vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng
Phim yêu thích 0. Thiếu Tướng Quân Thú Cưng Của Tôi. Thiếu Tướng Quân Thú Cưng Của Tôi. Tiếng trun - Tập36. Ánh Trăng Soi Sáng Lòng Ta. Thế Giới Bí Mật Của Người Vợ. 1 lượt xem. Trailer. Siêu Năng Lực Của Tôi Không có Cảm Giác Tồn Tại.
Nghi ngờ một thanh niên cùng xóm tán tỉnh người mình yêu, Ngô Trọng Quân ở Thanh Hóa đã vác dao đi tìm người này hỏi chuyện nhưng không thấy nên đã chém mẹ anh này và một người khác. Tối ngày 27-9, tin từ UBND xã An Nông, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa xác nhận trên địa
1927- 1975 - Thiếu Tướng 1972. Tư lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh 1970 - 1973. Tư lệnh Quân Đoàn IV & Quân Khu IV 1974 - 1975. Người mà tôi sắp phải đối diện đó là Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh, bản doanh đặt tại căn cứ Đồng Tâm (Mỹ Tho).
Vay Tienonline Me. "001! Mang một đám mười mấy người ở bên kia ra đây cho tôi!" Tư Mộ Thần xoa xoa bội đao, trong con ngươi đều tràn ngập tia sáng khát máu."Không phải là trên hòn đảo này có lưới đánh cá sao? Đi tìm cho tôi một cái lưới có lỗ lớn một chút!""Năm đó, không phải là các ông thích giết người bằng cách thi đấu sao? Tôi cũng muốn để cho các ông nếm thử cảm giác nhìn người thân chết ở trước mặt của mình nhưng không làm gì được. Cung Bổn Kỳ Tuấn, ông cũng cần phải nếm thử một chút mới biết được!" Tư Mộ Thần khát máu, giống như là điên cuồng muốn thấy máu."Lão đại, anh thật sự muốn làm như vậy sao? Như vậy là trái với kỷ luật của quân đội!" Đường Tuấn nghẹn ngào, cậu biết Tư Mộ Thần làm như vậy một nửa là bởi vì mình."A Tuấn, nỗi hận năm đó, lão đại vẫn còn nhớ!"Năm ấy, Đường Tuấn là con út, đi theo ba mẹ và chị cả vẫn luôn ở tại bên kia. Ba của Đường Tuấn, Đường Thiên là đại sứ, mẹ cũng là đại sứ hình ảnh, chỉ cả Đường Nhụy cũng là quan chức ngoại giao của bộ ngoại dĩ Đường Tuấn cho rằng mình sẽ không bao giờ tiếp bước đi lên con đường chính trị này, nhưng mà…Tết âm lịch năm ấy, Cung Bổn Kỳ Tuấn thân là đại sứ Trung Hoa, để tỏ lòng hữu nghị đã mời ba mẹ và chị cả của cậu tới khách sạn ăn cơm. Nhưng mà không nghĩ tới từ đó một đi không trở lại. Cậu đã qua lại rất nhiều nơi, đồng thời cũng sai người đi tìm, nhưng mà đều không tìm được đến một ngày, cậu đi ngang qua một chỗ tương tự như kỹ viện, cậu đã nhìn thấy một cô gái bị hủy dung đang bị mười người đàn ông làm nhục ở trước mặt mọi người. Cô ấy thật vất vả mới có thể trốn thoát, nhưng vì không biết phương hướng, nên cô ấy lại bị những gã đàn ông kia túm đầu lại lần nữa và bắt đầu lượt kế tiếp .Đường Tuấn vừa nhìn một cái đã nhận ra đó là chị cả của mình, nhưng mà trước mặt không ai thân thích, cậu không thể hành động thiếu suy chính vào lúc đó, cậu đã gặp được Tư Mộ Thần đang dẫn theo Lục Phạm đi tới đó. Đêm hôm ấy, cậu đã cứu được chị cả ra ngoài, đồng thời tiễn mấy người anh em nhỏ của những gã đàn ông kia về tây thiên, vào lúc đó cậu không thể gây cả lấy một con Chip từ trong hàm răng ra, trong đó đã ghi lại toàn bộ quá trình ba mẹ họ bị giết hại. Từng hình ảnh một, từ từ hiện rõ ở trong mắt cậu."Cung Bổn Kỳ Tuấn!" Ở giữa bầu trời của hòn đảo Quyển Quyển, Đường Tuấn thét lên một tiếng cuối cùng giống như một con sư tử đang bị bao vây. Chỉ cần nhớ tới những chuyện kia, thì Đường Tuấn lại muốn nổi điên, cậu rút một cây mã tấu của tên tù binh đã bị bắt ra, chém ngang qua người nọ một nhát."Cung Bổn Kỳ Tuấn, ngày đó ông đã làm những gì trên người ba mẹ Đường Tuấn, tôi sẽ lần lượt thực hiện cho ông xem, thực hiện ở ngay trên người những tên đệ tử của ông. Theo tôi được biết, những người mà ông dẫn theo đều là đồ đệ của ông có đúng không? Không phải là ông có thể sử dụng nhẫn thuật sao? Tôi cũng rất muốn xem thử đồ đệ của ông dùng nhẫn thuật như thế nào!"Nghe lời này, trong lòng Cung Bổn Kỳ Tuấn dâng lên một tia hi vọng. Chỉ cần mình có thể dùng nhẫn thuật đánh thắng bọn họ, lúc đó, người Trung Quốc cũng sẽ bỏ qua cho tù binh, có phải là có thể trở về rồi hay không? Nhưng mà, lời nói tiếp theo của Tư Mộ Thần đã hoàn toàn đánh vỡ mọi hi vọng của hắn."Ông nói xem, nếu như bọn họ thắng, tôi sẽ trực tiếp để cho bọn họ chết toàn thây, còn nếu như không thắng, vậy thì hãy để cho tôi dùng những hình phạt kia thử qua một lần, có được không?" Anh đang hỏi thăm, nhưng lại cần phải trải qua sự đồng ý của ai đây? "Chiêu một!"Tù binh bị cởi dây trói cầm dao tiến lên phía trước, một nhát dao, dao rơi, sắc mặt tù binh xám như tro tàn."001, treo lên lưới đánh cá!" Khi lưới đánh cá được kéo xuống, người nọ bị treo Mộ Thần cởi một tấm vải đỏ xuống, nhìn người nọ một lần cuối cùng. Người này cũng là một trong những tên đã lăng nhục chị Đường Nhụy. Che hai mắt của mình lại "Thật sự là không muốn làm bẩn hai mắt của mình!" Từng nhát dao sạch sẽ lưu loát, anh dựa vào chút ánh sáng còn sót lại quan sát nhưng chỗ anh còn có thể nhìn thấy. Từng miếng thịt bị cắt rời, chó nghiệp vụ ngửi thấy mùi ở phía trước, nhưng mà vừa ngửi xong thì lắc đầu một cái rồi rời đi. Khiến cho các tướng sĩ đều phải vui vẻ cười to, ngay cả chó nghiệp vụ cũng khinh thường ngoảnh lại nhìn bọn chúng."Chích thuốc tê chưa?""Lão đại, đã bỏ thêm vào trong đồ ăn của bọn chúng rồi!""Vậy thì tốt!" Cái mà anh muốn chính là cảm giác này, không biết đau."Nghe nói ở trên đảo có một hồ nước, trong đó chỉ toàn là cá ăn thịt người đúng không? Cái hồ đó cách chỗ này rất gần phải không?" Tư Mộ Thần tốt bụng hỏi thăm, giống như là rất lo lắng."Đúng vậy, lão đại, ""002, 003 mang theo người anh em này đi gặp cá ăn thịt người đi!" Người Nhật Bản nghe không hiểu tiếng Trung, hắn ta chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể không hề cảm thấy đau đớn của chính mình máu thịt be bét, bị người ta khiêng đi."Cung Bổn Kỳ Tuấn, ông nói xem hắn ta sẽ bị khiêng tới chỗ nào?" Đường Tuấn buồn cười nhìn đôi tay đang run rẩy của lão ta, đây cũng chỉ là một bước trong kế hoạch. Dĩ nhiên, Cung Bổn Kỳ Tuấn chính là loại người nhẫn tâm khiến cho ba mẹ của mình bị mất đi hai chân."Mày... mày.. chúng mày…" Bây giờ, Cung Bổn Kỳ Tuấn cũng đã nhìn ra được, hiện nay người Trung Quốc không còn dễ nói chuyện như ngày trước. Hiện tại bọn họ có khác nào đang ngồi nhổ lông trên lưng cọp chứ?"Người tiếp theo!" Mỗi một người đều là dựa theo trình tự ba mẹ Đường Tuấn bị hại, bọn họ cũng quay lại thành một video clip thật chi tiết. Hơn nữa còn là từng máy quay phim lần lượt quay máy bay trinh sát bay qua đảo Quyển Quyển thì người trên máy bay vẫn còn đang nói giỡn, người Trung quốc này thật là buồn cười, lúc này mà vẫn còn có tâm trạng đi quay phim ở trên người khác lại vui vẻ nói, sắp tới đã không còn thuộc về bọn họ nữa, đương nhiên là bọn họ muốn quay phim lại cho thật tốt điều khiển cứ tôi nhìn anh, anh nhìn tôi như vậy cuối cùng cảm thấy người Trung Quốc có bệnh, đã tối khuya còn quay phim, dù sao ngày mai người Nhật Bản cũng lên đảo rồi, chúng ta quay về thôi!Được."Lão đại, máy bay trinh sát vừa mới bay qua!" Sắc mặt 001 lộ vẻ hốt hoảng."Vội cái gì? Ông đây đang làm gì hả?""À, à, không có, chúng ta chỉ đang quay phim, rồi xem xét địa hình một chút thôi!""Đúng vậy! Tiếp tục!""Mọi thứ đều tốt chứ?" Nhìn thắt lưng được giao đến, ánh mắt Tư Mộ Thần khẽ liếc ngang một Tuấn và Tư Mộ Thần còn có cả Cung Bổn Kỳ Tuấn đều ở trong một căn phòng nhỏ, không ai biết được bọn họ đang làm gì ở trong họ chỉ biết là sau khi đi ra, Cung Bổn Kỳ Tuấn quay về, nhưng mà ngày thứ hai sau khi trở về Nhật Bản thì hắn ta đã tự sát. Nhưng mà những người Cung Bổn Kỳ Tuấn đã mang đi thì không một ai còn sống, ngày đó lúc trở về chỉ biết là Cung Bổn Kỳ Tuấn vẫn luôn lẩm bẩm nói quái vật ’!"Lão đại, con mẹ nó, thật là không cam lòng!" Đường Tuấn đập mạnh xuống mặt bàn."A Tuấn, đợi khi về nước tôi sẽ tặng cho cậu một món quà lớn!" Tư Mộ Thần vỗ vỗ bả vai của Đường Tuấn, thần bí nói như vậy."Tốt lắm! Mặc dù có chiến hạm siêu cấp, nhưng mà mấy năm này khoa học kỹ thuật của bọn giặc ngoại xâm kia cũng không kém, nếu như muốn khai chiến với chúng ta ở khoảng cách xa, thì chúng ta cũng sẽ chịu thiệt.""Lão đại, ngộ nhỡ không thể lấy lại hòn đảo này, thật sự phải hủy diệt sao?""Cấp trên đã hạ mệnh lệnh cuối cùng!" Tư Mộ Thần có chút bi thương "Người anh em, chúng ta có thể sẽ chết ở chỗ này!""Lão đại, chúng ta là quân nhân, chuẩn bị lâu như vậy không phải là vì ngày này sao?""Nhưng tôi không bỏ được cô nhóc kia.""Lão đại…" Đường Tuấn nhìn lính do thám đang hốt hoảng tiến lại, vẻ mặt lập tức nghiêm túc."Thiếu tướng Tư, có một chiếc thuyền bất minh đang tới gần bờ bắc!"
Nhìn qua người phụ nữ trước mắt, mặt Tư Mộ Thần chán ghét."Thế nào? Có đàn ông liền quên chị gái này hả? Quả nhiên vẫn là Thiếu tướng có sức quyến rũ lớn!" Cảnh Linh dùng giọng điệu châm chọc nói."Thật sao? Chị gái, em sợ rằng, anh rể em còn không có lực hút bằng sợi dây chuyền này!" Cô xoay người lại nhìn Hàn Tử Dương đi từ phía xa tới, cười rực rỡ, Hàn Tử Dương, anh thấy được không, người phụ nữ này không thương anh, chỉ bởi vì anh là đồ của Cảnh Tô tôi mà thôi!"Hàn Tử Dương sao? Trên đời có bao nhiêu Hàn Tử Dương, còn sợi dây chuyền cũng chỉ có một cái! Cảnh Tô, em đừng quá đắc ý, vật của em sớm muộn sẽ là của chị đấy!"Mới vừa đi được một nửa, Hàn Tử Dương nghe được câu này, bước chân ngừng lại một chút, anh ta không có nghĩ tới mình lại là nhân vật như vậy đối với vị hôn thê của mình. Vứt bỏ đầu thuốc lá trong tay, anh ta lái xe rời đi. Người phụ nữ này, thật sự không đáng để anh ta vì cô ta mà trở mặt cùng với ông cụ!"Em" Cảnh Tô còn muốn nói điều gì, bị Đường Tuấn vội vã mà đến cắt đứt!"Lão đại, tôi tới đây!" Đường Tuấn vội vàng dừng xe!"Cô nhóc, lên xe!" Không để ý Cảnh Linh, bọn họ đều rời Linh nhìn tất cả đều rời đi, trong đôi mắt nóng như lửa, Cảnh Tô, một ngày nào đó người đàn ông này sẽ rời bỏ cô! Cô ta lấy điện thoại di động ra ảo não, không thấy bóng dáng Hàn Tử Dương, chỉ đành phải tự mình lái xe rời bóng tối, hai nam một nữ đi ra từ góc tường."Như thế nào? Chút chuyện tình này làm tốt lắm chứ?""Làm tốt lắm, ngài cứ yên tâm đi, Diêu tiểu thư!""Vậy thì tốt!" Ngày hôm sau, trên trang đầu của tấtcả các tờ báo giải trí đều là Thiếu tướng Tư và hai người đẹp nhà họ Cảnh có cuộc tình tay ba! Cảnh Thái tức giận lỗ mũi bốc khói, hai đứa con gái này thật là đấu cả đời.“Cái gì? Giá cổ phiếu tụt xuống? Chuyện gì xảy ra?” Thì ra là tối hôm qua báo vừa ra, thiên kim nhà họ Cảnh đi quyến rũ nhà họ Tư, bên ngoài rối rít suy đoán có phải Cảnh Thái Lam xảy ra vấn đề gì hay không, khiến giá cổ phiếu của Cảnh Thái Lam lập tức tụt xuống.“Khốn kiếp!”“Quản gia!”“Dạ, Lão gia!”“Ông gọi tiểu thư xuống cho tôi!”“Lão gia, này…”“Thế nào?”“Nhị tiểu thư đã rời khỏi nhà họ Cảnh hai ngày rồi!”“Cái gì? Tại sao chuyện lớn như vậy lại không ai nói với tôi!”“Dạ, lão gia, là sơ sót của chúng tôi!”“Còn đứng ở nơi này làm gì? Nhanh đi tìm nhị tiểu thư trở về cho tôi!”“Dạ!”Quản gia gọi thông cho Cảnh Tô, ông đang không biết mở miệng thế nào, Cảnh Tô liền vượt lên trả lời trước.“Quản gia, ông nói với cha cháu, hẹn gặp nhau ở Giang Tâm’!”“Nhị tiểu thư, cô aish… tôi sẽ nói với lão gia, chỉ là cô phải chung đụng tốt với lão gia đấy!”Cảnh Tô đương nhiên thấy được bài báo này, chỉ là cô rất tò mò, người đưa tin lần này là ai đây? Tuyệt đối không thể nào là Cảnh Linh. Chị ta sẽ không dám làm những chuyện bất lợi đối với công ty, nếu để Cảnh Linh biết, không chừng giận điên lên.”Quả nhiên, Cảnh Tô nhìn mã số điện tới.“Tại sao phải làm như vậy?”“Thanh giả tự thanh!” Cảnh Tô liền cúp điện túi xách, cô đi ra đóng cửa lại, Tư Mộ Thần từ phòng ngủ đi ra ngoài, nhìn thấy không kịp tắt ô tô theo Cảnh Tô tới Giang Tâm’, khi anh thấy đối tượng Cảnh Tô hẹn gặp lại là cha cô thì trong lòng anh cảnh giác, anh tìm một chỗ gần đó ngồi xuống.“Cảnh Tô, hãy cắt đứt với Tư Mộ Thần!”“Tại sao?”“Con lui tới với ai cũng được, nhưng không thể lui tới với nhà họ Tư!”“Cha, cha đang sợ cái gì!”“Nói không cho phép chính là không cho phép, nếu con tiếp tục lui tới với cậu ta, chúng ta liền đoạn tuyệt quan hệ cha con!”“Con nguyện ý thoát khỏi quan hệ cùng nhà họ Cảnh!”“Con!”“Cha à, xin cho phép con gọi một tiếng cha cuối cùng, cám ơn cha đã dưỡng dục con 13 năm! Có cơ hội, con sẽ báo đáp cha!”Cô không có ngẩng đầu, cô sợ nhìn gương mặt đó, gương mặt giả nhân giả nghĩa lúc này, cô sẽ thật coi ông là người cha hiền từ. Đi ở đầu đường huyên náo, hiện tại cô thật sự không có nhà để về, không lâu sau, với tình tình của cha, lập tức sẽ đăng báo từ cha con với mình, lại một cột đèn xanh đèn đỏ, cô dừng lại, vội vàng không kịp chuẩn bị, cô bị kéo vào một vòm ngực.“Sao lại đi ra ngoài?” Tư Mộ Thần nhìn gương mặt hai mắt đẫm lệ, mặt tràn đầy đau lòng.“Tư Mộ Thần, tôi muốn đi khu vui chơi!” Cảnh Tô chu miệng lên, giống như là đang làm nũng.“Được!”Lái xe, bọn họ đi tới khu vui chơi.“Cô nhóc, cô ở nơi này đợi tôi đi mua phiếu!”“Ừ!”Cô nhìn khu vui chơi, cười vui vẻ, lần này rốt cuộc không phải đi một mình tới khu vui chơi, còn có một người nữa, Tư Mộ Thần!“Đi thôi! Cô nhóc!”“Tư Mộ Thần, tại sao anh nguyện ý theo tôi tới?” Cô nhớ ngày trước yêu cầu Hàn Tử Dương tới nơi này, luôn bị cự tuyệt.“Cô nhóc, tôi đã già rồi, đúng lúc có hứng thú như trẻ nhỏ!”“Gạt người! Đi, chúng ta đi chơi ngựa gỗ xoay tròn đi!” Cô sải bước đi đến phía trước, nhưng nước mắt cũng càng ngày càng nhiều.“Aish, chàng thanh niên, mua một que kem đi! Bạn gái của cậu đang khóc, mua một que kem đi dụ dỗ!” Một người phụ nữ đi tới bán kem Mộ Thần cau mày, cô khóc, là vì người đàn ông kia sao?“Khóc?” Cầm một que kem, anh kéo tay cô.“Ăn, sẽ không buồn!”“Cô nói không khóc sẽ không khổ sở!”“Đúng!” Nhìn cặp mắt thành khẩn kia, Cảnh Tô cư nhiên ngây ngốc nguyện ý tin tới một ao nước, cô lôi kéo anh ngồi xuống, làm như lầm bầm lầu bầu, vừa tựa như oán giận.“Chơi trò chơi mới không cô đơn. Chỉ có khu vui chơi sẽ không bị bỏ quên. Khi còn bé ảo tưởng rằng cha sẽ dẫn tới chơi, trưởng thành, chẳng qua là cảm thấy cô đơn, hiện tại tôi không có nhà để về, tôi lại thành một mình!” Cảnh Tô hình như sa vào trong thế giới của bản thân.“Cô nhóc, qua ngựa gỗ xoay tròn!” Anh nhìn Cảnh Tô đau lòng, lôi kéo cô đi tới ngựa gỗ xoay tròn.“Hôm nay, tôi chính là cha cô!”“Thật!” Con mắt Cảnh Tô lóe sáng, rất kích động.“Thật, mau ngồi lên!”Một ngày này, bọn họ chơi thỏa thích, mấy ngày nay thân thể Cảnh Tô vẫn không có được nghỉ ngơi tốt, ở trên xe, cô nhanh chóng ngủ thiếp Mộ Thần cẩn trọng ôm cô lên, đặt lên giường, sau đó xử lý vết thương cho cô, mặc dù mấy ngày nay đều là thừa dịp thời điểm cô ngủ say xử lý vết thương, nhưng đối mặt với thân thể cô vẫn có chút xao động, thật là tự mình chuốc lấy cực đêm ngủ ngon, cô không nhớ được mình trở lại thế nào, thân thể hình như cũng thoải mái. Mở mắt còn chưa có bao lâu, điện thoại lại vang lên.
“Cảnh Tô, Tư Mộ Thần đâu?”. Ánh mắt Dung Thiểu Tước sáng quắc nhìn Cảnh Tô đang ăn vui vẻ, trên khuôn mặt trắng bệch hiện lên vẻ tươi cười.“Này, cho anh thuốc dạ dày!”. Cảnh Tô không ngẩng đầu, đặt gọi thuốc lên bàn, tiếp tục ăn vịt.“Làm sao cô biết?”.“Anh uống rượu rồi!”.“Cảm ơn cô!”. Trong mắt Dung Thiểu Tước lộ vẻ xúc động, anh ta kích động, đặt tay lên bàn tay nhỏ bé đang chăm chỉ làm việc xé thịt.“Bà nội nhà anh, thừa dịp lão tử không ở đây, định cua cô gái của lão tử! Dung hồ ly, anh chán sống rồi đúng không?”. Tư Mộ Thần vừa trở lại thì thấy bàn tay nhỏ bé của bé con nhà anh bị Dung hồ ly nắm lấy, anh giận dữ.“Không phải như anh nghĩ, cho anh một miếng, ăn mau đi!”. Cảnh Tô chấm tương, nhét một miếng thịt vịt vào trong miệng Tư Mộ Mộ Thần vui như hoa nở, “Tôi cho anh biết, Dung hồ ly, nếu anh mà mơ ước bé con nhà tôi, tôi sẽ đưa anh sang Syria!”.“Là sao? Xin hỏi thiếu tướng, tôi chỉ là người dân đã phạm phải lỗi gì?”.“Dung hồ ly, anh là người dân tốt, nhưng cũng là chủ một xí nghiệp, chẳng lẽ phái anh đến Syria ủng hộ cho người dân Syria mà cần anh phải phạm lỗi gì mới cho đi sao? Bản tướng quân quá thất vọng với anh, người đàn ông không có lòng trách nhiệm!”. Lượn một vòng, không ngờ lại nói vậy.“Bé con, chúng ta nên tìm một người đàn ông yêu nhà yêu nước, thân thể khỏe mạnh, vóc dáng cao lớn, địa vị gia đình hiển hách một chút, quan trọng hơn là biết nấu cháo bí đỏ!”.Cảnh Tô bẹt miệng, không phải đang nói chính anh sao?“Nhưng mà tôi không thích người đàn ông lớn tuổi, làm sao bây giờ?”. Cảnh Tô đùa tmt, hai mắt tràn đầy vui vẻ.“Cái gì? Lớn tuổi? Em đợi chút về tôi xử lý em thế nào? Anh sẽ”.“Khụ, có người đấy!”. Cảnh Tô đỏ bừng cả khuôn mặt, cô không muốn người khác biết chuyện cô ở chung với Tư Mộ Thần, kịp thời cắt đứt lời nói hùng hồn của không ngờ, trong lòng Dung Thiểu Tước lo lắng, “xử lý” trong miệng Tư Mộ Thần là gì? Người đàn ông thường thích về phía phương diện kia.“Người đàn ông lớn tuổi, KFC đâu?”.“Đã phân phó gửi về nhà, chắc là hai tên đó đang ăn vui vẻ rồi”.“Người đàn ông lớn tuổi, tôi muốn ăn món đó”.“Để anh đi mua!”. Hai người đàn ông trăm miệng một lời, dường như cùng lúc đó, bọn họ cùng đi ra ngoài Tô giật mình, không phải lại có mình cô ngồi ăn vịt sao, đúng là không thú vị! Hay là gọi Mộng Lan đi? Gần đây Y Y đều nói không rảnh, gọi Mộng Lan ra ngoài vui một chút, Mộng Lan ở nước ngoài sống lâu như vậy, cũng phải đưa cô ấy tới những nơi đồ ăn Trung Quốc đặc sắc.“Alo, Mộng Lan, bây giờ cậu có rảnh không?”.“Ừ, Tô Tô, hiện tại tớ đang rảnh, sao thế?”.“Vậy cậu đã ăn gì chưa? Bây giờ tớ đang ở nhà hàng vịt nướng”.“Được, ở chỗ nào thế?”.“Bên đường Phú Dân”.“Được, tớ sẽ qua luôn”.Mặc dù nói như vậy, nhưng Diêu Mộng Lan không ngờ Dung Thiểu Tước lại ở cùng với cô người đàn ông mỗi người cầm một đĩa trở lại, nhìn Cảnh Tô ăn ngon, Tư Mộ Thần cảm thấy thỏa đến khi Diêu Mộng Lan tới, thấy Dung Thiểu Tước thì ngẩn ra.“Đây là?”. Diêu Mộng Lan vô tội nhìn Dung Thiểu Tước, vẻ mặt nghi Thiểu Tước không ngờ Diêu Mộng Lan sẽ đến. Nhìn kỹ thuật diễn trò cao siêu của Diêu Mộng Lan, lại giả vờ không biết Dung Thiểu Tước, khóe miệng Tư Mộ Thần nhếch lên khinh thường, theo như anh biết thì quan hệ của anh người này tốt đến mức trên giường cũng không rời? Rốt cuộc thì bọn họ đang có chủ ý gì với bé con?“A, đây là tổng giám đốc của công ty mình, Dung Thiểu Tước tiên sinh”.“Dung thiếu, chào anh!”. Chào hỏi xong, cô chủ động ngồi đối diện với Cảnh Tô, mà tay của cô ta cố ý chạm vào người Dung Thiểu Tước. Tư Mộ Thần nhìn cô bé đang ngồi ăn vui vẻ, tràn đầy lo lắng. Cô bé này, đến lúc nào thì mới biết để ý đến tâm tư người khác?“Mộng Lan cậu nếm thử một chút đi, vịt này ngon lắm!”. Cảnh Tô nhiệt tình, Tư Mộ Thần dịu dàng lau dầu mỡ trên miệng cho Cảnh Tô, ánh mắt nhìn Dung Thiểu Tước không vui!“Tôi nói, Dung hồ ly, sau này anh đừng đánh chủ ý lên người bé con nhà tôi nữa, anh nhìn Diêu tiểu thư kìa, siêu sao quốc tế, cô ấy với anh đúng là trời sinh một đôi. Bé con, em thấy thế nào?”.“Đúng vậy, Mộng Lan vẫn còn độc thân, tổng giám đốc, anh và Mộng Lan tuyệt đối hợp nhau!”.“Cảnh Tô, lòng tôi mà cô còn không rõ sao?”. Dung Thiểu Tước mệt mỏi nói, mặc dù biết là giả, nhưng trong lòng Diêu Mộng Lan vẫn thấy đau nhói. Tại sao cô ta lại cảm thấy người đàn ông này càng ngày càng cách mình rất xa.“Tô Tô, cậu đừng nói giỡn như vậy!”. Diêu Mộng Lan hờn dỗi nói một tiếng, nhưng trong mắt lại dâng lên sự vui vẻ.“Bé con, chúng ta về đi!”.“Tư Mộ Thần, gà đâu?”.“Yên tâm, còn mang theo đây! Dung hồ ly, người đẹp Diêu giao lại cho anh!”.“Ừ, hai người cứ đi đi!”. Diêu Mộng Lan cười cáo phòng ăn chỉ còn cô ta và Dung Thiểu Tước, Dung Thiểu Tước yên lặng ngồi uống rượu.“Thiểu Tước, chúng ta đi thôi! Em sợ có chó săn!”. Mặc dù bây giờ cô ta mang mắt kính đen lớn che khuôn mặt nhưng vẫn sợ bị người ta nhận ra. Thật ra cô ta không sợ scandal, scandal còn có thể tạo đà cho phim của cô ta, nhưng scandal với Dung Thiểu Tước thì cô ta không làm được. Dù sao chuyện này cũng không thể đưa ra ngoài ánh sáng.“Ừ, chúng ta đi thôi! Lan, hôm nay đến nhà anh đi!”.“Không, không được!”. Theo bản năng, cô ta vuốt vuốt về phía cổ, trên đó có vết hôn, cô ta không biết phải giải thích thế nào?“Vậy thì em đưa anh về, hôm nay anh uống rượu!”. Vẻ mặt Dung Thiểu Tước cô đơn, Diêu Mộng Lan há miệng, nhưng cuối cùng không nói gì, lái xe đưa Dung Thiểu Tước về nhà.“Mộ Thần”.“Sao thế?”.“Em muốn đi mua bánh Orion”.“Nhanh thế đã đói bụng rồi sao?”.“Không phải, anh không cảm thấy, Orion = đồng tính sao?”.“Bé con, em có thể không làm hủ nữ được không?”. Tư Mộ Thần nghe thấy câu này, thật sự hối hận!“Được rồi, được rồi, đi về!”.Cảnh Tô giống như đứa bé làm sai chuyện, lắc lắc cánh tay Tư Mộ Thần, bộ dạng khờ khạo chọc cho Tư Mộ Thần cười ha ha trên lối đi bộ, “Đồ ngốc, đồ ngốc!”.“Người đàn ông lớn tuổi, người đàn ông lớn tuổi!” “Em còn nói nữa, emnói trên lối đi bộ này, người ta còn không nói chúng ta là kẻ điên sao?”.Cảnh Tô mở cửa, vẻ mặt ủy khuất.“Bé con, ai dạy em gọi là người đàn ông lớn tuổi, em nói đi?”.Khi mở cửa ra, hai người nhìn thấy hai người đàn ông đang ra dấu, bộ dạng kia không tức giận không được!Trên ghế salon bày đầy KFC, hai người đang nằm gặm, bàn tay còn bôi lên ghế salon.“Hai người thật là giỏi?”. Giọng nói u ám của Tư Mộ Thần vang lên bên tai.“Hì hì, lão đại, anh đúng là tri kỷ của cấp dưới, còn nhớ rõ mua KFC cho bọn tôi! Ăn rất ngon, đúng không? Tuấn Tuấn?”. Lục Phạm vừa ăn vừa kêu khiến Cảnh Tô rợn cả tóc Mộ Thần liếc mắt nhìn Cảnh Tô, thình lình ném ra một quả bom.“Hai cậu biết tại sao lại mua KFC cho các cậu không?”. Hai cái đầu cùng lắc lắc.“Bé con nói, các cậu làm “vận động” quá mệt mỏi nên mua ít “gà” về bồi bổ cho các cậu!”.“Sặc!”. Gương mặt Đường Tuấn đen thui, Lục Phạm không ngừng lau cổ, cả khuôn mặt lại đỏ bừng, nhưng mắt lại nháy nháy, chẳng lẽ bị hóc xương Mộ Thần ác ý vỗ một cái thật mạnh vào lưng Lục Phạm, cậu ta liền khạc xương ra, “Này, này là xương gà của hai người”.“Bé con, có mệt không? Tắm một cái rồi lên giường ngủ thôi”.“Ừ, được!”. Cảnh Tô nhìn ba người kỳ quái, không muốn nhúng tay vào Cảnh Tô đi, Tư Mộ Thần nghiêm túc nhìn hai người.“Nói đi, vừa mới tiến vào đã ra hiệu”.“Lão đại, đã cứu được 005 nhưng mà....”. Đường Tuấn mở miệng nói cho Tư Mộ Thần, nhưng rồi không biết phải nói thế nào.“Nhì nhèo cái gì, quân nhân mà cứ như đàn bà!”.“Nhưng mà 005 mang thai!”.“Cái gì?”. Lần này Tư Mộ Thần không còn bình tĩnh được, 005 mang thai, đứa bé này phải làm sao?“005, tự cô ấy nói thế nào?”.“005 đang hôn mê, đứa bé cũng trong giai đoạn nguy hiểm, chúng ta cứu hay không cứu?”.Tư Mộ Thần đột nhiên nghĩ đến Cảnh Tô, anh quyết định, “Cứu!”.“Lão đại, mặt khác, quân khu cũng quyết định xử phạt với anh rồi!”. Lục Phạm nhìn Tư Mộ Thần, gương mặt khó xử.“Nói đi, là xử phạt thế nào, cơ thể tôi cũng đã khỏe lại, lạm dụng chức quyền như vậy là tôi không phải!”.“Cấp trên quyết định phái anh đi đóng ở đảo DY một tuần!”.“Không được, bảo tôi phải rời khỏi bé con thì vạn lần không đồng ý, trước kia còn chưa tìm được bé con, bảo tôi đi đâu cũng được, bây giờ nói gì thì lão tử cũng không đi! Vì bé con, vị trí thiếu tướng này tôi không làm cũng được! Huống chi, lão tử không tin bọn họ dám động đến lão tử!”. Tư Mộ Thần cuồng vọng nói.“Lão đại, vậy ý của anh là?”.“Tướng ở bên ngoài, điều quân mệnh không từ! Không phải những lời này đều do hai cậu dạy tôi sao? Bản tướng không có ở đây, thế nào? Các anh em tự nguyện giúp lão tử, lão tử giậm chân một cái, các anh em không quân doanh dám không giúp lão tử? Trở lại vấn đề chính, chuyện này giao cho hai cậu đi làm! Lão tử không đi!”.“Lão đại, kẻ địch đã tiến tới gần đảo DY rồi!”.“Lão tử là loại người không phụ trách vậy à? Tôi đã sớm nghiên cứu chiến thuật, chỉ chờ người ta tới cửa mà thôi, nhưng vấn đề là người ta không dám! Các cậu yên tâm, chờ đến ngày tôi cưới chị dâu các cậu, đám người kia cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ!”.“Nhưng mà....”.“Không có nhưng mà, nếu đám người kia tới, Tư Mộ Thần tôi nhất định sẽ là người thứ nhất đi! Tắm một cái rồi ngủ đi!”.Thấy Tư Mộ Thần quyết định như vậy, hai người cũng bỏ qua!Cảnh Tô nhìn vẻ mặt suy tư của Tư Mộ Thần, nhưng cô vẫn nhìn tạp chí trong tay, xem phong cách thiết kế của người ta.“Bé con, nếu anh đi, em có buồn không?”. Ánh mắt Tư Mộ Thần sáng quắc, anh mong đợi câu trả lời của Cảnh Tô
vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng