vật hy sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày

Chương 19: Diễn thử. Lạc Kim Vũ cười trộm, ho nhẹ một tiếng, giả vờ kinh ngạc hỏi: "Ây da! Đây là cái gì vậy nè?". Cảnh Gia Dịch quay đầu, nhìn hổ thẹn lại ủy khuất, nghe Lạc Kim Vũ hỏi xong, khuôn mặt nhỏ nhanh chóng đỏ lên, hai bên phá phình phình, cái miệng Editor: Gái già thích ngôn tình Thể loại: Ngôn tình, nguyên sang, hiện đại, xuyên sách, tình cảm, HE, 1v1. Là diễn viên ai cũng mong mình nhận được giải thưởng cao quý khi sự nghiệp diễn xuất của Lạc Kim Vũ đang phát triển vượt trội đặc biệt cô còn mới vừa nhận được giải thưởng ảnh hậu Kim Sư Tốc độ quay của Chu Thừa Đông giống như tốc độ lựa chọn diễn viên, vô cùng nhanh chóng. Ở phim trường, câu mà Lạc Kim Vũ nghe ông nói nhiều nhất chính là "Không sai biệt lắm, cảnh tiếp theo", khi chào hỏi Chu Thừa Đông, cô đều sợ mình lỡ miệng kêu thành "Không sai biệt lắm, đạo diễn" Lạc Kim Vũ Vay Tienonline Me. Nghe xong Lạc Kim Vũ trả lời, trong đầu Yến Thanh nháy mắt hiện lên rất nhiều hình ảnh, nhưng thực mau lại phủ định toàn bộ, trực giác nói cho anh, Lạc Kim Vũ không phải là loại người này, nếu cô thật sự có kim chủ, lúc trước cần gì phải khổ cực đi làm diễn viên quần chúng.*Kim chủ kim=vàng ; chủ=chủ nhân. Kim chủ thường là những người có tiền có thế thích bao dưỡng nuôi người khác, kim chủ có thể là đàn ông cũng có thể là phụ nữ, Kim chủ cũng có thể là người có gia đình cũng có thể là người độc thân. Người tìm đến kim chủ thường lấy t1nh dục đổi lấy sự nổi thế anh áp xuống ý nghĩ kia, nhẹ nhàng bâng quơ mà hỏi khéo một câu "Trong ngành này rất ít có người lựa chọn làm mẹ giống như cô."Lạc Kim Vũ cười, nghiêng đầu nhìn bé, trong mắt tràn đầy tình cảm dịu dàng "Nếu ông trời muốn tặng cho tôi một phần lễ vật, tôi chỉ đành biết ơn giang ha tay đón nhận."Yến Thanh nghe cô nói vậy, ánh mắt lập loè đầy nặng nề dừng ở trên người Lạc Kim Vũ, bắt đầu cuồn cuộn cảm xúc vô cùng phức tạp, giống như vừa mới chịu một trận chấn động tinh thần, nhưng khi Lạc Kim Vũ quay đầu lại nhìn, thì đã thu hồi tầm mắt, giọng điệu khó được mang lên một chút ôn nhu, anh nói"Cô cũng là lễ vật tốt nhất mà ông trời dành tặng cho thằng bé"Ông trời làm cô xuyên vào trong quyển sách này, trở thành mẹ của Cảnh Gia Dịch, cho nên có thể mang theo bé rời xa Cảnh gia, thay đổi vận mệnh trở thành vật hi sinh của bé. Còn không phải là lễ vật tốt nhất sao?Lạc Kim Vũ đối với những lời này của Yến Thanh rất là hưởng thụ, cô nhướng môi cười khẽ, trêu ghẹo nói "Đạo diễn Yến muốn khen tôi cứ nói thẳng, cần gì quanh co lòng vòng như vậy?"Yến Thanh mày kiếm giương lên, trên mặt cũng mang theo ý cười, anh biết nghe lời, nói "Cô là một người mẹ vĩ đại.""Cảm ơn."Lạc Kim Vũ mới phát hiện, bản thân nghe được những câu khích lệ lại sinh ra cảm giác thành tựu hơn mười lần so với đoạt được giải thưởng, cô phát ra nụ cười thật lòng, thái độ đối với Yến Thanh cũng tăng thêm gần gũi, nhìn đối phương bằng một đôi đôi mắt đẹp óng ánh như làn sóng dập dờn trên biển"Thật không nghĩ tới, có một ngày tôi cũng có thể nghe được lời khích lệ từ đạo diễn Yến, thật đúng là thụ sủng nhược kinh."*Thụ sủng nhược kinh được quan tâm mà lo sợ; được thương yêu mà vừa mừng vừa lo."Chẳng lẽ tôi ngày thường nhìn rất hung dữ sao?" Yến Thanh sờ sờ Kim Vũ giả vờ kinh ngạc "Bộ đạo diễn Yến không biết dáng vẻ ngày thường của mình sao. Thời điểm tôi còn hợp tác với đoàn phim 《 Năm mới tết đến 》, không bao giờ nghe được một lời hay từ trong miệng anh."Yến Thanh khóe môi nhếch, nói "Điều đó chứng minh cô làm diễn viên không có thành công như làm mẹ, xin tiếp tục nỗ lực tăng lên kỹ năng diễn.""Tôi thật sự không biết anh đang khen tôi hay đang chê nữa" Lạc Kim Vũ nhăn mũi, giọng nói nhẹ nhàng, nhìn qua hơi có chút đáng nguc Yến Thanh chấn động, phát ra tiếng cười trầm thấp mà sung sướng, anh hiếm khi ở bên ngoài biểu hiện cảm xúc như vậy, nhưng giờ phút này một chút cũng không nghĩ che dấu."Khen cô." Anh cười Kim Vũ cho rằng anh chỉ khách sáo, nhún vai, biểu hiện không sao cả "Ok, cứ cho là vậy đi, vậy cảm ơn ngài đã khen"Yến Thanh cảm thấy nổi buồn bực cả ngày hôm nay đều tan biến vào giờ phút này, hẹn Lạc Kim Vũ dùng cơm là quyết định đúng đắn."Gọi món đi, thời gian này chắc thằng bé cũng đã đói bụng." Yến Thanh nhìn Cảnh Gia Dịch, cố ý nhỏ giọng nghe có vẻ khá thân thiết "Con thích ăn món gì? Để chú gọi cho con."Cảnh Gia Dịch chớp đôi mắt, hơi nghiêng đầu nhìn Lạc Kim Vũ, thấy mommy cười nhìn bé gật đầu, lúc này mới nhìn Yến Thanh nói "Thích ăn trứng."Yến Thanh chạm hai lần ở trên màn hình iPad, sau đó đưa qua trước mặt bé, nói "Trứng sao? Nơi này có rất món, con nhìn xem thích nhất loại nào?"Phòng VIP, nên bàn ăn rất lớn, ba người ngồi có chút trống rỗng, Yến Thanh giơ iPad, cảm thấy khoảng cách quá xa, vì thế lại đứng dậy đi đến bên cạnh Cảnh Gia Dịch, kéo ghế ngồi xuống, nghiêm túc hỏi bé thích ăn món quá trình chọn món, anh lại cẩn thận hỏi Lạc Kim Vũ xem Cảnh Gia Dịch có dị ứng nguyên liệu nào hay không, tiếp theo sau mới Kim Vũ ở một bên nhìn hai người, thật sự không thể tưởng tượng được, một Yến Thanh cà lơ phất phơ trong ấn tượng của cô cũng có một mặt dịu dàng như vậy, nhịn không được cảm khái "Đạo diễn Yến trong tương lai khẳng định là một người ba tốt"Yến Thanh nghe tiếng ngẩng đầu nhìn cô, đột nhiên phun ra một câu "Ừm, vậy cũng phải gặp được một người mẹ giống như cô mới được.""Hả?" Lạc Kim Vũ ngẩn Thanh cười nói "Ở một gia đình phải có đầy đủ cha mẹ thì con cái có thể thực sự hạnh phúc."Lạc Kim Vũ lập tức nghĩ đến Cảnh Tư Hàn, cô yêu thương vuốt đầu bé, đồng cảm như bản thân mình cũng từng bị, gật đầu "Đúng vậy"Chầu cơm này vui vẻ hơn nhiều so với trong tưởng tượng của Lạc Kim Vũ, đặc biệt là ở trên bàn ăn, hành động chăm sóc Cảnh Gia Dịch rất tự nhiên của Yến Thanh làm cô thay đổi ấn tượng ban đầu đối với "đạo diễn Yến độc miệng"."Đạo diễn Yến, anh thoạt nhìn rất quen thuộc với chuyện chăm sóc con nít nha" Lạc Kim Vũ nhìn thấy Yến Thanh múc nửa chén canh, cẩn thận dùng cái muỗng quấy điều giảm bớt độ nóng, dùng tay áp vào bụng chén thử thử độ ấm, mới đem chén canh để trước mặt bàn của bé, không khỏi cảm thán một Thanh dùng khăn lông ướt ấn ấn tay, nói "Bởi vì tôi có rất nhiều con.""Hửm?"Lạc Kim Vũ có chút kinh ngạc, bởi vì Yến Thanh nhìn qua cũng không giống loại người sớm đi vào địa ngục hôn nhân "Sớm biết vậy thì kêu đạo diễn Yến dẫn theo vợ cùng con đến đây ăn cơm thì tốt rồi."Yến Thanh cười "Nếu lũ nhỏ đều tới thì nơi này chắc chắn không đủ chỗ ngồi."Điều này thật sự là làm Lạc Kim Vũ chấn động kinh ngạc, căn phòng này có ít nhất mười mấy cái ghế, vậy mà còn không có chỗ ngồi? Kẻ có tiền đều không để ý đến chính sách kế hoạch của chính phủ hay sao?Yến Thanh nhìn Lạc Kim Vũ trợn mắt lên, trong mắt mang lên ý cười thực hiện được, anh lấy ra di động giải khóa, chạm vuốt vài cái rồi đưa cho Lạc Kim Vũ "Hai mươi mốt cô con gái, mười ba cậu con trai, tổng cộng ba mươi bốn đứa.""Wowwww" Lạc Kim Vũ tiếp nhận điện thoại, vừa thấy, không khỏi kinh sợ thốt ra một trong di động là một tấm ảnh chụp chung, mấy chục đứa trẻ lớn lớn bé bé vai sóng nhau đứng chung một chỗ, Yến Thanh đứng ở góc cuối cùng bên trái, thoạt nhìn trẻ hơn rất nhiều so với hiện tại, cười rất sáng lạn, phía sau có dòng chữ "Cô nhi viện ngôi sao"."Đạo diễn Yến, anh thật đúng là chân nhân bất lộ tướng. Tôi hoàn toàn không nghĩ tới người như anh vậy mà cũng......" Lạc Kim Vũ nói đến một nửa lập tức Thanh liếc cô, nói "Người như tôi? Tôi là loại nào người?"Lạc Kim Vũ cười mỉa một tiếng, chạm chạm ở trên màn hình di động nói "Đạo diễn Yến đẹp trai đến như vậy, trước kia sao không thấy tươi cười chút nào, nếu ở đoàn phim anh giống như trong bức hình này, tôi còn có thể hiểu lầm anh sao?"Yến Thanh tiếp nhận di động cũng nhìn thoáng qua, tùy ý đặt sang một bên, lại không có trả lời Lạc Kim Vũ, chỉ nói "Nếu sau này có cơ hội, cô cũng có thể mang theo Dương Dương đến đó chơi, bọn nhỏ đều rất đáng yếu, cũng rất hiểu chuyện."Lạc Kim Vũ nhìn kỹ anh, cũng không tiếp tục đề tài, chỉ gật đầu "Ok."Ba người gọi không nhiều cũng không ít, nói nói cười cười thời gian cũng trôi qua rất nhanh, Lạc Kim Vũ thấy Yến Thanh đã buông đũa xuống, biết anh đã ăn no, đứng dậy mở túi xách cầm theo bóp tiền, kéo cửa ra, nói với nhân viên phục vụ trực tầng "Chào anh, tính tiền phòng này dùm"Nhân viên phục vụ lập tức mở iPad vuốt vuốt chấm chấm, kính trọng cẩn thận nhìn Lạc Kim Vũ nói "Thưa cô, chi phí phòng VIP 03 của cô đã thanh toán."Lạc Kim Vũ sửng sốt, cô không có nhìn thấy Yến Thanh rời khỏi phòng, anh ta làm cách nào mà thanh toán "Nhưng tôi chưa trả tiền mà""Giám đốc Yến vừa vào tiệm đã nói qua, toàn bộ chi phí ăn uống hôm nay đều tính vào thẻ của anh ấy"Lúc này, Yến Thanh ôm Cảnh Gia Dịch từ phía sau đi ra, Lạc Kim Vũ nhìn anh "Đạo diễn Yến, không phải tôi đã nói là mời anh hay sao?.Yến Thanh hơi rũ mắt đứng đối diện cô, nói "Loại người " mắt cao hơn đầu, không coi ai ra gì, ăn chơi trác táng" ra cửa ăn cơm còn có thể làm phái nữ trả tiền?"Lạc Kim Vũ nhịn không được cười ra tiếng "Ý hồi nãy của tôi không phải như vậy.""Phải không? Tôi còn tưởng rằng vừa rồi cô muốn nói lại thôi, có khi trong lòng cô chính là nghĩ như vậy, nhìn vậy chắc là tôi đã đoán sai." Yến Thanh thuận tay đưa túi cho Lạc Kim Kim Vũ biết đợt trả ân tình này đã không thành công, chỉ đành phải tiếp nhận túi, nói "Hy vọng lần tới đạo diễn Yến cho tôi thêm một cơ hội để biểu đạt lòng biết ơn."Yến Thanh chỉ hơi hơi mỉm cười, Lạc Kim Vũ treo túi trên vai, vươn tay nhìn Cảnh Gia Dịch "Tới, đừng làm phiền chú yến, qua mommy ôm."Đã hơn tám giờ tối, Cảnh Gia Dịch bụng nhỏ ăn no, giờ phút này dựa vào trên vai Yến Thanh có chút mơ màng sắp ngủ, nghe giọng Lạc Kim Vũ xốc mí mắt, còn chưa kịp phản Thanh giơ tay vỗ nhẹ hai cái phía sau lưng bé, nói "Không có việc gì, đi thôi."Lạc Kim Vũ chỉ phải đi theo, một hàng ba người đi ngang qua phòng VVIP 01, phía trước một nhân viên phục vụ đang đi tới trên tay bưng một khay món ăn, vừa đi ngang qua thì nhân viên phục vụ không biết sao trợt chân, khay đồ ăn trong tay nghiêng đổ sang một bên, tô súp lập tức b4n ra tới, Yến Thanh chỉ kịp hơi nghiêng người giơ tay che bé tránh nước súp viên phục vụ còn chưa thể ổn định thăng bằng, bản năng ngã nghiêng vào vách tường khay súp trực tiếp đổ ở trên mặt Thanh bảo vệ bé nhanh chóng lui về phía sau hai bước, Cảnh Gia Dịch cũng bị tiếng đổ vỡ làm bừng tỉnh, ở trong lòng ngực Yến Thanh giật bắn người. Lạc Kim Vũ lập tức đi đến, vội la lên "Không có việc gì đi?"Yến Thanh nhẹ nhàng ôm bé đặt ở trên mặt đất, Lạc Kim Vũ cẩn thận kiểm tra, xác nhận Cảnh Gia Dịch không có bị súp nóng làm phỏng mới thở dài nhẹ nhõm một hơi."Chú Yến, đỏ." Cảnh Gia Dịch đột nhiên giơ tay chỉ vào tay trái của Yến Kim Vũ lúc này mới nhìn thấy mu bàn tay của Yến Thanh đỏ hồng một mảng, tay áo ướt đẫm. Tình thế cấp bách, cô nắm lấy tay Yến Thanh, gở nút tay áo sơ mi của anh ra, dù sao cũng là tô súp nóng hổi, bị lớp quần áo dính vào ngược lại sẽ bỏng nặng Thanh hơi hơi tránh một chút, nói "Không có việc gì.""Cái này mà còn không có việc gì?" Lạc Kim Vũ không nhịn xuống ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh, động tác trên tay nhanh chóng dứt Thanh môi mỏng giật giật, hơi rũ mí mắt che khuất ánh sáng trong động bên ngoài làm kinh động người bên trong phòng VVIP, có người từ trong phòng mở cửa ra, đứng ở cửa trách cứ nói "Mấy người làm cái gì vậy?"Nhân viên phục vụ lập tức tiến lên giải thích, xin lỗi, hình như người nọ uống rượu, cúi đầu nhìn mớ hỗn độn ngoài cửa, reo lên "Làm việc kiểu gì vậy? Không biết Cảnh thiếu đang ở bên trong sao? Rối loạn lung tung, giống cái gì?"Cảnh Tư Hàn chịu tham gia bữa tiệc này cũng chỉ là khách sáo, đã rất có chút chán đến chết, lúc này nghe được tiếng động ngoài cửa, trong lúc vô tình thoáng nhìn ra bên ngoài, nhìn đến một hình bóng quen thuộc, đồng tử co rụt lại, đột nhiên từ chỗ ngồi đứng bật lên, thậm chí không cẩn thận làm ngã ghế ra phía sau, nện ở trên thảm phát ra một tiếng trầm ngoài, một người phụ nữ đang nắm lấy tay một người đàn ông..... là Lạc Kim Vũ?Hết chương 56 Buổi tối, thời điểm cắt bánh sinh nhật, được mọi vây quanh, Cảnh Gia Dịch đứng ở chính giữa đối mặt với bánh kem, chắp tay trước ngực, nhắm mắt lại bắt đầu hứa nguyện. "Nguyện vọng thứ nhất, hy vọng chân của ba ba sớm ngày tốt lên." Mọi người vui mừng mà cười, đặc biệt là Cảnh Tư Hàn. "Nguyện vọng thứ hai, ông nội bà nội, ba ba mommy còn có con, vĩnh viễn ở bên nhau." Cảnh mẹ đứng gần bé nhất, nghe bé nói xong, duỗi tay sờ sờ đầu bé, cười tủm tỉm nhìn Lạc Kim Vũ. Lạc Kim Vũ tiếp thu tầm mắt của bà, không khỏi liếc Cảnh Tư Hàn đang ngồi đối diện, đối phương hình như có cảm ứng, đồng dạng ngước mắt nhìn cô, tầm mắt hai người ở không trung va chạm, lại đồng thời giấu đầu lòi đuôi giả vờ quay sang nhìn con trai. "Nguyện vọng thứ ba, hy vọng ngày nào cũng đều có thể ăn sinh nhật" Điều này làm tất cả mọi người ở đây cười to. Lạc Kim Vũ duỗi tay quẹt chóp mũi của bé, nói "Quỷ nhỏ tham lam" "Sinh nhật là ngày con sinh ra, là ngày con thêm một tuổi mới, ở đâu ra ngày nào cũng là ngày sinh nhật của con? Vậy chẳng phải là tháng nào con cũng thêm tuổi mới, như vậy tuổi của con còn lớn hơn tuổi của bà nội cùng ông nội rồi?" Cảnh mẹ buồn cười ôm lấy Cảnh Gia Dịch, nói "Hứa lại điều khác đi con." "Không thể mỗi ngày đều ăn sinh nhật sao?" Cảnh Gia Dịch nhăn mày nhò, chống cằm vô cùng khó xử "Vậy...... Vậy hứa nguyện về sau mỗi ngày đều có thể ăn hai viên kẹo." Nói, tròng mắt nhìn thẳng Lạc Kim Vũ. "Con đó nha" Lạc Kim Vũ dở khóc dở cười gõ nhẹ ở trên đầu bé "Được rồi, nguyện vọng của con được thực hiện, ranh con giảo hoạt" Cảnh Gia Dịch "yahoo" hoan hô một tiếng, chu chu cái miệng nhỏ "phù phù" thổi tắt ngọn nến. Đèn phòng khách một lần nữa sáng lên, Lạc Kim Vũ nhìn bé dưới sự giúp đỡ ở Cảnh Tư Hàn, hạnh phúc phấn chấn bắt đầu phân chia bánh kem, cũng nở nụ cười theo bé. Bởi vì phải chăm sóc giấc ngủ của Cảnh Gia Dịch, cho nên thời gian cắt bánh kem khá sớm, mới ăn qua cơm chiều không bao lâu. Cũng may người nhà hai bên không nhiều, mỗi người đều hạnh phúc dính phúc khí may mắn của bé, mọi người chia nhau một phần bánh kem, đều ăn vui vẻ. "Phu nhân, điện thoại của ngài" Má Trương cầm điện thoại đi tới. Cảnh mẹ hỏi một câu "Ai vậy?" "Nhị tiểu thư Nhạc gia, Nhạc An Đồng." "À, là An Đồng" Cảnh mẹ đặt bánh kem xuống "Sao lại gọi vào giờ này?." Lạc Kim Vũ nghe tên Nhạc An Đồng không có kinh ngạc, nhưng vẫn quét mắt liếc Cảnh Tư Hàn, người nào đó thế nhưng cũng nhìn ô, môi ngập ngừng một chút, phảng phất có chuyện muốn nói. Mà bên kia, Cảnh mẹ đã tiếp điện thoại. "A lô, An Đồng sao" "Phải không? Vậy thật là tốt quá, chúc mừng con." "Đương nhiên, nhất định đi" "Được được, ừ, chào con." Cắt đứt điện thoại, Cảnh mẹ cảm khái mở miệng nói "Con bé của Nhạc gia cũng rất có lễ phép, vẫn còn nhớ rõ mẹ thích nghe nhạc thính phòng, nói đặc biệt chừa vị trí tốt nhất lại cho mẹ" "Con bé học âm nhạc kia sao? Hình như từng học chung trường với Tư Hàn? Nhỏ hơn hai ba tuổi thì phải?" Cảnh cha cũng có ấn tượng. "Nhỏ hơn một tuổi? Mẹ nhớ rõ con bé nhỏ hơn con một tuổi, phải không Tư Hàn?" Cảnh mẹ nhìn Cảnh Tư Hàn, hỏi "Có phải hay không?" Cảnh Tư Hàn nhét phần bánh kem cuối cùng vào trong miệng, nói "Đã quên." Cảnh mẹ "hứ" một tiếng; "Là con bé hồi còn nhỏ thường đi theo phía sau con kêu "Tư Hàn ca ca" đó" Cảnh Tư Hàn không lên tiếng, Cảnh mẹ cũng không để ý, vốn dĩ bà cũng không có ý gì khác, chỉ là tuổi lớn, nghe tin tức từ con cháu khó tránh khỏi cảm khái hai câu "thời gian nhanh như thoi đưa", lại quay đầu trò chuyện vài câu với ông xã. Cảnh Gia Dịch chơi điên cả một ngày, ngủ còn sớm hơn so với ngày thường mười lăm phút, Lạc Kim Vũ tạm thời không có buồn ngủ, chuẩn bị dựa vào trên giường đọc sách. Di động đặt ở trên tủ đầu giường vang lên "Đinh" một tiếng, Lạc Kim Vũ vội vàng lấy lại tắt đi âm thanh, nhìn Cảnh Gia Dịch, phát hiện bé không bị đánh thức vẫn đang ngủ ngon lành, lúc này mới mở khóa. WeChat, người gửi là Cảnh Tư Hàn. 【J Dương Dương ngủ rồi sao? 】 【 ừm, vừa mới ngủ. 】 Lạc Kim Vũ trả lời. Hình như Cảnh Tư Hàn vẫn luôn chờ, anh trả lời rất nhanh. 【 anh đang ở ngoài cửa, có tiện ra ngoài một chút không? 】 Lạc Kim Vũ nhìn đến tin tức này, nhếch mi. Bởi vì chân bị thương nên không tiện đi lại, Cảnh Tư Hàn ở dưới lầu một phòng cho khách, sao lại chạy đến lầu hai rồi? Cô tay chân nhẹ nhàng bước xuống giường, mở cửa, thấy quả nhiên Cảnh Tư Hàn đang dựa vào trên tường đối diện. "Anh......" tầm mắt Lạc Kim Vũ dừng lại ở trên đùi anh, nhíu mày có chút lo lắng. Cảnh Tư Hàn biết cô muốn nói cái gì, cười nói "Không có việc gì, vận động có lợi cho gân cốt" Lạc Kim Vũ thấy anh xác thật không có vấn đề gì, gật gật đầu "Có việc sao?" Cảnh Tư Hàn đi đến phía trước một bước, rũ mắt nhìn cô, đi thẳng vào vấn đề, nói "Anh không thân với Nhạc An Đồng." Lạc Kim Vũ không nghĩ tới anh trăm cay ngàn đắng chạy lên là vì nói một câu như vậy, kinh ngạc "Nói vơi em cái này làm gì?" Tầm mắt Cảnh Tư Hàn xẹt qua bên cạnh, nhẹ giọng nói "Lo lắng em hiểu lầm." Nương theo động tác nghiêng đầu, Lạc Kim Vũ thấy được lỗ tai của ai đó đang ửng đỏ, nhìn thêm mấy lần. Cảnh Tư Hàn thế nhưng đang khẩn trương? Nhận ra điều này làm Lạc Kim Vũ cảm thấy hiếm lạ. Thật ra, trong lòng Lạc Kim Vũ là thật sự cảm thấy giữa Cảnh Tư Hàn từng có gì đó với Nhạc An Đồng, nhưng bộ dáng lúc này của Cảnh Tư Hàn quá mức nghiêm túc, nghiêm túc đến mức khiến cô nhịn không được muốn hỏi đến tột cùng "Hiểu lầm cái gì? Quan hệ giữa hai người?" Cảnh Tư Hàn gật đầu "Anh cùng cô ta nhiều lắm là khi còn nhỏ đi theo cha mẹ cùng nhau tham gia tiệc hội, từng có vài lần tiếp xúc thôi, dù là trước đây hay là hiện tại, đều không có liên lạc với nhau" "Anh không phải thích cô ta sao?" Nghe anh nói quyết đoán như vậy, Lạc Kim Vũ theo bản năng hỏi ra miệng. Cảnh Tư Hàn nghe xong lời này, mày đều nhăn lại "Ai nói anh thích cô ta? Sao anh lại thích cô ta được? Người anh thích chính là......" Nói đến một nửa, Cảnh Tư Hàn đột nhiên dừng miệng, thật sâu mà nhìn Lạc Kim Vũ, nói "Anh thích ai, em không biết sao?" Lạc Kim Vũ bị anh hỏi cứng họng. Tay rũ hai bên, Cảnh Tư Hàn giật giật như muốn nâng lên, nhưng cuối cùng chỉ đành nắm chặt lại, anh nhìn người con gái trước mặt không chớp mắt, phảng phất như bị mê hoặc, mở miệng "Tại sao anh lại đầu tư 《 Về nhà 》, tại sao khi anh nghe được tin em gặp nạn thì bay thẳng đến thành phố N, tại sao anh lại lấy cớ chữa bệnh dọn vào ở nhà em, tại sao vào đêm giao thừa phong trần mệt mỏi anh phải mất công đưa mấy cái bắp tới tận cửa? Em, không biết sao?" Mỗi khi Cảnh Tư Hàn hỏi một câu, thì đi về phía trước một bước, hơi thở thuộc về giống đực ập vào trước mặt, cảm giác áp bức làm Lạc Kim Vũ nhịn không được lui về phía sau, thẳng đến khi phần lưng đụng vào vách tường, lui cũng không thể lui. Bởi vì từ phòng ra tới, Lạc Kim Vũ chỉ mặc một bộ quần áo mỏng ở nhà, giờ phút này phía sau là vách tường cứng rắn lạnh băng, phía trước là một vách tường cứng rắn ấm áp, băng hỏa đan xen vào nhau, làm cô lấy lại tinh thần. Đúng vậy, những chuyện này...., không phải cô không cảm nhận được Cảnh Tư Hàn có tình cảm đối với cô. Nếu Cảnh Tư Hàn nói dối, thật ra đều có tình cảm với cô với Nhạc An Đồng, hơn nữa còn lắc lư qua lại không quyết định được, thì cô chỉ việc một chân đá văng ra là được, chẳng lẽ còn có thể ngu đến mức để tra nam có cơ hội chân đứng hai thuyền? Mà nếu cốt truyện thật sự bởi vì cô đã đến mà có điều thay đổi, Cảnh Tư Hàn chỉ thích cô, vậy cô có cái gì cần bâng khuâng? Tóm lại quyền chủ động đều nằm ở trong tay cô, không phải sao? Suy nghĩ cẩn thận, Lạc Kim Vũ mắt hạnh nhíu lại, nhìn thẳng ánh mắt của Cảnh Tư Hàn, bước một bước về phía trước, quả nhiên phát hiện ánh mắt của người nào đó chợt lóe, sau đó lui ra sau. "Đúng vậy, tại sao vậy ta? Không bằng anh tới nói cho em biết đi, tại sao Cảnh tổng người đã từng đối xử lạnh lùng với em lại đột nhiên đổi tính, phải làm những việc này?" Khí thế ngay lập tức bị áp đảo, nháy mắt Cảnh Tư Hàn bị Lạc Kim Vũ dồn ngược trở về, thân hình anh rõ ràng cao to hơn so với Lạc Kim Vũ, lại cố tình bị dồn tới góc tường, khí tràng yếu dần xuống, một người đàn ông cao to ngược lại nhìn qua có chút ủy khuất. "Bởi vì, bởi vì......" Cảnh Tư Hàn liếc mắt, nghiêng đầu nhìn cánh tay thon dài chống ở gần đầu vai mình, gần trong gang tấc, ngửi được mùi hương cơ thể nhàn nhạt của ai đó, nhất thời trong đầu loạn cào cào, vòng quanh trong đó không thể thoát ra, nửa ngày mới thở dài, nói ra "Bởi vì, anh yêu em." Hai người cách rất gần, Lạc Kim Vũ cứ như vậy trơ mắt nhìn Cảnh Tư Hàn nói ra những lời này, vành tai lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ càng ngày càng đỏ, cố tình nét mặt vẫn giữ một bộ nghiêm túc, nhưng đôi mắt hơi lóe lại lộ ra đáy lòng khẩn trương. Lạc Kim Vũ nghe đến câu trả lời của Cảnh Tư Hà, trong nháy mắt, đáy lòng bỗng dưng rầm một cái, nhưng nhìn anh ra vẻ trấn định, trong lòng sinh ra ý muốn đùa giỡn, cô đột nhiên nhón mũi chân tiến đến gần bên tai Cảnh Tư Hàn, môi đỏ khẽ mở "Ok, anh thích em, em đã biết." Nói xong, Lạc Kim Vũ cũng không đợi Cảnh Tư Hàn đáp lại, lưu loát rút tay về sau đó lui lại mấy bước, ngăn một khoảng cách với anh. Cảnh Tư Hàn sửng sốt, nhìn thấy Lạc Kim Vũ đã trở tay chạm đến then cửa phòng ngủ chuẩn bị đi vào, nóng vội truy vấn "Em, cứ như vậy mà đi?" Lạc Kim Vũ mở then cửa, nhìn anh cười tươi sáng "Xuống lầu chú ý an toàn, ngủ ngon, Cảnh tiên sinh." Trái tim của Cảnh Tư Hàn lung lay khi bị nụ cười bất ngờ của cô tấn công, khi lấy lại tinh thần thì mới phát hiện người đã đi vào trong phòng khi nào không biết. Đứng ở tại chỗ, nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt trước mặt, cơ thể vẫn luôn trong trạng thái cứng còng của Cảnh Tư Hàn lúc này mới có thể thả lỏng xuống. Sau một lúc lâu, mới chậm rãi chà xát đôi tay đang rũ tại bên người, tiếp theo sau cúi đầu cười tự giễu. Ha, khẩn trương đến mức mồ hôi ra đầy tay, vô dụng. Hết chương 93 Editor Gái già thích ngôn tìnhThể loại Ngôn tình, nguyên sang, hiện đại, xuyên sách, tình cảm, HE, diễn viên ai cũng mong mình nhận được giải thưởng cao quý khi sự nghiệp diễn xuất của Lạc Kim Vũ đang phát triển vượt trội đặc biệt cô còn mới vừa nhận được giải thưởng ảnh hậu Kim Sư. Cô đang vô cùng cảm thấy hạnh phúc thì đã xuyên vào một quyển tiểu thuyết ngôn tình hào môn trạch đấu đầy máu thành mẹ ruột của vật hy sinh nam mắn chính là cô xuyên qua còn kịp lúc, mẹ ruột nam chủ còn chưa lên đàiQuyết chí rời khỏi cái nơi đầy thị phi này, nhưng mà......"Mommy đừng khổ sở, chụt chụt""Mommy, mẹ cười lên thật là đẹp!""Mommy, con thật sự rất yêu mẹ đó nha!"Thôi thôi, con trai cũng mang theo đi!Cảnh Tư Hàn bị lãng quên ở xó góc......Vợ yêu ơi! Người lớn cũng mang theo được không?

vật hy sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày