứ trở nên gượng gạo, ngượng ngùng cứ như thể những con người mới quen nhau lần đầu. Cuối cùng, bọn tôi xin phép bố mẹ để cùng đi với nhau một lúc. Chúng tôi ngồi lại, kể cho nhau nghe về cuộc sống trong thời gian vừa rồi. Ánh có nói một câu khiến tôi rất đau lòng “Tớ thấy cậu vui vẻ với những người bạn mới quá nên tớ ngại làm phiền cậu”. Ôi chữ “phiền”! Tôi đâu có ngờ được sự vô tâm của mình đã khiến bạn mình đau lòng như thế. Tôi ân hận vô cùng vì sự việc ấy. Chúng tôi đã ngồi bên nhau rất lâu, nói với nhau những điều giấu trong lòng và quyết định làm hòa. Kết thúc chuyến đi, chúng tôi về cùng nhau và từ đó vẫn giữ mối quan hệ thân thiết đến bây đi vừa rồi đã mang lại cho tôi nhiều điều. Nó mang lại những giây phút giải trí thoải mái sau quãng thời gian học tập căng thẳng. Nó mang lại những kiến thức về văn hóa, địa lí,… về vùng đất mới. Nhưng đặc biệt, nó tìm lại cho tôi một tình bạn đẹp. Tôi nhận ra rằng Không có điều gì có thể phá vỡ tình bạn ngoài sự vô tâm của bản thân. Tôi mong muốn có được nhiều thời gian hơn với Ánh, có thể là trong một chuyến đi mới, để có thể lưu giữ tình bạn này. Mong rằng tất cả mọi người hãy quan tâm hơn đến những người xung quanh mình để không phải hối hận như tôi đã Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em chi tiết số 9Trong cuộc đời, chắc hẳn ai cũng đã gặp may không nhiều cũng ít, tôi cũng không ngoại lệ. Trong đó, có một lần tôi sẽ không thể nào quên vì đã may mắn được giúp đỡ. Đó là hồi tôi còn học lớp ấy, tôi chỉ là cậu bé tám chín tuổi nên vẫn còn ngây thơ, dại dột. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó là thứ sáu, ngày mười ba. Không mê tín nhưng nghe mọi người nói thì đó là ngày xui nhưng lại là ngày may mắn của tôi. Hôm đó, mẹ cho tôi năm chục ngàn để mua sách. Khác mọi lần, lần này tôi chỉ đi có một mình. Vừa bước xuống khỏi thang cuốn, thay vì đi thẳng vào nhà sách tôi bỗng choáng ngợp với thiên đường trò chơi ở bên cạnh. Với một đứa con nít tuổi tôi, trò chơi luôn là thứ hấp dẫn nhất trên đời. Không chần chừ, tôi cứ thẳng tiến đến khu trò thời gian trôi qua, trời cũng đã tối. Tôi nhận ra là mình vẫn chưa mua sách nên tạm biệt khu trò chơi chạy vội sang nhà sách. A! Cuốn sách cần tìm đây rồi. Tôi háo hức chạy đến chỗ cô thu ngân. Chạy vọt lên bác nọ đã chờ xếp hàng tự nãy giờ. Sau khi quét mã vạch, cô thu ngân đọc số tiền. Cả người tôi sững sờ. Lúc đó, tôi nghĩ “Không! Không phải! Mình chỉ tưởng tượng thôi!”. Lại gần hơn một tí, tôi hỏi lại “Giá tiền bao nhiêu ạ?”. Cô thu ngân nói lại giá tiền. Giá như lúc nãy tôi không phí tiền vào những trò vô bổ ấy thì có hay hơn không. Nhưng hối hận cũng đã muộn, rõ ràng là tôi không thể trả tiền mua sách. Chẳng lẽ, mất cả buổi chiều lại về nhà nói với mẹ là tôi không đủ tiền mua sách? Chứng kiến cảnh tượng đó, người đàn ông lúc nãy thò tay vào túi rút ra tờ đồng thả nhẹ xuống đất. Sau đó, bác cúi xuống, nhặt tờ tiền lên, vỗ nhẹ vai tôi và nói “Cháu ơi, cháu làm rơi tiền này!”Lúc đó, tôi cũng đã hiểu hết mọi chuyện. Thật tình là tôi không ngửa tay xin bố thí, nhưng rõ ràng tôi rất tôn trọng sự giúp đỡ trong tình huống trớ trêu này. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc cảm ơn bác. Tôi thật sự xúc động vì qua cách ăn mặc giản dị của bác, tôi đoán bác không phải là một người giàu có. Quả thật số tiền đó rất cần với tôi vào lúc cầm cẩn thận tờ tiền đưa cho cô thu ngân. Cô tính tiền rồi cho sách và hóa đơn vào túi đưa cho tôi. Ra cổng tôi nghĩ rằng nên trả lại tiền thừa cho bác ấy nhưng khi quay lại thì bác ấy đã đi đâu mất. Không phải tiền mình nên tôi đã bỏ số tiền đó vào thùng từ thiện cạnh cửa ra vào. Sau đó, tôi ra về. Trên đường không thể nào thôi nghĩ về câu chuyện lúc nãy. Vì có cái đầu ham nghĩ nên nhiều câu hỏi xuất hiện trong tôi. Nếu không có số tiền giúp đỡ của bác ấy thì lúc bấy giờ tôi có thể yên tâm rảo bước về nhà không? Kinh tế gia đình bác ấy có khá không?Dù đã ba năm trôi qua, tôi đã là cậu học trò lớp 6 nhưng vẫn không thể nào quên được kỉ niệm ngày hôm đó. Tôi vẫn ước mong có một ngày may mắn tình cờ được gặp lại người bác năm xưa để tôi nói lời cảm ơn và trả lại số tiền cho bác. Cũng từ trải nghiệm này, tôi tự hứa với bản thân luôn phải biết ngoan ngoãn, nghe lời ông bà cha mẹ, làm nhiều điều tốt để tạo ra may mắn cho chính mình và những người xung Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em số 10Cuối tuần trước, gia đình em đã có một chuyến du lịch rất vui vẻ. Đó là phần thưởng mà bố mẹ dành cho em khi đạt được thành tích học tập tốt vào cuối học kì I. Đây là lần đầu tiên em được đi đến biển năm giờ sáng, xe xuất phát từ Hà Nội. Khoảng đến gần trưa thì xe đã đến nơi. Em cùng các bạn nhỏ cùng tuổi mình cảm thấy vô cùng thích thú vì sau một hành trình dài cuối cùng cũng đến Sầm Sơn. Sau khi đến khách sạn nhận phòng và cất đồ đạc. Mọi người cùng nhau đi ăn trưa, rồi nghỉ chiều, mọi người trong đoàn cùng đi tắm biển. Thật kì diệu! Em đang đứng trước một bài biển rộng mênh mông. Nước biển xanh và trong. Đứng gần biển em có thể nhìn thấy từng đợt sóng đánh vào bờ. Nhìn ra xa phía chân trời, bầu trời và biển như hòa vào làm một. Gió biển lồng lộng, cùng với tiếng sóng vỗ nghe thật vui tai. Bên cạnh bãi biển, núi Trường Lệ - một địa danh khá nổi tiếng ở đây, đứng sừng sững chạy dài theo mép nước. Cuối bãi là đền Độc Cước cổ kính uy nghi, tọa lạc trên một hòn núi đá. Tất cả đều tuyệt đẹp như những bức ảnh mà em đã được xem trên mạng khi tìm hiểu về Sầm biển lúc này thật đông người. Tiếng nói cười rộn vang khắp cả không gian. Người lớn thích thú bơi lội dưới nước. Trẻ em thì nghịch cát, xây thành những tòa lâu đài tuyệt đẹp. Em cùng các bạn nhỏ mỗi người một chiếc phao, rồi nhảy xuống tắm biển. Nước biển mát lạnh khiến em cảm thấy vô cùng dễ chịu. Sau khi tắm biển xong, mọi người cùng nhau đi ăn đồ hải sản nướng. Các món ăn đều rất ngon và mang đậm hương vị của du lịch ba ngày hai đêm của gia đình em đã kết thúc. Nhưng em xảm thấy vô cùng hạnh phúc vì đã có những trải nghiệm vô cùng thú vị ở đây. Em mong sẽ có thêm nhiều chuyến du lịch như vậy cùng với gia đình của Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em với người thân số 11Trải nghiệm là hành trang quan trọng của mỗi người trong cuộc sống. Nhờ có những trải nghiệm mà chúng ta đã có thêm những bài học quý vẫn còn nhớ mãi về một trải nghiệm khi còn bé. Tôi đã được bố dạy đi xe đạp. Đó là vào dịp nghỉ hè năm tôi mười tuổi. Bố đã quyết định sẽ dạy tôi cách đi xe đạp. Lúc đó, tôi cảm thấy rất háo hức, nhưng cũng khá lo lắng. Sáng chủ nhật, bố đưa tôi ra một con đường vắng xe cộ qua lại ở trong làng để tập luyện. Đầu tiên, bố hướng dẫn tôi cách giữ thăng bằng. Đó quả là một điều không hề đơn giản. Nhưng nếu bạn giữ được chiếc xe thăng bằng rồi thì việc đi xe sau đó sẽ dễ dàng hơn. Bố đã ngồi ở yên sau để có thể chống chân cho xe khỏi bố con tôi miệt mài tập luyện đến gần trưa. Tôi phải loay hoay rất nhiều lần mà vẫn chưa thành công. Chiếc xe lúc thì nghiêng bên trái, lúc lại nghiêng sang phải. Điều đó khiến tôi cảm thấy chán nản. Sau giờ nghỉ trưa, bố con tôi lại tiếp tục tập luyện. Ngày đầu tiên tập đi xe đạp với tôi thật dài. Trên đường về nhà, bố kể cho tôi nghe về quá trình tập luyện xe đạp của mình. Bố đã không có ông nội ở bên hướng dẫn, mà phải tự mình học, với sự giúp đỡ của một người bạn. Nghe xong, tôi cảm thấy có động lực hơn rất nhiều. Tôi nói với bố ngày mai sẽ cố gắng hơn ngày qua đi, tôi bắt đầu đi được những quãng đường nhỏ. Trong quá trình tập, tôi đã bị ngã xe một lần. Đầu gối bị thương khiến tôi cảm thấy khá đau. Nhưng sau đó, tôi vẫn tiếp tục tập luyện. Tôi đã đi được một quãng đường xa mà không cần có bố ngồi đằng sau. Cảm xúc khi đó của tôi là vô cùng sung sướng, hạnh phúc. Ngay sau đó, trong dịp sinh nhật, bố mẹ đã tặng tôi một chiếc xe đạp rất nghiệm này đã giúp tôi rèn luyện cho mình tính kiên trì. Tôi nhận ra rằng không có gì là không thể khi bạn đủ quyết Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em làm bánh trung thu số 12Đã hơn một tháng trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ đến trải nghiệm của mình vào ngày trung thu ấy, em vẫn cảm thấy phấn khích không nay, do dịch Covid, nên cả nhà em đều đón trung thu tại nhà, không đi đâu được. Thế là mẹ em đã quyết định tự làm bánh trung thu để thắp hương và biếu ông bà. Sau khi tìm hiểu kĩ, mẹ đặt cả set làm bánh ở trên mạng. Đến chiều, sau khi nhận được đồ thì cả nhà bắt tay vào làm. Đây là lần đầu tiên được chính tay tham gia là bánh trung thu, em hồi hộp và vui sướng tiên, em xung phong lau bàn bếp thật sạch và trải một lớp giấy bóng để làm bánh cho sạch sẽ. Rồi em lúi húi giúp mẹ cân các nguyên liệu trên chiếc cân mini cho đúng công thức. Còn bố sẽ phụ trách nhồi bột làm vỏ bánh. Trong lúc đó, em cẩn thận tác vỏ các loại hạt để làm nhân bánh. Và mẹ sẽ băm nhỏ chúng ra, cho vào từng bát một. Sau khi xong xuôi, mẹ vào bếp, đứng đảo nhân cho chín, thơm phưng phức. Mẹ làm xong đến đâu, em cầm ra bàn đến đấy. Xong xuôi, cả nhà tập hợp lại cùng làm bánh. Em cầm từng cục bột, cục nhân tròn đã được bố chia sẵn, bắt chước video mà nặn thành hình. Đầu tiên là cán mỏng phần vỏ, rồi cho cục nhân vào chính giữa, sau nữa là gói lớp vỏ lại, vo tròn sao cho phần nhân không lộ ra ngoài. Cuối cùng, để bánh vào khuôn và ấn xuống, tạo thành hình. Tuy những chiếc bánh trông không được sắc nét và nhiều màu sắc như ngoài tiệm, nhưng em vẫn thấy chúng sao mà đẹp và ngon lành quá. Sau khi nướng chính bánh, em cùng bố mẹ xếp bánh vào từng chiếc hộp nhỏ, để thắp hương và mang sang biếu ông bà ở cạnh nghiệm tự làm bánh trung thu ngày hôm ấy đối với em là vô cùng tuyệt vời. Cảm giác tự mình làm từng công đoạn một để tạo nên chiếc bánh thơm ngon khiến em rất vui thích và tự Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em số 13Những kỉ niệm đáng nhớ là những sự kiện, sự việc mà chúng ta đã từng trải qua và có những ấn tượng khó quên về nó, những kỉ niệm không nhất thiết phải là những câu chuyện vui, những lời khen ngợi mà đôi khi nó còn là những câu chuyện buồn, những sự cố không may xảy ra trong cuộc sống của chúng ta. Em cũng có những kỉ niệm như thế, đó là một kỉ niệm khi em không may mắn gặp phải sự cố trên đường đi học về. Tuy là câu chuyện không vui nhưng nó đọng lại trong kí ức của em rất nhiều những ấn tượng, có lẽ em sẽ không bao giờ sống không chỉ là những niềm vui, niềm hi vọng mà đôi khi những biến cố, những khó khăn sẽ bất ngờ ập đến mà chúng ta chẳng thể nào lường trước được. Sự cố mà em gặp phải trên đường đi học có lẽ chẳng có gì lớn lao nhưng nó làm cho em thực sự sợ hãi, hoảng loạn khi nó xảy ra. Hôm ấy như bao ngày bình thường khác, em cùng các bạn đến trường bằng xe đạp, chúng em học chiều nên thời gian bắt đầu xuất phát ở nhà là vào tầm trưa. Đây là thời gian mọi người nghỉ ngơi nên đường khá vắng vẻ, bởi vậy mà chúng em thường dàn hàng hai, hàng ba để tiện cho việc nói chuyện, cười em vẫn biết là nguy hiểm nhưng do thói quen nên không đứa nào chịu thay đổi. Nhưng sự cố ngày hôm ấy khiến cho em phải có những suy nghĩ lại, đúng đắn hơn về sự an toàn của bản thân, và hậu quả của việc dàn hàng trên đường. Hôm ấy em và một vài người bạn đi xe và dàn hàng ra như mọi khi, câu chuyện vô cùng vui vẻ khiến cho chúng em mất chủ quan với những thứ xung quanh, đột nhiên có một chiếc xe đạp lao nhanh tới, do không làm chủ được phanh xe nên đã lao ầm một cái vào đuôi xe của em. Do lực đâm quá mạnh nên khiến cho cả người lẫn xe của em lao nhanh xuống một bờ mương cạn bên lao xe mạnh khiến cho em ngã sõng xoài xuống mặt đất, chân đau ê ẩm, không thể tự nhấc lên được. Xe của em lúc ấy thì cũng bị lực ngã mà vỡ tan tành lồng xe, cặp sách trong lồng bung ra. Lúc lao xe khỏi mặt đường, em đã vô cùng sợ hãi, đây là lần đầu tiên em gặp sự cố và trải qua chuỗi cảm giác kinh khủng như vậy, tuy không bị thương quá nặng nhưng cảm giác sợ hãi lúc ấy khiến cho em thực sự bị ám ảnh, khiến nhiều ngày sau đó em không dám đụng vào xe đạp, đến trường cũng là bố mẹ chở Viết một bài văn khoảng 400 chữ kể lại một trải nghiệm của bản thân 16 mẫuViết bài văn kể lại một trải nghiệm của em15. Kể lại một trải nghiệm vui vẻ hạnh phúc 6 mẫuKể lại một trải nghiệm vui vẻ, hạnh phúcMời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục Tài liệu của về trải nghiệm gói bánh chưng cùng gia đình
Đề bàiViêt bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của bản thân emĐể viết bài văn lớp 6 kể lại một trải nghiệm của em, các em cùng xem lại phần nội dung kiến thức sauSoạn bài Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ - sách Cánh DiềuSoạn bài Kể lại một trải nghiệm của bản thân - sách Chân trời sáng tạoSoạn bài Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em trang 28 - Kết nối tri thứcSoạn bài Viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em trang 77 - Kết nối tri thứcGợi ý làm bàiKhi làm bài văn kể lại một trải nghiệm của em, các em cần ghi nhớ kĩ các ý sau- Bài văn được kể theo ngôi kể thứ nhất. Xưng "tôi" hoặc "em", "con"- Giới thiệu rõ ràng, gọi tên được trải nghiệm đó trải nghiệm chuyến du lịch, trải nghiệm chuyến về quê, trải nghiệm vui về buổi sinh nhật, trải nghiệm buồn về bị điểm thấp,...- Tập trung vào câu chuyện trải nghiệm sắp xếp các sự việc theo trình tự thời gian hợp lí, có sử dụng các câu văn dùng để miêu tả về không gian, thời gian, nhân vật và diễn biến câu Thể hiện rõ ràng cảm xúc của em trước sự việc, từ đó rút ra được ý nghĩa của trải nghiệm đó đối với bản dàn ý bài văn kể lại một trải nghiệm- Mở bài Giới thiệu câu chuyện trải Thân bài Kể lại diễn biến của câu chuyện.+ Giới thiệu thời gian, không gian xảy ra câu chuyện và những nhân vật có liên quan.+ Kể lại các sự việc trong câu chuyện theo trình tự hợp lí thời gian, không gian, nguyên nhân - kết quả,....Sự việc việc việc 3....- Kết bài Nêu cảm xúc của người viết và rút ra ý nghĩa, sự quan trọng của trải nghiệm đối với bản bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của bản thân emĐề bài này là một trong những đề bài hay trong tuyển tập Văn mẫu 6, vì vậy có rất nhiều bài văn cho các em tham khảo khi viết bài văn chủ đề trải nghiệm văn ngắn kể lại một trải nghiệm của emNăm học vừa rồi, em đã có một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ. Chính trải nghiệm ấy, đã khiến em thay đổi rất trước đến nay, em luôn là một học sinh rất kém môn thể dục. Ai cũng cho là như vậy, kể cả em. Và chính em cũng luôn cho rằng, mình sẽ chẳng thể nào tốt hơn được. Cho đến một buổi học thể dục vào năm học trước, tất cả đã thay đó, em được học với thầy giáo mới đến là thầy Hùng. Như thường lệ, khi các bạn chơi bóng chuyền ở trên sân, em lại đứng bên cạnh quan sát và đi nhặt bóng giúp các bạn. Thấy thế, thầy Hùng đã tiến lại và đề nghị em cũng hãy vào sân chơi cùng các bạn. Nghe vậy, em đã rất ngạc nhiên và có chút sợ sệt. Tuy nhiên, thầy vẫn cương quyết đề nghị xen lẫn yêu cầu em ra sân bóng. Mới đầu, em cứ lóng ngóng tay chân, chẳng đỡ được một lượt bóng nào. Nhưng thầy Hùng vẫn không quản ngại, mà kiên nhẫn chỉ cho em. Các bạn trên sân cũng kiên nhẫn đứng chờ, như đang góp những lời cổ vũ thầm lặng cho em. Và thế là, đến cuối buổi tập, em đã thành công đỡ được hơn mười lượt bóng, thậm chí ghi được một điểm cho đội mình. Điều đó thực sự rất tuyệt vời, khiến em hạnh phúc vô cùng. Thì ra, em cũng có thể chơi bóng như các bạn, chứ không phải là không hôm đó, em dần tự tin và chăm chỉ hơn trong các tiết học thể dục. Em cũng đã dành thời gian mỗi buổi chiều tối để chạy bộ và rèn luyện thêm sức khỏe. Nhờ vậy, em dần hòa nhập vào những buổi học thể dục, những buổi chơi bóng ở lớp cùng các bạn. Tất cả chính là nhờ vào trải nghiệm tuyệt vời hôm ấy. 8 Bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớMẫu 1Mỗi lần nhìn thấy mái tôn nhà, em lại nhớ về một trải nghiệm cách đây một năm làm cho em nhớ lại và rùng mình vì ớn lạnh. Hồi ấy, lúc đó nhà em chưa xây anh em ở lớp 8, em học lớp hôm sẽ xảy ra sự việc em xem tivi kênh VTV1 thì nghe bảo sẽ có một cơn bão số mười bốn và đúng như đó là một ngày cuối tuần khá mát mẻ. Buổi sáng, bầu trời nắng nhè nhẹ có tiếng chim hót "líu lo,líu lo" ,mọi người vẫn làm việc như bình thường. Buổi chiều, trời bắt đầu âm u vì mây đen kéo tới khiến cho từ người đến động vật đều về chỗ ở của mình hoặc động vật chui vào một nơi kín đáo ấm áp để trú đến buổi tối, trời bắt đầu nổi gió lớn, đất trời phẳng phất mùi mưa cũng không khí lạnh buốt toàn thân, nhà nhà đóng cửa kín mít. Rồi chuyện gì đến thì cũng đến,mưa rơi xuống từng hạt từng hạt rồi thành mưa lớn dày đặc và thành bão. Những hạt mưa như những hòn đá bị ai ném xuống một cách mạnh bạo. Gió thì như muốn cuốn bất cứ ai ra ngoài. Rồi mất điện nhà ai cũng tối om chỉ lấp lánh nhỏ ánh nhỏ của những ngọn nến ấm. Anh và em vẫn đang chơi đùa mà không biết chuyện lớn sắp xảy ra ,mẹ cũng vậy, lúc này mẹ đang nấu chè đỗ đen. Đột nhiên, có một tiếng sét lớn đánh vang trời khiến ai cũng giật mình. Mấy cái máy tôn ở đầu cũng bắt đầu rung lắc và rồi "bụp" ba hàng máy tôn nằm ngang tróc lên, bật ngửa ra đằng sau. Anh em em bắt đầu đồng thanh hét " Mẹ ơi "rồi chạy xuống chỗ mẹ .Lúc đầu, mẹ chưa hiểu nên mẹ tức giận mắng làm sao" làm sao mà hét to thế hả?" và rồi hai anh em em nói không ngớt rằng, anh em nói "Mẹ ơi, mái tôn bật rồi". Em nói với mẹ "Mái bật dài lắm mẹ ạ!"; mẹ hốt hoảng nói "Này đừng có trêu mẹ nữa, bão đã làm cho mẹ lo lắng lắm rồi!". Anh em em cùng nói- Không tin mẹ lên mà xem ạ!Anh em vừa đẩy mẹ lên, vừa nói- Sợ lắm mẹ ạ!Em thì đi theo mẹ và anh. Đến đấy, mẹ sợ hãi suýt ngất, rồi mẹ lấy lại bình tĩnh và bảo "Thôi ba mẹ con mình tránh xa chỗ này ra, nhưng phải dọn đồ cho khỏi bị ướt đã, nhớ cẩn thận các con nhé!". Sau khi để đồ đạc ở chỗ khô ráo thì mẹ em nhắn tin cho bố bảo rằng tạnh mưa hẵng về. Sáng hôm sau, mẹ em nhờ mấy bác hàng xóm sang sửa lại cái mái tôn. Ôi hậu quả thật là đáng sợ. Sau khi mái tôn bật, lá cây, giấy rác từ ngoài đường bay vào bẩn bụi hết chỗ nói. Còn sàn thì ướt và bẩn, còn có cả mấy mảnh kính vỡ nữa. Nó làm cho mẹ em cảm thấy thật tồi tệ. Cả nhà em phải mất hàng giờ để quét dọn đống đổ nát về em, sau khi dọn xong, em ra ngoài vườn thì thấy hai cái cây gắn bó với em từ lúc sinh ra, đó là cây Sấu và cây Xoài mà bà nội em đã trồng khi còn sống, cây Sấu thì mất tích không dấu vết, còn cây Xoài thì bật gốc. Thấy thế em buồn lắm. Rồi em lại thấy mấy cái tường rào, cửa cổng vỡ hết, và bị đổ xuống như có một cơn lốc xoáy đã cuốn hết mọi thứ của gia đình em. Em đã tưởng như chỉ có gia đình em là mất đi nhiều thứ nhưng em đã lầm. Nhà bà Hải bán thịt bên cạnh nhà em có một cái cửa cuốn trước giờ vẫn cố định, nhưng sau đêm hôm đó cái cửa cuốn nhà Bà đã bay xa cách tận ba căn nhà tính từ nhà bà đến đó. Mấy cái mái tôn thì bật cong còn mái ngói thì vỡ vụn. Em nghĩ những thứ đó đã tồi tệ rồi nhưng khi em đi học em đã thấy một ngôi trường mầm non đổ nát, điều đó thật khủng khiếp đến nỗi những người sống xung quanh họ còn nói rằng, họ nghe thấy những tiếng nổ "đùng đoàng" bên ngôi trường và họ đã cho bác bảo vệ ở nhờ nhà họ trước khi bác về nhà rất thương những người đã mất mát nhiều thứ trong đó có gia đình em trong cơn bão. Em mong những người đó sẽ xây dựng lại tài sản vốn có của họ, và em cũng mong bố mẹ em sẽ xây lại một ngôi nhà vững chắc để cho gia đình em sẽ không lo lắng khi bão đến. Em sẽ nhớ mãi trải nghiệm kinh sợ này, vì đây là một trải nghiệm đáng nhớ của 2Năm học cấp hai của tôi với bao nhiêu trải nghiệm khó quên bên thầy cô và bạn bè một ngày khai trường đáng nhớ, một Tết trung thu ấm áp và vui vẻ,…Nhưng in sâu trong tâm trí tôi là một lần có xích mích với một bạn mới trong lớp. Đó là một kỉ niệm khiến tôi có một bài học nhớ một buổi trưa nắng nóng, thời tiết oi bức, mọi chuyện xảy ra trong lớp của tôi. Tùng..! Tùng, tùng…! Hết giờ ra chơi tôi vội chạy vào lớp để chuẩn bị bài vở cho tiết sau thì Nam- một bạn học mới của tôi, cậu ấy cũng là tổ trưởng tổ tôi. Tính cách kiêu ngạo, hung hăng, mặt lúc nào cũng vênh váo. Nam đứng chặn ngay ở chỗ ngồi của tôi. Tôi kêu cậu ấy tránh ra nhưng lớp quá ồn nên Nam không nghe thấy, thế là tôi đẩy cậu ấy ra nhưng lại không để ý có một bạn đang ngã dưới chân xuýt thì ngã vào người bạn học đó. Thấy cô giáo chưa vào lớp Nam giữ người tôi, búng tai tôi đỏ ửng. Vẻ mặt kiêu ngạo, câng câng. Ánh mắt đen láy tỏ vẻ hung hăng. Miệng cười cợt, mắng tô liên tục còn hơn cả mẹ tôi. Giọng nói hống hách, kiêu căng, vừa nói vừa cười không coi ai ra gì. Cậu ấy túm tóc tôi và nói “Chừa chưa! Lần sau chừa em nhá..!” Tôi đã giải thích rằng “Mình không cố ý” nhưng Nam không nghe mà cứ đánh vào đầu tôi đến nỗi tôi sắp khóc. Tôi quá tức đánh trả lại Nam một cái vào đầu cậu ấy. Nam tức quá trừ ý thức của tôi rất nặng nhưng Nam không trừ điểm cậu ấy, mặc dù Nam cũng đánh tôi khiến tôi có chút buồn. Vào giờ học, tôi vẫn thấy tức khi Nam cậy mình là cán bộ lớp mà cậu ấy không bị trừ điểm. Lúc cô giáo ra ngài tôi quay xuống bàn Nam và giải thích với Nam mình không cố ý, rồi bảo cậu ấy không trừ điểm tôi nữa, Nhưng Nam hung hăng cho rằng tôi cố ý. Thấy tôi và cậu ấy ồn ào bạn lớp trưởng bắt tôi đứng lên. Cô giáo vào lớp rồi cho tôi ngồi xuống. Tiết học kết thúc, nghĩ lại mình đã bị trừ quá nhiều điểm , tôi quá ấm ức mà bật về đến nhà mẹ thấy tôi mặt buồn hiu thì hỏi tôi đã có chuyện gì. Tôi kể hết chuyện cho mẹ nghe rồi còn định gọi cho cô giáo. Mẹ đã giải thích và an ủi tôiChắc bạn ấy đã nhất thời nóng giận nên mời trừ điểm con như vậy. Chiều con để bạn ấy hết nóng giận rồi giải thích với bạn ấy xem. Nếu bạn ấy còn cố tình thì cuối tuần có tiết sinh hoạt con có ý kiến với cô. Ngay đầu giờ chiều, tôi đã nói chuyện lại với Nam. Có vẻ cậu ấy đã nguôi giân nên đồng ý không trừ điểm tôi nữa. Nhưng Nam cũng đã có cái nhìn không tốt về chuyện đã xảy ra được ba tuần rồi, nhưng giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy hơi tức gian, mặc dù Nam đã không trừ điểm tôi nữa. Tôi cũng rút ra được bài học là dù có chuyện gì cũng không nên đánh bạn. Nếu lúc đó tôi bình tĩnh hơn thì Nam cũng sẽ không có cái nhìn không tốt về tôi như vậy, bạn bè cũng có nhưng xích mích không đáng 3Câu chuyện đáng nhớ của tôi xảy ra cách đây hai tháng trước, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi lại cảm thấy mọi thứ như vừa mới hôm qua. Bởi vì đó là lần đầu tiên tôi có một trải nghiệm tuyệt vời như dịp mùng 8 tháng 3, bố, tôi và em Thu đã quyết định sẽ tặng cho mẹ một món quà đặc biệt - đó là một bữa tối thịnh soạn do chính tay ba bố con tôi chuẩn bị cho mẹ. Tôi đã lên kế hoạch và nhờ cô Hòa - đồng nghiệp của mẹ giúp đỡ. Cô sẽ rủ mẹ đi mua sắm sau giờ làm để bố con tôi có thời gian chuẩn bị mọi chiều hôm đó, sau khi tan học, tôi cố gắng về nhà thật sớm. Bố cũng đã xin công ty cho về sớm. Lúc về đến nhà, tôi thấy trên bàn đã có một bó hoa hồng nhung đỏ thắm rất đẹp. Loài hoa tượng trưng cho tình yêu. Tôi thầm nghĩ khi nhận được bó hoa này chắc chắn mẹ sẽ rất hạnh khi dọn cất sách vở, tôi liền vào bếp giúp bố. Tôi phụ trách rửa rau, thái thịt và cắm cơm. Còn việc chế biến món ăn sẽ do bố đảm nhận. Em Thu phụ trách dọn lau dọn bàn ăn, chuẩn bị bát đũa. Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, ba bố con tôi đã hoàn thành những món ăn mà mẹ thích sườn xào chua ngọt, đậu kho thịt, canh chua cá … Những món ăn hấp dẫn, đẹp mắt đã được dọn lên bàn. Ở giữa bàn còn là một lọ hoa hồng do chính tay tôi cắm. Sau khi làm xong hết mọi công việc, ba bố con tôi đều đồng ý với nhau rằng công việc quả nội trợ quả thật rất vất bảy giờ tối, tôi nhắn tin báo cho cô Hòa mọi việc chuẩn bị đã xong. Khoảng mười lăm phút sau thì mẹ đã về đến nhà. Em Thu được giao nhiệm vụ đón mẹ. Khi mẹ bước vào bếp, bố đã cầm bó hoa hồng tặng mẹ. Lúc đó tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ rất ngạc nhiên, sau đó mẹ đã nở một nụ cười vô cùng hạnh phúc. Cả gia đình ngồi vào bàn ăn. Mẹ đã rất ngạc nhiên khi nghe tôi kể về quá trình nấu ăn của ba bố con. Chúng tôi cùng nhau ăn cơm thật vui vẻ, mẹ còn khen các món ăn rất ngon. Buổi tối hôm đó, gia đình tôi ngập tràn tiếng cười hạnh là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm công việc nấu ăn. Nhờ vậy mà tôi nhận ra mẹ đã vất vả như thế nào để nấu cho chúng tôi những bữa cơm ngon. Bởi vậy mà tôi cảm thấy thương mẹ, từ sau hôm đó tôi luôn cố gắng cùng nấu ăn với mẹ để mẹ đỡ vất 4Trong cuộc đời, chắc hẳn ai cũng đã gặp may không nhiều cũng ít, tôi cũng không ngoại lệ. Trong đó, có một lần tôi sẽ không thể nào quên vì đã may mắn được người lạ giúp đỡ. Đó là hồi tôi còn học lớp ấy, tôi chỉ là cậu bé tám chín tuổi nên vẫn còn ngây thơ, dại dột. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó là thứ sáu, ngày mười ba. Không mê tín nhưng nghe mọi người nói thì đó là ngày xui nhưng lại là ngày may mắn của tôi. Hôm đó, mẹ cho tôi năm chục ngàn để mua sách. Khác mọi lần tôi đi cùng mẹ, lần này mẹ để cho tôi đi có một mình. Vừa bước xuống khỏi thang cuốn, thay vì đi thẳng vào nhà sách tôi bỗng choáng ngợp với thiên đường trò chơi ở bên cạnh. Với một đứa con nít chỉ chín tuổi như tôi, trò chơi luôn là thứ hấp dẫn nhất trên đời. Không chần chừ, tôi cứ thẳng tiến vào khu trò khoảng thời gian trôi qua, trời cũng đã tối. Tôi nhận ra là mình vẫn chưa mua sách nên nhanh chóng ra khu trò chơi chạy vội sang nhà sách. A! Cuốn sách cần tìm đây rồi. Tôi háo hức chạy đến chỗ cô thu ngân. Chạy vọt lên bác nọ đã chờ xếp hàng tự nãy giờ. Sau khi quét mã vạch, cô thu ngân đọc số tiền. Cả người tôi sững sờ. Lúc đó, tôi nghĩ “Không! Không phải! Mình chỉ tưởng tượng thôi!”. Lại gần hơn một tí, tôi hỏi lại “Cô ơi cuốn sách có giá tiền bao nhiêu ạ?”. Cô thu ngân nói lại giá tiền. Giá như lúc nãy tôi không phí tiền vào những trò chơi kia thì giờ vẫn đủ tiền mua sách. Nhưng hối hận cũng đã muộn, rõ ràng là tôi không đủ tiền trả cho cuốn sách ấy. Chẳng lẽ, tôi đi mất cả buổi chiều lại về nhà nói với mẹ là tôi không đủ tiền mua sách? Chứng kiến cảnh tượng đó, người đàn ông lạ mặt, đứng sau lưng tôi lúc này thò tay vào túi rút ra tờ đồng thả nhẹ xuống đất. Sau đó, bác cúi xuống, nhặt tờ tiền lên, vỗ nhẹ vai tôi và nói “Cháu ơi, cháu làm rơi tiền này!”Lúc đó, tôi cũng đã hiểu hết mọi chuyện. Thật tình là tôi không ngửa tay xin bố thí, nhưng rõ ràng tôi rất tôn trọng sự giúp đỡ trong tình huống trớ trêu này. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc cảm ơn bác. Tôi thật sự xúc động vì qua cách ăn mặc giản dị của bác, tôi đoán bác không phải là một người giàu có. Quả thật số tiền đó rất cần với tôi vào lúc này. Tôi cầm cẩn thận tờ tiền đưa cho cô thu ngân. Cô tính tiền rồi cho sách và hóa đơn vào túi đưa cho tôi. Ra cổng tôi nghĩ rằng nên trả lại tiền thừa cho bác ấy nhưng khi quay lại thì bác ấy đã đi đâu mất. Không phải tiền mình nên tôi đã bỏ số tiền đó vào thùng từ thiện cạnh cửa ra vào. Sau đó, tôi ra về. Trên đường không thể nào thôi nghĩ về sự việc lúc nãy. Vì có cái đầu ham nghĩ nên nhiều câu hỏi xuất hiện trong tôi. Nếu không có số tiền giúp đỡ của bác ấy thì lúc bấy giờ tôi có thể yên tâm rảo bước về nhà không? Kinh tế gia đình bác ấy có khá không?Dù đã ba năm trôi qua, tôi đã là cậu học trò lớp 6 nhưng vẫn không thể nào quên được kỉ niệm ngày hôm đó. Tôi vẫn ước mong có một ngày may mắn tình cờ được gặp lại người bác năm xưa đã tốt bụng giúp đỡ để tôi nói lời cảm ơn và trả lại số tiền cho bác. Cũng từ trải nghiệm này, tôi tự hứa với bản thân luôn phải biết ngoan ngoãn, nghe lời ông bà cha mẹ, làm nhiều điều tốt với những người xung quanh, giống như cách bác giúp tôi trước 5Kì nghỉ hè năm nay, tôi được bố mẹ cho về quê thăm ông bà ngoại. Và tôi muốn kể lại một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ đó của mình cho mọi người cùng buổi sáng thức dậy, tôi cùng với ông nội đi dạo trên cánh đồng lúa mênh mông, cảm nhận hương thơm của bông lúa mới. Tôi cũng được thưởng thức bữa cơm ngon lành mà bà ngoại nấu, dù giản dị nhưng chan chứa tình yêu thương của bà. Hay được dạo chơi cùng đám bạn trong xóm đi thả diều, bắt cá ngoài đồng. Những trải nghiệm mới mẻ mà tôi chưa từng làm trong trải nghiệm đáng nhớ nhất của tôi không chỉ có vậy. Tôi còn nhớ, buổi chiều hôm đó, chúng tôi rủ nhau ra bờ sông chơi. Tôi cùng anh Tùng - anh trai của tôi thì ngồi câu cá. Mấy bạn khác lại rủ nhau xuống sông thi đấu bơi lội với nhau. Cuộc thi đấu dường như diễn ra rất sôi nổi. Tôi ngồi câu cá nhưng vẫn nghĩ về trận đấu cách đó không xa. Cuối cùng, tôi quyết định chạy lại tham gia cùng nhóm bạn. Cả nhóm hào hứng đồng ý - trọng tài của cuộc thi hô to để bắt đầu hiệp đấu. Tôi và Hoàng sẽ thi đấu với nhau. Trong tư thế chuẩn bị, chúng đã nhanh chóng vào cuộc đua. Hoàng đưa mắt nhìn tôi đầy thách thức. Trước đó, cậu đã thắng được phần lớn những người tham gia thi đấu. Nên cậu tự tin có thể đánh bại tôi. Còn tôi thì tự tin mình có thể giành chiến thắng. Tiếng hô hào, cổ vũ vang vọng khắp khúc sông. Chúng tôi là những đối thủ ngang sức, không ai chịu kém ai vẫn đang bơi song song nhau. Bỗng nhiên Hoàng bơi chậm lại rồi dần tụt lùi phía sau. Có tiếng ai hoảng hốt kêu lên “Hình như thằng Hoàng bị chuột rút rồi”. Mọi người ở trên bờ lo lắng dõi theo Hoàng. Tôi không nghĩ ngợi gì nhiều, bợi thật nhanh đến cứu thi đã kết thúc và trở thành một tiết mục cứu người đầy ngoạn mục. Khi tôi đưa Hoàng lên bờ, mọi người đều vỗ tay khen ngợi. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì đã cứu được Hoàng. Riêng Hoàng, cậu đã nói cảm ơn với tôi. Điều đó khiến tôi cảm thấy vui hơn cả việc giành được chiến kỉ niệm thật đáng nhớ mà tôi được chứng kiến đã giúp cho tôi nhận ra bài học to lớn về tình bạn. Tôi sẽ còn nhớ mãi kỉ niệm này như một kí ức đẹp trong cuộc 6Mỗi người đều có những trải nghiệm đem đến cho bản thân nhiều bài học ý nghĩa. Tôi cũng đã có một trải nghiệm đáng nhớ về tiết kiểm tra đầu tiên dưới mái trường Trung học cơ là tiết học kiểm tra của môn Ngữ Văn - một môn học mới mẻ khác hoàn toàn so với Tiểu học. Cô giáo đã cho chúng tôi đề bài để chuẩn bị trước Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước chân vào trường Trung học cơ sở. Các bạn trong lớp đều tranh thủ ngồi xem lại tài liệu để có thể đưa ra một kết quả tốt nhất. Tuy vậy, các bạn trong lớp cũng không tránh khỏi sự căng thẳng hiện - điều đó hiện rõ lên trên từng khuôn mặt của các bạn học sinh. Tiếng trống báo hiệu vào lớp vang lên, khoảng tầm 3 phút sau thì cô Hồng - cô giáo dạy môn Ngữ văn của tôi đã bước vào, cô viết lên bảng đề văn. Đúng là một trong bốn đề mà cô đã yêu cầu chúng tôi ôn tập. Cô nói- Các em đã chuẩn bị xong chưa? Chúng ta bắt đầu tính giờ đó, cô giáo yêu cầu chúng tôi cất toàn bộ tài liệu, chỉ để lại giấy kiểm tra và bút viết trên mặt bài. Thời gian làm bài kiểm tra của chúng tôi là chín mươi phút. Cô giáo yêu cầu cả lớp trật tự, bắt đầu tính giờ làm bài. Không gian trong lớp học trở nên yên tĩnh lạ thường. Đa phần các bạn đều nghiêm túc làm bài. Tuy là đề mà cô giáo đã cho ôn tập nhưng vẫn có một số bạn cứ ngồi loay hoay mãi. Còn riêng tôi, do đã chuẩn bị cẩn thận nên tôi có thể nhanh chóng bắt đầu viết bài của mình. Trước hết là gạch ra giấy nháp những ý chính. Sau đó dựa vào dàn ý đó để viết thành bài văn hoàn chỉnh. Hai phần ba thời gian trôi qua, các bạn trong lớp đều đang cặm cụi viết bài. Cô giáo ngồi phía trên bàn giáo viên vẫn chăm chú quan sát cả lớp. Không một tiếng động viết trôi qua thật nhanh, chỉ còn lại khoảng hai mươi phút cuối. Tôi đã sắp hoàn thiện bài viết của mình. Nhiều bạn dường như đã sắp hoàn thành xong bài viết của mình. Khoảng mười lăm phút cuối giờ, tôi nhanh chóng viết nốt những ý chính quan trọng trong bài viết của mình. Tiếng xôn xao bắt đầu nổi lên. Nhiều bạn đã đứng lên nộp bài. Cô Hồng yêu cầu các bạn đã nộp bài nhanh chóng ổn định lại trật tự để không làm ảnh hưởng đến những bạn vẫn còn đang làm bài. Tiếng trống báo hiệu đã hết tiết vang lên. Bạn lớp trưởng được cô yêu cầu đi thu lại bài của toàn bộ các bạn trong lớp. Sau khi kiểm tra số lượng bài viết đã đầy đủ, cô cũng cho cả lớp là tiết kiểm tra đầu tiên của tôi dưới mái trường Trung học cơ sở. Sau khi kiểm tra, tôi cảm thấy rất vui vẻ, hài lòng. Và bản thân cũng rút ra được những kinh nghiệm học tập cho bản 7Cuộc sống hiện đại cuốn chúng ta vào guồng quay cùng sự phát triển nhộn nhịp khiến ta đôi khi buông lơi những mối quan hệ tưởng chừng như rất quan trọng trong một khoảng thời gian nào đó. Chỉ đến khi gặp lại họ, một cách tình cờ, ta mới thấy bản thân đã mất đi những lại một trải nghiệm lần ấy thật đặc biệt vì đó là phần thưởng mà bố mẹ dành cho tôi sau một năm dài nỗ lực học tập, tôi đã đỗ vào một trường cấp 2 trọng điểm của tỉnh với điểm số đi được diễn ra vào giữa tháng 7, gia đình tôi quyết định trốn ánh nắng chói chang của mùa hè đất Bắc để đến với không khí trong trẻo, mát mẻ của Đà Lạt. Trước khi ghé Đà Lạt, cả gia đình tôi bay đến Nha Trang để thăm một vài người bạn của bố. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm cảm giác đi máy bay. Nhìn từ cửa sổ, những đám mây trắng trẻo, bồng bềnh chưa bao giờ gần tôi đến thế. Cứ ngỡ như có thể vươn tay ra mà chạm vào chúng, mà cảm nhận chúng một cách trọn vẹn nhất. Bay đến Nha Trang, chúng tôi được thiết đãi rất nhiều thứ đặc sản miền Trung như bánh canh, hải sản, bánh xèo,… Nha Trang cũng là một vùng đất mới lạ nhưng nó vẫn đem đến cho tôi cảm giác thân thuộc bởi tôi cũng được sinh ra ở vùng biển. Những thứ như hải sản, cát trắng, biển xanh,… đều khá quen thuộc đồi với tôi. Vậy nên điều tôi háo hức nhất vẫn là chuyến đi đến Đà Lạt sau 2 ngày lưu lại nơi tôi thuê một chiếc taxi để trải nghiệm đường rừng từ Nha Trang đến Đà Lạt. Đường rừng chưa được cải thiện nhiều, đường rất gồ ghề khó đi. Nhưng bỏ qua những trở ngại ấy, tôi đắm chìm vào những cánh rừng bạt ngạt, xanh mướt. Gần đến Đà Lạt rừng càng dày đặc, không khí cũng dễ chịu hơn. Tôi còn nghe thấy cả tiếng chim lảnh lót hót vang khu rừng đem lại cảm giác bình yên chưa từng có. Ở thành phố bây giờ rất khó kiếm tiếng chim hót vì chúng bị chiếm hết những ngôi nhà xanh để xây dựng đô thị, nhà cao tầng, chung cư… Tôi thích Đà Lạt cũng vì cái lẽ đó. Tôi thích khung cảnh bình yên và nhẹ nhà tôi dành 3 ngày để ở lại Đà Lạt và trải nghiệm thành phố của tình yêu này. Chúng tôi đi thăm vườn hoa, trải nghiệm chợ đêm Đà Lạt và thử đi ngựa rồi đi xe đạp quanh thành phố. Đà Lạt yên bình và nhẹ nhàng lắm. Ở Đà Lạt, chúng tôi được trải nghiệm cái mà người ta gọi là “một ngày bốn mùa”. Sáng như mùa xuân, trưa như mùa hè, chiều mang hơi thở mùa thu và tối lạnh như chớm đông. Tối nào tôi cũng đòi bố mẹ đến chợ đêm vì tôi yêu thích trải nghiệm ẩm thực nơi đây với sữa chua dâu, sữa đậu, bánh canh, bánh tráng nướng,… Nhưng có một trải nghiệm mà tôi không thể quên, đó là gặp được bạn cũ của mình ở đó. Ánh là người bạn thân thời câp 2 của tôi. Chúng tôi đã trải qua 4 năm cấp 2 với biết bao trải nghiệm cùng nhau từ vui đến buồn. Chúng tôi đã từng hứa sẽ trở thành bạn thân cho đến mãi về sau. Vậy mà cuối cùng, Ánh lại không đỗ vào ngôi trường mơ ước của chúng tôi. Còn tôi, khi vào môi trường mới và có chút áp lực về việc phải giữ vững phong độ học tập, vô tình đã quên mất người bạn ấu thơ này. Cho đến khi bất ngờ gặp Ánh tại hội chợ, cô bạn cũng đi du lịch ở đây vào dịp này, tôi chợt sững người lại. Chúng tôi nhìn nhau rất lâu trước khi có thể mở lời chào nhau. Mọi thứ trở nên gượng gạo, ngượng ngùng cứ như thể những con người mới quen nhau lần đầu. Cuối cùng, bọn tôi xin phép bố mẹ để cùng đi với nhau một lúc. Chúng tôi ngồi lại, kể cho nhau nghe về cuộc sống trong thời gian vừa rồi. Ánh có nói một câu khiến tôi rất đau lòng “Tớ thấy cậu vui vẻ với những người bạn mới quá nên tớ ngại làm phiền cậu”. Ôi chữ “phiền”! Tôi đâu có ngờ được sự vô tâm của mình đã khiến bạn mình đau lòng như thế. Tôi ân hận vô cùng vì sự việc ấy. Chúng tôi đã ngồi bên nhau rất lâu, nói với nhau những điều giấu trong lòng và quyết định làm hòa. Kết thúc chuyến đi, chúng tôi về cùng nhau và từ đó vẫn giữ mối quan hệ thân thiết đến bây đi vừa rồi đã mang lại cho tôi nhiều điều. Nó mang lại những giây phút giải trí thoải mái sau quãng thời gian học tập căng thẳng. Nó mang lại những kiến thức về văn hóa, địa lí,… về vùng đất mới. Nhưng đặc biệt, nó tìm lại cho tôi một tình bạn đẹp. Tôi nhận ra rằng Không có điều gì có thể phá vỡ tình bạn ngoài sự vô tâm của bản thân. Tôi mong muốn có được nhiều thời gian hơn với Ánh, có thể là trong một chuyến đi mới, để có thể lưu giữ tình bạn này. Mong rằng tất cả mọi người hãy quan tâm hơn đến những người xung quanh mình để không phải hối hận như tôi đã 8Mỗi chúng ta đều có những trải nghiệm quý giá trong cuộc đời. Qua những trải nghiệm đó, con người rút ra cho mình những điều có giá bạn thân nhất của tôi là Minh Hà. Chúng tôi vừa là hàng xóm, vừa là bạn cùng lớp. Điều đó khiến cho tình bạn của cả hai thêm gắn kết. Minh Hà là một cô bạn hiền lành và ít nói, còn tôi lại năng động và hướng ngoại. Tôi và Hà thường giúp đỡ nhau trong học tập nên đã trở thành đôi bạn cùng còn nhớ một lần, tôi mải xem phim nên đã quên học bài. Buổi học hôm sau, cô giáo yêu cầu cả lớp làm bài kiểm tra mười lăm phút. Tôi ngồi loay hoay mà vẫn không làm được một câu nào. Thấy vậy, Minh Hà đã lén đập vào tay tôi. Thì ra, Hà muốn tôi chép bài của bạn. Tôi đang lo lắng nên không kịp nghĩ gì vộichép luôn bài của Hà cho kịp học sau đó, khi nhận xét về bài kiểm tra, cô giáo đã nói- Cô cảm thấy rất buồn vì trong lớp vẫn còn hiện tượng chép bài. Minh Hà và Thu Trang, hai em có điều gì muốn nói với cô không?Tôi và Hà nghe cô giáo nhắc đến tên mình thì cảm thấy vô cùng lo lắng. Cả lớp bắt đầu bán tán xôn xao. Cô giáo nói tiếp- Cô vẫn thường dạy các em phải trung thực trong thi cử. Nếu như bài kiểm tra đạt kết quả không tốt, cô có thể cho các em gỡ điểm. Nhưng nếu hành vi gian lận thì cô tuyệt đối sẽ không tha cô giáo nói vậy, tôi biết mình là người có lỗi. Tôi liền đứng lên nói với cô giáo- Thưa cô… em là người đã chép bài của bạn Minh Hà ạ!- Không… cô ơi, là em đã để cho bạn Thu Trang chép bài của mình ạ!Cô giáo liền nói- Thu Trang đã biết nhận lỗi, điều đó rất tốt. Nhưng việc Minh Hà để cho bạn chép bài cũng là sai. Lần này, cô sẽ để hai em làm lại một bài kiểm tra khác. Nếu có lần sau, cô sẽ phát nặng nhé?Cả hai chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm- Vâng là một trải nghiệm đáng nhớ của tôi. Từ đó, tôi luôn chăm chỉ học tập để không phạm phải lỗi lầm như vậy. Tình bạn của tôi và Minh Hà cũng ngày càng gắn kết hơn. 3 Bài văn kể lại một trải nghiệm chuyến du lịchMẫu 1Kì nghỉ hè năm nay, em đã có một trải nghiệm bổ ích cùng với các anh chị trong đoàn thanh niên. Đó là một chuyến du lịch để nghỉ ngơi sau một năm học tập căng đến của chuyến đi chính là bãi biển Cửa Lò xinh đẹp. Tối hôm trước, mẹ đã giúp em chuẩn bị đồ đạc cần thiết. Mẹ còn dặn dò em phải luôn cẩn thận, chú ý nghe lời các anh chị trong đoàn. Đây là lần đầu tiên em có một chuyến đi xa không có gia đình bên cạnh, nên việc mẹ lo lắng là bình xe khởi hành từ sáng sớm. Đến nơi, mọi người đều đã mệt nên quyết định sau khi đến khách sạn nhận phòng. Em ở cùng phòng với chị Lan Anh - chị họ của em. Sau khi thu dọn đồ đạc sẽ cùng nhau đi ăn uống rồi nghỉ ngơi. Buổi chiều tất cả sẽ cùng nhau đi tắm bốn giờ chiều, mọi người cùng nhau ra biển. Em phải đi bộ từ khách sạn khoảng bốn ki-lô-mét mới đến biển. Trước mắt em chính là bãi biển Cửa rộng mênh mông. Gió biển lồng lộng. Tiếng sóng vỗ ào ạt. Bãi cát vàng trải dài. Bầu trời lúc này thật rộng, không một gợn mây. Ông mặt trời như một quả bóng khổng lồ tỏa ánh nắng chói chang xuống mọi nơi. Em cùng các bạn thỏa thích vui đùa trên bãi cát, nghịch nước biển mát hôm đó, sau khi tắm biển xong. Chúng em thấy có một nhóm thanh niên tình nguyện đang dọn dẹp vệ sinh gần biển. Các anh chị trong đoàn đã đề nghị đến tham gia giúp đỡ. Khi nhận được yêu cầu đó, nhóm thanh niên tình nguyện rất vui vẻ. Chúng em phân thành các nhóm với từng công việc cụ thể. Một nhóm được giao cho công việc nhặt rác ở trên bờ biển. Một nhóm phụ trách ra xa hơn để thu nhặt rác đặc biệt là các loại rác thải bằng nhựa. Sau nhiều tiếng lao động chăm chỉ, cuối cùng bờ biển cũng trở nên sạch sẽ hơn. Không chỉ vậy, chúng em còn quen được những người bạn mới. Họ nói rằng cảm thấy rất hạnh phúc khi vẫn còn nhiều khách du lịch như chúng em - những vị khách du lịch có ý thức bảo vệ môi trường xung quanh bãi du lịch này là một trải nghiệm đẹp với em. Em mong rằng sẽ có thêm nhiều hơn những chuyến đi thú vị và bổ ích như 2Cuối tuần trước, gia đình em đã có một chuyến du lịch rất vui vẻ. Đó là phần thưởng mà bố mẹ dành cho em khi đạt được thành tích học tập tốt vào cuối năm học. Đây là lần đầu tiên em được đi đến biển năm giờ sáng, xe xuất phát từ Hà Nội. Khoảng đến gần trưa thì xe đã đến nơi. Em cùng các bạn nhỏ cùng tuổi mình cảm thấy vô cùng thích thú vì sau một hành trình dài cuối cùng cũng đến Sầm Sơn. Sau khi đến khách sạn nhận phòng và cất đồ đạc. Mọi người cùng nhau đi ăn trưa, rồi nghỉ chiều, mọi người trong đoàn cùng đi tắm biển. Thật kì diệu! Em đang đứng trước một bài biển rộng mênh mông. Nước biển trong vắt. Đứng gần biển em có thể nhìn thấy từng đợt sóng đánh vào bờ. Nhìn ra xa phía chân trời, bầu trời và biển như hòa vào làm một. Gió biển lồng lộng, cùng với tiếng sóng vỗ nghe thật vui tai. Bên cạnh bãi biển, núi Trường Lệ - một địa danh khá nổi tiếng ở đây, đứng sừng sững chạy dài theo mép nước. Phía nam dãy Trường Lệ còn có bãi tắm Tiên Ẩn, một thung lũng nhỏ với cảnh quan gần như nguyên sơ. Cuối bãi là đền Độc Cước cổ kính uy nghi, tọa lạc trên một hòn núi đá. Tất cả đều tuyệt đẹp như những bức ảnh mà em đã được xem trên mạng khi tìm hiểu về Sầm biển lúc này thật đông người. Tiếng nói cười rộn vang khắp cả không gian. Người lớn thích thú bơi lội dưới nước. Trẻ em thì nghịch cát, xây thành những tòa lâu đài tuyệt đẹp. Em cùng các bạn nhỏ mỗi người một chiếc phao, rồi cùng nhảy xuống tắm biển. Nước biển mát lạnh khiến em cảm thấy vô cùng khoan khoái, dễ chịu. Sau khi tắm biển về, mọi người cùng nhau đi ăn đồ hải sản nướng cho bữa tối. Các món ăn đều rất tươi ngon và mang đậm hương vị của du lịch ba ngày hai đêm của gia đình em đã kết thúc. Nhưng em xảm thấy vô cùng hạnh phúc vì đã có những trải nghiệm vô cùng thú vị ở đây. Em mong sẽ có thêm nhiều chuyến du lịch như vậy cùng với gia đình của 3Nhờ vào danh hiệu Học sinh giỏi của tôi năm ngoái mà bố mẹ đã thưởng cho tôi một chuyến đi đến bãi biển Vũng Tàu đầy diễm lệ và xinh đẹp. Hôm ấy, tôi không thể nào diễn tả được cảm xúc của mình vừa vui mừng, vừa tự hào vì đây là phần thưởng tôi đạt được vì học tốt. A! Xe taxi đến rồi!Ngồi trên xe, ngắm đường phố vào sáng sớm, tôi thấy thành phố nơi tôi ở sao mà đẹp thế! Hai bên đường trồng hai hàng cây xanh mát tươi tốt, thẳng tắp như những chú bộ đội đang đi diễu hành… Woa! Cuối cùng chúng tôi cũng đã đến biển rồi đây sao?!? Biển Vũng Tàu mơ mộng nhưng cũng tràn đầy sức sống đã làm tôi đứng mê mẩn nãy giờ. Ôi! cái mùi mằn mặn trong làn gió thổi nhẹ qua làn tóc của tôi cũng đủ cho tôi cảm thấy vui sướng rồi! Khi gia đình tôi nhận phòng, tôi nhìn từ cửa sổ tầng năm mà thấy sao Vũng Tàu bao la, xinh đẹp thế này! Hôm nay trời thật đẹp, bầu trời trong vắt một màu xanh, không một gợn mây. Có một vài con chim biển đang bay lượn trên trời như muốn nhập bọn với những trò vui của du khách nơi đây! Mặt trời trông như quả bóng lửa rực rỡ giữa một màu xanh trong veo. Khi bố mẹ bảo tôi có thể xuống bãi rồi, tôi mừng rỡ chạy nhanh như gặp phải vàng, tôi đã mong chời giây ohút này lâu lắm rồi! Khi tôi bước xuống làn cát mềm mịn, tôi cảm giác như mình đang đứng trên một tấm thảm màu vàng nhạt bằng nhung vậy! Qua bờ cát mịn một chút là đã chạm những ngọn sóng tràn bờ vấy lên chân. Những ngọn sóng nghịch ngợm từng đợt vỗ đến chân tôi. Nứơc biển mát thật đấy! Tôi thấy biển như một tấm gương khổng lồ phản chiếu lại hình ảnh của bầu trời. Hình như tôi đạp phải thứ gì đó! A! Là những chiếc vỏ ốc. Nhìn chúng đọng nước biển, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời đẹp thật! Cái màu trắng ngà, cái màu cam, cái màu hồng nhạt,… Nhìn khắp bãi, ngòai vỏ ốc còn có các chiếc dù đủ màu nhìn sống động như có những cây kẹo mút khổng lồ vậy!Các du khách ở đây rất đông và có nhiều người nước ngoài, họ rất vui vẻ và thân thiện. Họ chơi những trò chơi thể thao, trông rất vui, như bóng chuyền,… Nếu đã nói đến biển, người ta sẽ nghĩ ngay đến hải sản. Vì thế đến biển Vũng Tàu mà không ăn hải sản thì uổng lắm! Bố dẫn tôi và gia đình vào một tiệm bình dân trên bãi để ăn nghêu, tôm, mực, cua,… Ngon quá! Đã xế chiều, gia đình tôi về khách sạn để nghỉ ngơi và chuẩn bị hành lí đi về. Nhìn ra ngòai, tôi thấy một bầu trời ửng đỏ. Mẹ tôi bảo đấy là trời đang nấu cơm. Khác với buổi sáng, trời vào hòang hôn trên biển có vài đám mây đủ màu trôi bồng bềnh. Trông chúng như những cây kẹo bông gòn màu sắc mà mẹ mua cho tôi khi tôi còn nhỏ.. Trên bãi cũng ít người tắm vì họ cũng như chúng tôi, đều về nghỉ ngơi cả rồi… Đã đến giờ chúng tôi phải về. Trước khi lên xe, tôi nhìn biển và cảm kích vì đất nước Việt Nam đã có những danh lam thắng cảnh trong đó có nơi tôi đang nghỉ mát - biển Vũng sẽ cố gắng học tốt để bố mẹ cho tôi đến đây một lần nữa. Hình ảnh bãi biển Vũng Tàu đẹp như tranh và đầy sức sống này sẽ mãi mãi in sâu vào trái tim cũng như tâm hồn tôi như một kỉ miệm đẹp và đáng nhớ trong kì nghỉ hè năm lớp Sáu. Hẹn gặp lại năm sau đấy, Vũng Tàu ơi!3 Bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của emMẫu 1Một hôm, khi đang dọn phòng, tôi chợi thấy một trái bóng tennis nằm lăn lóc ở góc phòng. Đã lâu không thấy, giờ thấy rồi nó lại làm tôi xúc động nhớ tới Ki- người bạn trung thành nhất của tôi nhưng đáng buồn thay, nó đã ra đi khi tôi mới vào lớp ấy, tôi mới học lớp ba. Vì còn nhỏ nên tôi rất thích các con vật nhỏ như chó con, mèo con,… Bởi vậy, bà ngoại đã mua cho tôi một chú cún con. Chú có một bộ lông nâu mượt. Chú nhỏ chỉ bằng một cách tay tôi. Chú rất đáng yêu. Tôi đã đặt tên cho chú cún con dễ thương ấy của tôi là Ki. Bà ngoại tôi nói rằng “Có thú cưng rồi thì tốt, nhớ chăm sóc cho nó thật chu đáo đấy nhé”. Hôm nào tôi cũng dắt Ki đi dạo. Chúng tôi cứ như vậy mà cùng nhau lớn chăm sóc Ki rất chu đáo. Mấy hôm đầu, cứ sau khi ăn cơm tôi lại phải cho Ki ăn, tôi rất chán. Trẻ con mà, làm nhanh chóng chán. Nhưng nhìn khuôn mặt rạng rỡ của Ki lúc tôi mang đồ ăn ra cho chú, tôi lại cảm thấy vui vẻ. Tầm hai tuần sau, thì tôi đã quen và vui vẻ làm việc đó. Những lúc đi chơi với tôi, Ki đều vui vẻ vẫy năm sau, Ki dần lớn lên trong sự chăm sóc của tôi. Tính cách của Ki đối với người ngoài cũng dần hung hăng hơn. Mỗi lần tôi đi học về, Ki đều chạy ra vẫy đuôi, sủa vang và đón tôi đi học về. Cứ như vậy, cho đến một buổi chiều mưa rào, tôi đi học về thì lại không thấy Ki đâu. Tôi sốt sắng chạy đi tìm nhưng không thấy Ki đâu. Tôi hỏi mẹ thì mẹ nói “Mẹ mới đi làm về nên cũng không biết, để mẹ đi hỏi bác hàng xóm xem có thấy không”. Sau đó, mẹ hớt hải chạy sang hỏi bác hàng xóm. Bác nói “Lạ nhỉ, mới nãy bác còn thấy ở đây mà. Giờ lại không thấy đâu nữa”, rồi bác chỉ cho mẹ tôi hướng Ki chạy đi. Mẹ chạy về nhà rồi thông báo cho cả nhà biết. Lúc đó cũng vừa lúc bố tôi đi làm về, sau đó cả bố và mẹ tôi chạy đi tìm chú cún con cho tôi. Mẹ thì cầm ô, bố cầm đèn pin chạy theo hướng bác hàng xóm chỉ. Chị tôi và tôi chạy ra đầu ngõ rồi lại ra ruộng mong muốn tìm được Ki, những lại đã gần một tiếng vẫn không thấy Ki đi về. Tôi hét lên gọi chú, nhưng vẫn không nhận được hồi âm. Đáp lại tôi chỉ là tiếng mưa ào ào và khoảng đất trống vắng. Hơn hai tiếng sau, bố tìm thấy xác của Ki ở một cái mương, trên người Ki đầy những vết thương. Hai mắt chú nhắm nghiền, trông thật thảm hại. Tôi như người bị bất động, hai tay buông thõng, khóc òa lên. Bố tôi mượn người dân quanh đó một cái bao, khiêng xác Ki về. Hôm sau, trời tạnh mưa, bố tôi mang Ki ra khoảng đất vườn sau nhà để chôn, tôi nức nở đi theo sau bố tôi rồi tiễn Ki đi. Những ngày sau đó, mỗi lần đi qua chuồng của Ki, nhìn thấy cái bát thức ăn đã bị mốc của Ki, nước mắt tôi lại không thể kìm được mà tuôn là lần đầu tiên tôi thấy một người bạn đã cùng mình lớn lên trong suốt hai năm liền. Mấy ngày sau, bà lại mua cho tôi một chú cún mới. Tôi rất quý nó nhưng cũng không thể quên được Ki – người bạn cũ của tôi. Tôi ước rằng mai sau sẽ làm một bác sĩ thú y giỏi nhất để chữa cho những chú chó và các loài động vật khácMẫu 2Tôi là một đứa trẻ ham chơi nên đã từng gây ra nhiều lỗi lầm. Câu chuyện xảy ra khi tôi còn học lớp 5, nhưng là một trải nghiệm mà bây giờ tôi vẫn còn nhớ là con trai nên tôi rất mê chơi game. Hôm đó là buổi tối thứ năm. Tôi đang ngồi học bài nhưng lại suy nghĩ về trận đấu game lúc chiều. Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy không phục vì đã thua Hoàng - cậu bạn cùng lớp mới chơi game chưa được bao lâu nhưng đã đánh thắng mình. Bởi vậy, tôi quyết tâm phải luyện tập thêm để phục thù. Nghĩ vậy, tôi liền thu dọn sách vở rồi xuống nhà. Thấy mẹ đang ở trong bếp, tôi nói với mẹ- Mẹ ơi, con có bài tập khó quá không làm được. Con mang sang nhà Tuấn nhờ bạn giải giúp nhé?Mẹ đồng ý và dặn tôi về sớm vì bố sắp đi làm về. Tôi chỉ vâng dạ cho có rồi nhảy lên xe đạp đi luôn. Nhưng tôi không sang nhà Tuấn mà đến quán điện tử gần trường. Ngồi vào bàn, tôi cảm thấy phấn chấn lạ lùng, mải chơi đến quên cả thời gian. Bỗng có một bàn tay đập vào vai tôi- Muộn quá rồi, về cho bác còn đóng cửa!Bác chủ nhà nhắc nhở rồi chỉ tay lên đồng hồ. Mười giờ ba mươi phút tối. Tôi nhanh chóng trả tiền cho bác chủ quán rồi dắt xe ra về. Vừa đạp xe, tôi vừa nghĩ sẽ giải thích cho bố mẹ như thế nào. Chắc chắn bố mẹ sẽ rất tức giận. Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng xe máy quen thuộc đang tới gần, một giọng nói nghiêm nghị vang lên- Đức, con đã đi đâu mà giờ mới về nhà?Hai đầu gối bủn rủn, tôi đứng như trời trồng, miệng lắp bắp- Bố… bố… đi tìm con ạ?- Đúng vậy! Mẹ nói là con đến nhà Tuấn nhờ bạn giảng bài, nhưng bố sang nhà bạn thì không thấy con ở đó nên đã đi Con… con…- Thôi, muộn rồi, mau về nhà đi con!Tôi đi bên cạnh bố mà lòng cảm thấy thật có lỗi. Khi bước vào nhà, tôi thấy mẹ vẫn đang ngồi chờ ở phòng khách. Tôi chỉ biết im lặng chờ đợi những câu mắng của bố. Nhưng không, tôi chỉ nghe thấy mẹ hỏi- Đức, con đi đâu mà giờ này mới về? Đã ăn cơm chưa?Khi nghe mẹ nói vậy, tôi òa khóc. Tôi liền xin lỗi bố mẹ, rồi thành thật kể lại mọi chuyện. Bố liền nói với tôi- Tuổi trẻ thường hiếu thắng, thích hơn thua với bạn bè. Đó không phải là điều gì sai trái. Nhưng việc con nói dối mẹ để đi chơi là điều không đúng. Việc chơi game, bố mẹ không phản đối nhưng nếu con chơi quá nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe, hay việc học tập. Bố mong con ý thức được điều nhìn bố, ánh mắt nghiêm nghị của bố nhìn tôi. Tôi đã nhận ra sai làm của mình. Tôi liền hứa với bố mẹ sẽ không tái phạm cũng như cố gắng học hành chăm chỉ hơn. Cũng nhờ có trải nghiệm này, mà tôi nhận ra tình yêu thương, bao dung mà bố mẹ dành cho 3Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng quý. Điều đó giúp chúng ta nhận ra nhiều bài học bổ ích cho chính mình. Và bản thân tôi cũng có được trải nghiệm như đã thi đỗ vào một trường cấp 2 chất lượng cao của huyện. Điều đó khiến mọi người trong gia đình rất tự hào. Tôi cũng cảm thấy vô cùng sung sướng khi nhận được những lời khen ngợi. Nhưng cũng chính vì vậy mà khi vào năm học tôi trở nên chủ quan, chểnh mảng trong việc học lớp học mới, tôi quen được rất nhiều người bạn. Chúng tôi thường xuyên bày trò nghịch ngợm. Tất cả đều cho rằng mình cần được nghỉ ngơi sau những tháng ngày ôn thi vất vả và năm học đầu cấp kiến thức rất nhẹ nhàng. Tôi cũng cho rằng bản thân mình thông minh, đến cuối kì thi chỉ cần xem lại bài là có thể nắm được kiến thức. Một lần nọ, tôi đã bỏ học theo nhóm bạn đi chơi. Hôm đó, chúng tôi có tiết học của cô giáo chủ nhiệm. Chúng tôi đã đồng loạt viết giấy phép, ngụy tạo cả chữ ký phụ huynh để lên bàn cô rồi rủ nhau đi ra suối chơi. Nhưng cô giáo đã phát hiện ra. Cô nói rằng sẽ gọi điện trao đổi với phụ hôm đó, tôi ngồi trong lớp học mà lòng đầy lo lắng. Tôi bắt đầu cảm thấy ân hận về hành động của mình. Những lời cô giáo nói với chúng tôi khiến tôi vẫn còn nhớ như in. Đến chiều về nhà, khi thấy tôi, mẹ không quát mắng mà chỉ hỏi han tôi. Điều đó khiến tôi rất ngạc nhiên. Sau bữa cơm tối, tôi lên phòng ngồi học bài. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. Mẹ bước vào, trò chuyện với tôi. Mẹ nói rằng đã nhận được cuộc gọi từ cô giáo chủ nhiệm của tôi. Tôi lo lắng chờ nghe lời trách mắng. Nhưng mẹ lại nhẹ nhàng nói với tôi “Mỗi đứa trẻ đều từng mắc phải sai lầm. Khi bằng tuổi con, mẹ cũng rất nghịch ngợm, khiến bà ngoại phải phiền lòng. Nhưng nhờ có sự bao dung của bà mà mẹ đã thay đổi...”.Khi nghe mẹ nói xong, tôi cảm thấy vô cùng hối hận. Tôi nhận ra lỗi lầm của mình. Trải nghiệm đáng nhớ đối với tôi nhưng đã đem đến một bài học đáng giá. Kể từ đó, tôi cố gắng học tập chăm chỉ văn kể lại một trải nghiệm giúp em trưởng thành hơnNgười ta thường có câu “Chọn bạn mà chơi”, câu nói đó thật phù hợp với hoàn cảnh của tôi bây giờ. Trải nghiệm đó thật ý nghĩa và đáng nhớ đối với tôi. Đó là kỉ niệm khiến tôi không sao quên được, cho tôi một bài học khi lựa chọn tình và Ánh đã quên nhau được mười năm rồi. Chúng tôi hay đi học cùng nhau, chơi cùng nhau, hai đứa có gì ăn cũng chia sẻ cho nhau, có chuyện gì vui, buồn tôi cũng kể cho Ánh. Cậu ấy có dáng người cao ráo, hơi gầy, làn da ngăm đen. Tính cách ghê ghớm, nghịch ngợm nhưng được cái thông minh. Mặc dù chơi với nhau lâu như vậy nhưng Ánh chẳng bao giờ hài lòng về tôi, còn hay nói xấu tôi nữa. Tuy cậu ấy có nhiều thói xấu và hay chành chọe với tôi nhưng tôi vẫn luôn bỏ qua cho lên cấp hai tôi và Ánh chuyển sang học một ngôi trường trường khá xa với nhà tôi nên tôi và Ánh đã ăn bán trú và nghỉ trưa ở trường. Ở đó có các bạn cùng lớp của tôi Mi, Hà, Yến, An, Thư,…,còn các anh chị khối bảy, tám, chín nữa. Khi ăn cơm ở đó thì tôi tình cờ biết được ba anh lớp chín. Mấy anh đấy hay ngồi gần bàn chỗ chúng tôi ăn cơm. Hôm đó, tan học xong chúng tôi vẫn xuống canteen ăn trưa như mọi lúc tôi đang ăn thì bỗng một trong số ba anh đó là anh D gọi tôi và hỏi tôi tên là gì. Nhìn vẻ mặt của các anh tôi biết ngay là họ không có ý tốt gì nên tôi không trả lời và tiếp tục ăn. Anh đó không hỏi được tôi thì liền hỏi lũ con trai lớp tôi. Bọn nó không biết gì nói luôn “Nó tên là Như anh ạ”. Anh ấy cười rồi quay sang chỗ tôi rồi chỉ về hướng anh T nói “Như ơi, anh này thích em này”. Anh T nghe vậy ngượng ngùng bảo “Thằng này nói điêu đấy. Đừng tin!”. Cả lũ con trai lớp tôi thấy vậy ồ lên. Phúc nói “Như ơi, anh T học hơi bị giỏi đấy, mày được anh đấy thích sướng thế còn gì.” Thế là các bạn lớp tôi cứ thế truyền tai nhau nói tôi yêu đương với anh khối chín mặc dù tôi và anh ấy chẳng có tình cảm hôm đó, tôi đi học thêm toán, khi vừa vào lớp thì tôi thấy Ánh đang ngồi ở đó còn các bạn học thêm cùng tôi cứ ghép tên tôi và anh T Như T! Như T…! Tôi khá bất ngờ khi nghe thấy các bạn nói vậy. Tôi hỏi Minh là có chuyện gì thì Minh bảo “ Bọn nó đang đồn mày lên trường mới không học hành mà yêu đương với các anh khối chín đấy.” Tôi thấy rất ngạc nhiên khi chúng tôi học khác trường mà các bạn ấy có thể biết được chuyện này. Tôi hỏi các bạn là ai nói thì các bạn bảo “Cái Vân nói bảo với bọn tao là mày lên trường mới được anh khối chín thích còn tặng nhẫn cơ. Mày có người yêu rồi đúng không ?” Nói xong các bạn lại nói to tên của tôi và anh ấy cho cả lớp nghe thấy”. Tôi khá bối rối và không hiểu sao Vân có thể biết được chuyện đó mặc dù cậu ấy cũng học khác trường với tôi. Vậy là cả giờ học các bạn cứ trêu tôi và không cho tôi học. Học xong, vùa về đến nhà tôi nhắn tin luôn cho Vân hỏi cậu ấy là ai nói chuyện đó cho Vân biết thì Vân nói là Ánh. Tôi nghe vậy khá buồn khi Ánh là bạn chơi thân với tôi mà cậu ấy có thể loan tin và làm mất uy tín của tôi như vậy. Tôi kể luôn chuyện này cho mẹ, rồi mẹ bảo “Được rồi để mẹ giải quyết!”Sáng hôm sau, tôi đến lớp thì nghe thấy các bạn lớp tôi cả các anh chị khối trên cứ nói tôi còn bé mà yêu đương lung tung, quen hẳn anh lớp nghe vậy rất khó chịu và tức tối nhưng chẳng làm được gì. Cả sáng hôm đó tôi không có tâm trạng học bài. Lúc ra chơi thì tôi thấy cô Hương- cô giáo dạy văn lớp tôi cung là cô giáo chủ nghiệm của Ánh đang ngồi nói chuyện với cậu ấy trong phòng đội. Ánh thấy tôi mà cứ lườm tôi như kẻ thù. Tùng, tùng,…! Tùng..!Giờ ra chơi kết thúc, bỗng cô Hương gọi tôi ra phòng đội, thì ra cô đã biết hết mọi chuyện. Tôi ngồi kể lại cho cô nghe đầu đuôi sự việc. Cô phân tích và bảo tôi “Con nên gọi Ánh ra và nói chuyện với bạn ấy rồi chỉ ra lỗi sai của bạn thì bạn mới biết thay mà cứ chịu đựng như thế mà không nói gì Ánh nó sẽ có lần sau. Lần này là tin đồn này, lần sau là tin đồn khác quá đáng hơn thì con làm thế nào? Tôi chẳng biết nói gì mà chỉ ngồi bảo Vâng. Cuối giờ không biết cô Hương và bạn ấy đã nói gì với nhau tôi thấy Ánh khóc lóc bước ra từ lớp và xin lỗi tôi. Tôi thấy vậy nên cũng đồng ý tha thứ và bỏ qua cho những lỗi lầm của ÁnhMặc dù đã bỏ qua cho cậu ấy nhưng tôi nghĩ tôi và bạn ấy có thể sẽ không còn được thân thiết như trước kia nữa. Tôi mong Ánh có thể thay đổi và có nhiều người bạn bài học trên tôi nhận ra rằng lựa chon sai tình bạn sẽ là một sai lầm trong cuộc sống. Tôi luôn tin tưởng và tha thứ cho những lỗi lầm của bạn mình mà bạn ấy lại đối xử, loan tin xấu về tôi như vậy. Tôi cảm thấy rất buồn vì điều này, đó là một bài học khiến tôi nhớ đây là 16 bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ của em, các bạn đều có những trải nghiệm thật phong phú, đa dạng. Vậy còn em? Trải nghiệm đáng nhớ của em thế nào?
kể lại một trải nghiệm của em với người thân