tôi thực sự không muốn làm nhân vật phản diện
Cuộc sống không thể tiếp diễn như thế này. Gần bốn năm đã trôi qua kể từ khi cuốn sách này được viết, tháng 4 năm 1995 đánh dấu kỷ niệm 10 năm ngày perestroika bắt đầu ở Liên Xô, nhưng ngay cả bây giờ, các cuộc tranh luận vẫn chưa lắng xuống về việc liệu
Đến bấy giờ tôi mới kịp nhận ra mẹ tôi không còm cõi xơ xác quá như cô tôi nhắc lại lời người họ nội của tôi. Gương mặt mẹ tôi vẫn tươi sáng với đôi mắt trong và nước da mịn, làm nổi bật màu hồng của hai gò má.
Sĩ Thanh không hề ngại. Một vai diễn để tạo được hiệu ứng đã là rất khó rồi. Nên nếu thành công đến mức mọi người chửi bới thì tôi cũng chấp nhận. Vào vai phản diện mà để khán giả phải chửi tức là bản thân người diễn viên đã đóng rất đạt. Đó đã là
Vay Tienonline Me. Đến buổi tối, Đường Minh Hề ngáp một cái lập tức trở về phòng hôm qua ở trong phòng của tiểu Diệp Hành ngủ một đêm, cũng không phải nói không thoải mái sao, chẳng qua là cậu không có thói quen ngủ với người khác!Giường của mình vẫn là tốt nhất, vừa lớn, còn có thể lăn lung Minh Hề cảm khái một tiếng, không có chút hình tượng ngã trên giường lớn, dùng sức lăn lộn vài thế giới này còn có chỗ nào thoải mái hơi giường ngủ chứ?Nghĩ đến sang năm mình sẽ phải chạy rồi, thật là hơi không nỡ cái giường này nay cậu giằng co cả một ngày, sau khi lên giường rất nhanh đã lập tức mơ màng ngủ thiếp nửa đêm, cậu bị tiếng động ngoài cửa đánh sao hôm nay chưa ngủ được bao nhiêu đã sáng rồi?Đường Minh Hề nửa mê nửa tỉnh liếc nhìn điện thoại, lúc này mới bốn giờ sáng!Cậu khó khăn xuống giường, mở cửa ra vừa phòng khách, vẻ mặt của Diệp Hành bình tĩnh, đã ăn mặc chỉnh tề, chuẩn bị ra Minh Hề sửng sốt, nghĩ thầm bây giờ nam chính cũng liều mạng như vậy sao?Bảy giờ đi làm cũng không thỏa mãn được hắn, bây giờ bốn giờ sáng đã ra ngoài đi làm rồi?Diệp Hành chú ý tới sự xuất hiện của cậu, nghiêng người nhìn câu “Tôi đánh thức anh hả?”Mặc dù là như Minh Hề lắc đầu “Không có. Đêm hôm khuya khoắt cậu đi đâu vậy?”Cũng không thể là thật sự đi làm chứ?Vẻ mặt của Diệp Hành dừng lại một chút, giấu thêm biểu cảm trên mặt.“Bệnh viện điện thoại tới, nói với tôi là Diệp Nguyệt đang cấp cứu.”Trong phòng yên tĩnh không tiếng động, Đường Minh Hề tức muốn mở miệng an ủi gì đó, nhưng nói như thế nào, cậu yên tâm là được rồi nam chính, em gái của cậu có nhân vật chính là cậu soi sáng, chắc chắn sẽ không có chuyện gì!Suy cho cùng nguyên trong tiểu thuyết, chẳng những Diệp Nguyệt không có chuyện gì, còn tìm được tủy sống thích hợp, vui vẻ sống đến cuối đời, còn kết hôn sinh con cùng, Đường Minh Hề vội vàng đổi một cái áo khoác, rửa mặt rồi đi xuống lầu “Tôi đi với cậu.”Hình như Diệp Hành có hơi ngoài ý muốn “Anh không ngủ hả?”“Mạng người là trời, tại sao tôi có thể ngủ được.” Đường Minh Hề lầm bầm một câu “Tôi cũng không phải là loại người không có lương tâm.”Ánh mắt của Diệp Hành dừng ở trên mặt Đường Minh Hề thật lâu, một lúc sau, hắn cầm áo khoác ngoài phủ lên người Đường Minh Hề “Nhiệt độ buổi tối thấp, mặc thêm một cái.”Một chiếc Bentley đen chậm rãi chạy ra khỏi công quán Minh đường Diệp Hành cũng không nói chuyện, Đường Minh Hề biết tâm trạng của hắn chắc chắn là rất nặng nề.“Cậu đừng quá lo lắng.” Cậu phá vỡ sự im lặng “Nhất định không có vấn đề gì đâu.”Diệp Hành cụp Minh Hề nói “Bây giờ y học phát triển như vậy, có khi Đường gia sẽ nổ lực hỗ trợ tìm kiếm tủy sống thích hợp, nhất định sẽ tìm được.”Ánh mắt của Diệp Hành lóe lên một cái, nhắm mắt lại “Chỉ hy vọng như vậy.”Đường Minh Hề cố gắng nhớ lại trong tiểu thuyết, tại sao Diệp Nguyệt khỏe nhớ ra, hình như trong sách không có nói, chỉ nói là Diệp Hành đang tiêu diệt Đường gia, sau khi vị “Đường Minh Hề” thức dậy, bệnh của Diệp Nguyệt cũng từ từ khỏe những thay được tủy sống thích hợp, ngay cả máu RH âm tính cực kỳ hiếm cũng nói thua là ra chắc là sau khi Diệp Hành cầm quyền, thế lực bành trướng rồi, cho nên mới có nhiều tài Minh Hề yên lặng suy nghĩ, nhưng cuối cùng vẫn thấy chỗ mấu chốt không nghĩ giờ sáng, phòng cấp cứu trong một bệnh viện ở thành phố trở nên hoảng Đường Minh Hề đến, cuộc phẫu thuật của Diệp Nguyện còn chưa kết và Diệp Hành đợi ở cửa khoảng hai tiếng, thẳng đến trời bên ngoài cũng tờ mờ sáng rồi, đèn phòng cấp cứu mới Nguyệt nằm trên giường trong phòng phẫu thuật, ngay cả liếc mắt một cái cũng không để cho bọn họ nhìn, trực tiếp đẩy vào phòng giám hộ quan trọng.“Tình trạng người bệnh không quá tốt, trước mắt cần ở quan sát ở phòng giám hộ quan trọng một thời gian ngắn, nếu như có thể tỉnh lại thì là tốt nhất, nếu như không tỉnh thì…” Bác sĩ tháo khẩu trang “Người nhà cũng chuẩn bị tốt tâm lý.”Đường Minh Hề vô thức nhìn Diệp Hành, đối phương siết chặt quả đấm, vẻ mặt nói không ra lời rất nặng này cậu cũng không giúp được gì, vẫn theo chân Diệp Hành đứng ở ngoài phòng giám hộ quan trọng, cách tấm thủy tinh nhìn Diệp mặt của cô gái nhỏ trắng bệch, hai mắt nhắm gương mặt còn dính một ít vết máu do mình ho Minh Hề nhớ tới lần trước lúc thấy cô, Diệp Nguyệt còn sức sống bừng bừng, ngay lập tức biến thành đóa hoa sắp khô nghĩ đến kết quả thê thảm của chính mình, cho nên khi nào nam chính trở về Vân Kinh chứ cho cùng em gái của nhân vật chính có hào quang nên không chết đượcMình cũng không có phải chạy QaQ.“Đói bụng không?” Bỗng nhiên Diệp Hành lên tiếng hỏi Minh Hề lấy lại tinh thần, bụng rất phối hợp kêu “Ọt” một tiếng, coi như là cậu muốn nói không đói bụng cũng không được.“Đi thôi, đi ra ngoài ăn chút gì đó.”“Nếu không thì ở với Diệp Nguyệt thêm chút nữa đi.”“Không cần.” Diệp Hành thở dài “Tôi quen rồi.”Đây không phải là lần đầu tiên Diệp Nguyệt xuất hiện tình trạng nguy cấp như vậy, từ lần trước sau khi Hoàng Vu Phi nói với hắn tình trạng của tiểu thư càng ngày càng là lần thứ ba Diệp Nguyệt vào phòng giám hộ quan qua là hai lần trước, không nghiêm trọng bằng hôm Diệp Hành nhìn cô, Diệp Nguyệt ở phòng giám hộ quan trọng vẫn có thể mở giờ, quán ăn sáng gần bệnh viện đã mở Minh Hề ngoan ngoãn ngồi trên Bentley chờ Diệp Hành, chưa được bao lâu, Diệp Hành lập tức cầm một túi bánh bao hấp nóng hổi trở người ngồi ở hành lang hoa viên sau bệnh viện, cảm nhận được sự yên tĩnh một Hành mở nắp sữa đậu nành, để ở trong tay đợi nó lạnh một miệng nhỏ của Đường Minh Hề đang gặm bánh bao hấp, lén liếc nhìn tiểu Diệp Hành đang ngẩn chắn là rất khó chịu, nhưng mà cũng không thể không ăn nghĩ của Diệp Hành trở nên hỗn loạn, cho đến trước mắt bỗng nhiên có thêm một cái bánh bao mới lấy lại tinh thần, phát hiện là Đường Minh Hề đưa cho hắn.“Tôi không ăn nổi nữa.” Vẻ mặt của đối phương hết sức vô Hành nhìn cậu một cái, cúi đầu ở cắn bánh bao hấp một thịt ngon miệng nổ tung trong miệng của hắn, Diệp Hành giống như trở lại nhân gian.“Ăn thêm một chút đi.” Đường Minh Hề nhìn hắn “Tay cậu cầm sữa đậu nành cũng không tiện, tôi đút cậu ăn.”Chỉ đút ăn thôi, ăn một cái, bánh bao hấp còn dư cũng nhét vào trong bụng của Diệp dày của hắn đang nóng đến đau đớn, giống như có một đôi tay nhẹ nhàng vuốt ve, chậm rãi bình tĩnh trở Minh Hề ăn xong bánh bao hấp sau lập tức cầm sữa đậu nành uống, trong lòng bắt đầu tính năm mới chỉ còn mấy ngày, nhưng cậu nhìn tiểu Diệp Hành giống như hoàn toàn chưa có ý định trở về Vân sao bây giờ, nam chính không trở về Vân Kinh, cậu sẽ không có thời gian đi sắp xếp chuyện chạy trốn của mình Minh Hề nhớ tới trong tiểu thuyết, Diệp Hành bị ép về Vân Kinh, là bởi vì cái vị “Đường Minh Hề” tham ô một số tài chính của Minh Hằng đi đánh bạc, sau đó đổ cho Diệp Hành tham ô tài chính, làm cho Diệp Hành mất đi sự tin tưởng của Đường Vân, hơn nữa tất cả cấp cao của Đường gia suy tính, đuổi ra khỏi Ninh em gái Diệp Nguyệt cũng bị đuổi ra khỏi bệnh viện, bất đắc dĩ, tiểu Diệp Hành không thể làm gì khác hơn là mang theo em gái trở về Vân phút này cánh chim của hắn đã đủ lông đủ cách, đoạt lại quyền thừa kế ở Diệp cũng là tình thế bắt phía sau thì không cần phải nói rồi, nửa năm sau Diệp Hành trở về Ninh Thành, rửa sạch sỉ nhục trước đó, hoàn toàn đánh bại Đường Minh Hề chắc chắn không làm ra chuyện thất đức như là trộm tiền của Diệp Hành, sau đó vu oan cho Diệp lẽ không còn cách nào khác, có thể dịu dàng để cho tiểu Diệp Hành tạm thời rời khỏi Đường gia, trở về Vân Kinh sao?Đường Minh Hề im lặng suy nghĩ, không có kết cẩn thận thử dò xét một câu “Diệp Hành, cậu có nghĩ tới hay không, nếu như Ninh Thành không có tủy sống thích hợp, có thể đi Vân Kinh tìm xem, dù sao cũng là thủ đô, tài nguyên phong phú hơn thành phố Nam Phương.” Tay Diệp Hành cầm sữa đậu nành dừng lại một Minh Hề giống như vô tình nói “Tôi nghe anh trai nói, quê của cậu không phải là ở Vân Kinh à.”“Ừ.”Cậu nổi lên dũng khí, hơi hưng phấn hỏi “Vậy năm mới cậu có trở về Vân Kinh hay không?”Mau nói trở về! Mau nói trở về!“Không về.” Diệp Hành nói cái đáp án làm cho Đường Minh Hề thất vọng.“Tại sao?” Đường Minh Hề không giải thích được, nghĩ thầm bây giờ nam chính giả heo ăn cọp cũng một năm rồi, còn không nghỉ ngơi dưỡng sức chuẩn bị giết lại Diệp gia à!Cậu được đó tiểu Diệp Hành! Đứng dậy từ gốc! Lấy ra khí phách lúc đầu của nam chính!!- “Tôi cãi nhau trở mặt với mẹ của tôi rồi.” Diệp Hành hời hợt nói một Minh Hề chỉ nghe đã lập tức biết không đơn giản như vậy, Diệp gia là nhà giàu có nhất Vân Kinh, mẹ con cãi nhau trở mặt, chắc chắn không đơn giản là thời phản nghịch lúc trưởng quên đi!Quả nhiên mọi việc chỉ có thể dựa vào chính mình, tôi đang nghĩ cách cho Minh Hề cho là cậu nói chuyện với Diệp Hành tới đây đã kết thúc biết bỗng nhiên Diệp Hành nói một câu “Lúc còn rất nhỏ quan hệ của tôi và bà ấy cũng còn được.”Đường Minh Hề kinh ngạc quay đầu, không nghĩ tới Diệp Hành lại bằng lòng nói chuyện của mình với không nói chuyện, chỉ kiên nhẫn nghe.“Hôn nhân của mẹ và cha tôi không hạnh phúc, sau khi tôi ra đời được ba năm, cha của tôi đã có tình nhân.”Ôi, Đường Minh Hề dựng lỗ tai nhỏ lên nhiều chuyện.“Năm tôi ba tuổi, trong nhà xảy ra chuyện lớn.” Diệp Hành im lặng một lúc, tiếp tục nói “Mẹ của tôi bị bắt cóc, còn bắt cóc cha và tình nhân của ông ấy.” Gì? Trong tiểu thuyết không có đoạn này mà cướp có thể là vì muốn chút tiền chuộc, kêu cha tôi chọn tình nhân của ông hoặc mẹ tôi.”- Đường Minh Hề nghe đến hít khí lạnh, chọn vợ và tình nhân, cái lựa chọn hai chọn một chết tiệt này!“Cha cậu cho tình nhân?”“Không, ông ấy chọn mẹ tôi, vì khi đó mẹ tôi đang mang thai.”Nói tới đây, Diệp Hành tự giễu một chút “Nếu như bà ấy không mang thai, cha tôi sẽ không chọn bà.”Đường Minh Hề “Vậy tình nhân của cha cậu thì sao? Chết rồi à?”“Không biết.” Diệp Hành lên tiếng “Sau đó quan hệ của cha mẹ tôi càng ngày càng kém, Cha tôi vì không chọn được người thương, vẫn đau lòng hối hận, mấy năm sau buồn đến chết đi!”Này, Đường Minh Hề không biết nói gì cho phải, chỉ có thể nói không hổ là cậu nha, anh nam chính, trên khắp mọi mặt mà nói thì bối cảnh gia đình cậu cũng xứng với thân phận nam chính của cậu đó!“Ra đời mà không có ai mong chờ, cha mẹ của em ấy còn hận em ấy, chỉ có tôi hy vọng em ấy ra đời, ít nhất là như vậy, tôi không phải là người duy nhất cô đơn trên thế giới.”Đường Minh Hề nghĩ thầm, vậy mình vẫn phải an ủi nam chính, suy cho cùng người ta cũng nói ra từ nội Hành tự giác nói quá nhiều, cho dù là nói cho Đường Minh Hề nghe, bình hoa nhỏ không tim phổi cũng sẽ không có cảm xúc qua là lúc hắn đứng dậy, Đường Minh Hề chui vào ngực của hắn, ôm hắn một tác vội vàng, làm cho Diệp Hành sững sờ đứng yên tại đó Diệp Hành cũng đưa cánh tay, ôm chặt Đường Minh Hắn cúi đầu, chôn mặt vào vai của đối Minh Hề nghĩ thầm, chắc là hắn rất không thương mẹ không thương, có một đứa em gái nương tựa sống đến lớn, cuối cùng còn bệnh nghiêm trọng như vậy, nói không chừng lúc nào cũng có thể không thật giống như sau lại cưới vợ cũng không làm cho người ta bớt Đường Tiểu Hề không để cho người ta bớt lo yên lặng đau lòng, sau này nhất định phải tiết kiệm một chút cho tiểu Diệp Hành, ít nhất không mua kim cương lớn như vậy!“Anh đang suy nghĩ gì vậy?” Bỗng nhiên Diệp Hành lên Minh Hề thốt lên “Nghĩ phải tiết kiệm chút.”“?”“…”Làm sao nói ra lời trong lòng vậy, cứu mạng!!!Đường Minh Hề hơi buồn Hành buồn cười “Cuối cùng lương tâm của Đường Tiểu Hề phát hiện cảm thấy chồng rất thảm, muốn làm một hiền thê à.”- “…”Đi chết đi, trả sự đau lòng lại cho dù, Đường Minh Hề vẫn không tránh khỏi Diệp Hành, để cho hắn ôm chính mình như yên lặng chôn mặt ở trong ngực của Diệp Hành, chóp mũi vẫn có mùi hương dễ chịu.“Cậu sẽ không cô đơn.” Đường Minh Hề rầu rĩ không vui nói “Sau này tôi ở cùng cậu.”Đến tầm nửa năm đường sau này phải tự mình kiên cường đi thôi, tiểu Diệp Hành giống như dùng sức vuốt ve cậu, giống như cây gỗ duy nhất di chuyển trong xoáy nước, giọng nói khàn khàn “Đường Minh Hề, nếu như tôi từng làm sai chuyện gì, cậu có tha thứ cho tôi không.”Đường Minh Hề suy nghĩ một chút, nhanh chóng trả lời “Xem là chuyện gì đã.”“Nếu như là chuyện rất xấu gì sao?”- “Mua cho cậu mười đảo.”Bỗng nhiên tim của Diệp Hành trống không, không nhịn được cười “Anh mua nhiều đảo như vậy để làm gì?”“Đơn giản là tôi muốn bọn nó không được à?” Đường Minh Hề đúng tình hợp vỗ lưng của Diệp Hành, khẽ ép chặt “Có câu tục ngữ, thiên tương giáng đại nhậm ư tư nhân dã, tất tiên khổ kì tâm chí, lao kì cân cốt, mặc dù nửa đời của cậu bấp bênh, nhưng tương lai nhất định là ánh sáng rực rỡ. Trong tiểu thuyết đều viết như vậy, thân thế của cậu, tuyệt đối là vai nam chính trong kịch bản. Yên tâm, lập tức sẽ phải khổ tận cam lai rồi.”* Thiên tương giáng đại nhậm ư tư nhân dã, tất tiên khổ kì tâm chí, lao kì cân cốt 天降大任于斯人也, 必先苦其心志劳其筋骨 Trời định giao cho người nào trách nhiệm lớn lao, ắt trước tiên làm cho khốn khó tâm chí, nhọc nhằn gân không phải à, ngoại trừ sau khi nhân vật phản diện trước đó, vai nam chính tiểu Diệp Hành chính thức bắt đầu con đường phản Minh Hề tùy ý ngoan ngoãn để cho Diệp Hành ôm, sau khi hiểu lời khen, đối phương cũng không cái phản ứng nghĩ lại một chút, chẳng lẽ vuốt đuôi không thành công rồi à?Kết quả một giây sau, bỗng nhiên Diệp Hành buông cậu ra, hai tay đặt ở trên bả vai của cậu, nhẹ nhàng kéo ra, làm cho khoảng cách hai người cách ra một Minh Hề?Diệp Hành thong thả ung dung nói “Vậy anh làm nữ chính trong kịch bản à.”- ……Đường Minh Hề hít một hơi thật sâu, nặn ra một nụ cười nam nhân, tôi là cha của cậu.
So với vẻ kinh ngạc của Đường Minh Hề khi đã biết cốt truyện, sự kinh ngạc mãnh liệt không thể che giấu trên khuôn mặt Đường Vân càng thêm nổi bật lý cao cấp ngồi ở bên người Đường Vân, cơ hồ đã gặp qua Diệp Hành, giờ phút này sắc mặt cũng là nghi ngờ bất định, theo bản năng nhìn về phía Đường Minh Hề giờ phút này nào còn lo lắng Đường Vân có biểu tình Cậu đột nhiên cúi đầu, trái tim bình bịch đập hai cái, khoảng cách xa như vậy, hẳn là hắn sẽ không phát hiện được cậu đi? Địa điểm tổ chức hội nghị thượng đỉnh tài chính rất lớn, Đường Minh Hề ôm theo tâm lý may mắn, đem đầu cúi xuống rất không biết có phải là do ảo giác của cậu hay không, từ đầu tới cuối, Đường Minh Hề trước sau luôn cảm thấy có một đạo tầm mắt như có như không nhìn chằm chằm vào chính Hành trở lại sớm hơn so với cậu tưởng tượng, Đường Minh Hề vốn dĩ còn cái kế hoạch bị mắc kẹt không thể không đưa lên lịch tình đầu tiên để thực hơi có chút lo âu, đứng ngồi không yên chờ đợi cuộc họp thượng đỉnh tài chính kết thúc. So với một mảnh thần sắc biểu tình khác nhau của Đường gia, những người khác đối đãi với Diệp Hành nịnh bợ hơn rất nhiều. Thời điểm trước kia Diệp Hành làm việc ở Đường gia, cũng chưa từng đơn độc tham gia bất kỳ hoạt động quy mô lớn nào, cho nên có rất ít người biết bộ dáng của hắn, người không quen biết Diệp Hành ở Ninh Thành chiếm đại đa Minh Hề không chờ được đến lúc hoạt động giao lưu trao đổi sau hội nghị thượng đỉnh kết thúc, liền lấy cớ rằng thân thể chính mình không thoải mái, vội vàng trở lại khách sạn. Giờ phút này Đường Vân đã điều chỉnh tốt tâm thái, nghe được lý do của Đường Minh Hề, trong lòng mặc dù biết những điều cậu nói đều là giả, nhưng vẫn nhả ra để cho cậu trở về nghỉ ngơi. Đường Minh Hề nhanh chóng thở phào nhẹ nhõm, không tiếp tục nhìn về phía Diệp Hành đang bị truyền thông phóng viên vây quanh kia, vội vàng bước chân rời khỏi hiện khi đi, cậu vẫn không nhịn xuống được ma xui quỷ khiến nhìn thoáng qua Diệp biết được chính cái liếc mắt này, tầm mắt thế mà lại cùng Diệp Hành ở giữa không trung nhìn nhau một tình đối phương vẫn lãnh đạm như cũ, thậm chí so với nửa năm trước càng thêm thành thục chững chạc, nhưng cậu hình như từ trong ánh mắt của Diệp Hành đọc ra được một tia sát tim Đường Minh Hề tựa hồ trùng xuống, quyết đoán di dời tầm mạng QvQ!Diệp Tiểu Hành phiên bản hắc hóa quả thực quá khủng bố QvQ!–Sau khi Đường Minh Hề trở lại khách sạn, việc làm đầu tiên là muốn thu thập rương hành lý trốn Sau hội nghị thượng đỉnh tài chính còn có một bữa tiệc rượu, so với hội nghị chính thức thì có vẻ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, thoạt nhìn thì giống như một cuộc gặp gỡ giao lưu trao đổi ông lớn tập trung tại hiện trường tất nhiên là muốn ở cuộc gặp gỡ giao lưu này nói về chuyện tâm đắc nhất của chính người ngủ quên giữa cuộc họp giống như Đường Minh Hề căn bản không tư cách tham giaCậu mở rương hành lý ra, thành thạo đem đồ vật thu dọn cho ngay khi sửa sang tràn đầy một rương, Đường Nhị công tử mới thập phần vừa lòng vỗ tay, không nói hai lời liền kéo kéo cái rương chạy ra khỏi khách cần nhiều lời! Nam chủ lúc này trở về quả thực suýt nữa muốn viết dòng chữ “Tôi muốn lấy mạng chó của anh” ở trên mặt!Đường Minh Hề biết trong tiểu thuyết nguyên tác, Diệp Hành lần này trở về chính là vì để trả thù Đường cậu không hề biết Diệp Hành đã hắc hóa tới một bước nào rồi, tóm lại cậu mặc kệ là bước nào, chạy trước rồi tính sau! Cậu liên hệ với tài xế lão Ngô, ngay cả một người trợ lý cũng không mang theo, kéo rương hành lý mở thang máy “Đinh ——” một tiếng, thang máy ở tầng hai mươi mốt mở ra, Đường Minh Hề vừa ngẩng đầu, cả người lập tức cứng không ít người đứng trong thang máy, mà người đang đứng ở chính giữa nhất lại chính là Diệp Minh Hề giờ phút này nhìn thấy hắn, cùng trạng thái nhìn thấy quỷ thì không khác nhau là mấy, sắc mặt “Bạch” một tiếng trở nên trắng bệch, thuận theo phản xạ có điều kiện mà lui ra phía sau vài ngờ khi Diệp Hành nhìn thấy một màn này, liền sa sầm mặt nhiên!Thời điểm Diệp Hành nhìn thấy chính mình, sắc mặt cũng càng kém vài phần QvQ!Một tên pháo hôi như cậu cái gì cũng chưa làm, chỉ là lui ra phía sau vài bước mà thôi, hắn có cần hận cậu như vậy không QvQ!Đường Minh Hề cẩn thận ngẫm lại bản thân hình như cũng không làm ra sự tình gì có lỗi với Diệp lắm chỉ là đòi ly hôn vẫn chưa hoàn toàn ly hôn được.- Ít nhất so với tên cặn bã “Đường Minh Hề” trong nguyên tác thì vẫn tốt hơn nhiều.“Đây không phải là Đường nhị công tử sao?” Liễu Nghiêm cũng ở trong thang máy, khẽ cười nói “Vội vội vàng vàng là muốn đi đâu thế?” Nhìn không ra rằng tôi đang muốn trốn chạy saoĐương nhiên cậu không thể trực tiếp nói thẳng ra những lời như không nghĩ bản thân mình lại xui xẻo như vậy, quả thật là cả uống nước lạnh cũng mắc kẽ Minh Hề hoàn toàn quên mất, địa chỉ của tiệc rượu sau hội nghị thượng đỉnh tài chính là khách sạn mà cậu dừng ở lầu 21, tiệc rượu liền được tổ chức tại phòng khách lầu mắt bao người, Đường Minh Hề vẫn luôn đứng ở ngoài thang Nghiêm cười tiếp tục bổ sung một câu “Không phải là nghe không rõ nội dung hội nghị, nên không muốn tham gia giao lưu chứ? Nhị công tử cầm theo rương hành lý là có ý gì vậy, vừa rồi còn nghe Đường tổng bảo rằng thân thể cậu không thoải mái, đây là đang muốn về nhà tu dưỡng ư?”Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được hành động của Đường Minh Hề là không muốn tham gia giao làm ngượng ngùng của cậu khiến cho mấy người trẻ tuổi trong thang máy nhịn không được mà cười ra ha, cậu ta tưởng chuyện này giống như việc đi học nghe giảng chỉ là thân thể không thoải mái thôi, so với những người đầu óc có bệnh như cậu thì tốt hơn nhiều - Cho tới bây giờ, Đường Minh Hề chỉ có thể tự nhận bản thân xui xẻo, không tình nguyện đi vào thang nhà hẳn là không thể về nhà, còn làm trò trốn chạy trước mặt nhiều người như vậy, da mặt của Đường Minh Hề vẫn chưa dày đến mức không biết xấu hổ là gì, không thể tiếp tục làm chuyện này được gian trong thang máy rất lớn, Đường Minh Hề đứng ở bên phải, tận lực rời xa Diệp Hành đang đứng giữa đám rồi lâu như vậy, Diệp Hành từ đầu tới cuối cũng chưa từng liếc qua chính mình một cái, chỉ việc này liền đủ để hiểu rõ thái độ của đối lắm, giả vờ không quen biết đúng không, tốt lắm, đây là hạng mục sở trường của bản nhân cậuTrong quá trình thang máy di chuyển lên, Liễu Nghiêm vẫn luôn cười nói thoải mái đối với Diệp Hành. Đường Minh Hề thật là bội phục hắn có thể nói ra nhiều lời nịnh hót không ngượng mồm như vậy đối với khuôn mặt lạnh như người chết của Diệp Hành, nếu không phải thời cơ bây giờ không quá thích hợp, cậu chắc chắn sẽ tán thưởng Liễu Nghiêm, cho hắn một cái like.“Ầm ầm” một tiếng, Đường Minh Hề cảm giác được thang máy hơi hơi lắc lư một chút. Cả người cậu bởi vì thất thần, cho nên phản ứng lớn nhất, không đứng vững, suýt nữa thì ngã xuống một may đã được một người trợ lý không biết là ai đưa tay ra đỡ một phen “Nhị công tử cẩn thận.”Đường Minh Hề ngã vào trên người hắn, vội vàng đứng thẳng thân thể, xin lỗi cười cười “Xin lỗi, đã xấu hổ rồi.”Trợ lý chớp mắt bị dung nhan cấp bậc top bạo kích một tim nhảy lên một nhịp, bên tai hơi hơi đỏ lên “Không có việc gì đâu.”Đường Minh Hề đang muốn cùng hắn khách sáo vài câu, đột nhiên bắt gặp ánh mắt của Diệp Hành phóng lại băng tận xương, khiến cho sau lưng của Đường Minh Hề phát ý gì vậy? Hiện tại chỉ cần bản thân mình tùy tiện nói một lời cũng sẽ kéo đến thù hận của nam chủ sao?! này không khoa học chút nào!Cuối cùng cũng đến được yến hội trên tầng Minh Hề từ trong thang máy đi ra, hít thở một ngụm không khí mới Cậu vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Đường Vân đang cùng các đại lão khác nói qua quá trình xấu hổ đến mức hít thở không thông như vừa rồi, hiện tại nhìn thấy được anh ruột, miễn bàn có bao nhiêu kích động, bao nhiêu lệ nóng lưng tròng! Đường Vân quay đầu, kinh ngạc nói “Không phải là em không thích tới giao lưu hay sao, như thế nào lại nguyện ý lại đây thế?”Anh trai à!! Không phải tôi nguyện ý lại đây đâu!! Tôi là do xui xẻo nên mới bị bắt tới nơi này đó!!Đường Minh Hề vừa thấy chính mình trốn chạy thất bại, trong lòng rên rỉ một tiếng sinh ra hờn dỗi, chờ Đường Vân đến để dỗ phút này Đường Vân cũng biết trong lòng Đường Minh Hề không chút dễ chịu, vỗ vỗ bả vai.“Anh trai biết em đang suy nghĩ cái gì, không cần phải sợ. Tuy rằng anh không biết hắn làm như thế nào mà có thể trở thành chủ tịch Kinh Vũ, nhưng quan hệ phu thê của hai người vẫn còn, nếu thật sự chịu không nổi, hãy nhanh chóng đi ly hôn. Mặc kệ em muốn quyết định ra sao, thì anh vẫn luôn ủng hộ em.”Ai ngờ ở trong di động có thể có được một người anh tốt như thế này chứ? thế giới này quả nhiên vẫn chỉ có anh ruột mới là người đáng tin cậy nhất!!- Giao lưu buồn tẻ nhạt nhẽo, hơn nữa Đường Minh Hề căn bản không có bất luận cái giao lưu dục vọng tìm tới góc, một mình ngồi yên lặng nghỉ ngơi, ánh mắt dừng ở trên người Diệp Hành, trong lòng không khỏi cảm khái một không hổ là nam chủ. Nguyên bản còn tưởng rằng Diệp Hành cần ít nhất tám tháng mới trở lại được Ninh Thành, không nghĩ tới cư nhiên trước một tháng liền đã trở bỏ ân oán cá nhân, Đường Minh Hề đối với Diệp Hành vẫn rất bội phục!Ai, mọi người nói xem cậu xuyên sách thì có gì không tốt, lại cứ phải xuyên vào vị trí lão bà của nam chính làm gì?Cậu như thế nào không thể xuyên thành huynh đệ tỷ muội linh tinh của nam chủ? Nói không chừng còn có thể dính thơm lây, đi về phía đỉnh cao nhân Minh Hề ở trên sô pha ngồi trong chốc lát, liền có chút mệt không phải nửa đường gặp phải Diệp Hành, cậu hiện tại đã đang nằm ở nhà ngủ nghỉ chán chê!Hội nghị thượng đỉnh tài chính vốn đã buồn ngủ, giờ lại còn kéo dài tới cả giao lưu. Đường Minh Hề thật sự đối với việc đàm luận xã giao này căm thù đến tận xương tuỷ, ngay cả khi cậu nghe hiểu được thì cậu cũng không có bất luận cái dục vọng giao lưu nào, được chứCũng may người trong góc không nhiều lắm, Đường Minh Hề khẽ lặng lẽ chống cằm nghỉ ngơi trong chốc lát. Bức tranh người đẹp ngủ xuân, tự nhiên cũng khiến cho không ít người chú ý Nhưng trong đó thứ có nhiều hơn là sự trào một cái bình hoa tiếng tăm lừng lẫy Đường nhị thiếu, Đường Minh Hề đối với loại trào phúng này đã sớm miễn dịch. Liễu Nghiêm cũng chú ý tới Đường Minh Hề đã ngủ, nhưng do ngại với Diệp Hành ở đây, hắn thoáng duy trì một chút phong độ của chính mình, không trực tiếp giáp mặt với Đường Minh Hề châm chọc mỉa tiếc hắn quản không được đám người thủ hạ mồm năm miệng nhân bên người Liễu Nghiêm bưng champagne cười một tiếng “Nên nói thật không hổ danh là Đường nhị công tử, gọi cậu ta một câu chỉ được cái mã thật, cậu ta lại thực sự đem cái từ này thi hành đến cùng.”Một người khác trả lời một câu “Đường Minh Hề không phải chính là như vậy sao, cậu ta không ngủ gật tại hội nghị thượng đỉnh tài chính đã là không tồi rồi.”“Ha ha, đúng là như vậy. Không biết Đường Vân vì sao lại mang theo cậu ta, cậu ta nghe hiểu được mấy thứ này sao?” “Tôi nghĩ là do Đường gia cổ phần của Đường Vân ngã giá quá lợi hại, cái gì cũng muốn thử khi tuyệt vọng, chắc hẳn đang trông cậy vào Đường Minh Hề lật ngược tình thế?”“Chỉ dựa vào cậu ta ư? Theo như tôi nghĩ, không bằng Đường Vân trông cậy vào việc đem Đường Minh Hề gả cho một nam nhân có tiền còn hơn.”“Cùm cụp” một tiếng, chén rượu của Diệp Hành nặng nề đặt xuống người Liễu Nghiêm hôm nay đều rất có nhãn lực vây quanh ở bên người Diệp Hành, chỉ để có được một gương mặt quen thuộc ở Kinh vậy thập phần chú ý tới nhất cử nhất động của Diệp Giờ phút này vẻ mặt hắn không vui, mọi người cũng trong nháy mắt đình chỉ nói chuyện. Diệp Hành không biết sinh ra cơn tức giận gì, làm Liễu Nghiêm có điểm bối rối đầu đó không xa, Đường Minh Hề dường như có chút hòa trong yến phòng được để nhiệt độ rất thấp, sau khi cậu ngủ, không tự giác run lên một mắt Diệp Hành dừng ở trên mặt cậu, giống như sắp cắm rễ vào lát sau, hắn nhanh chóng bước ra, lập tức đi về phía Đường Minh người Liễu Nghiêm sắc mặt biến đổi, hai mắt nhìn nhau. Đường Minh Hề trong lúc ngủ mơ phảng phất đã nhận ra nguy hiểm đã đến, vào thời điểm Diệp Hành dừng lại bước chân, đứng ở trước mặt cậu, Đường Minh Hề trong lòng bất an mở mắt ra.…………Vừa mở mắt liền nhìn thấy chồng trước là loại cảm nhận gì?Vẫn là cái loại cảm nhận tương lai sẽ giết chồng trước của bản thân sao?Trái tim của Đường Minh Hề sợ tới mức đột nhiên ngừng đập trong giây não trống rỗng, thiếu chút nữa cho rằng Diệp Hành muốn đích thân động thủ tại chỗ này!Không thể nào đúng không, nơi đây có nhiều người như vậy cơ Minh Hề theo bản năng đứng lên muốn động tác này rơi vào trong tầm mắt của Diệp Hành, vô cùng khó Hành tiếng nói khô khốc, tạm dừng một chút, lạnh lùng mà nói “Tôi có thể làm anh thống hận đến như vậy sao.”Thế cho nên vừa thấy tôi, anh liền phải tôi thống hận cậu, là cậu thống hận tôi mà đại ca QvQ!Đường Minh Hề một câu cũng chưa nói, nhưng thân thể căng chặt khẩn trương đã nhanh chóng bán đứng lại, cậu không hề muốn ở chung cùng với nam chủ ngốc nhếch chút nào!! Kế hoạch trốn chạy của cậu còn kém hai điểm mấu chốt cuối cùng, vì vậy mới không được hoàn thành!! Giữa hai người xuất hiện sự trầm mặc quỷ dị một lát. Đường Minh Hề cảm thấy Diệp Tiểu Hành phiên bản hắc hóa tựa hồ so với trước kia càng thêm trầm mặc ít lời, hơn nữa tâm tư cũng càng ngày càng khó đoán QvQ.“Xem ra anh đã hạ quyết tâm không muốn cùng tôi nói chuyện.” Diệp Hành lãnh đạm chế nhạo một tiếng “Hay là nói, hiện tại ngay cả việc cùng tôi nói chuyện cũng khiến anh cảm thấy ghê tởm sao.”Vấn đề nháo loạn bây giờ là gì vậy? Vừa rồi là cậu giả vờ không thân với tôi trước mà, như thế nào còn trả đũa nói rằng tôi không để ý tới cậu vậy?!Cũng may, đúng lúc này đám người Liễu Nghiêm đã tiến lên một bước “Diệp tổng?”Đường Minh Hề hiện tại ngay cả Liễu Nghiêm cũng tha thứ, chỉ cần hắn hiện tại có thể khiến cho Diệp Hành rời xa cậu, chỉ cần vậy thôi là cậu sẽ giải hòa cùng toàn bộ thế giới!Diệp Hành như thế nào đối với Đường Minh Hề lại cảm thấy hứng thú đi lên thế?Liễu Nghiêm nghiến răng nghiến lợi đến gắt gao, nhớ tới những nỗi thống khổ chính mình hơn hai mươi năm phải chịu đựng do bị Đường Minh Hề đè nặng, trong lòng không khỏi phát lên một cỗ đố vòng người xung quanh xem mặt đoán ý, phát hiện bầu không khí giữa Diệp Hành cùng Đường Minh Hề không mấy thân vừa rồi đối với Đường Minh Hề châm chọc mỉa mai vừa thấy mọi chuyện phát triển theo phương hướng này, ngữ khí bất thiện mở miệng nói Đường Minh Hề “Nhị công tử, nơi này không phải Đường gia, cũng không phải là địa phương tùy hứng của cậu, nếu cậu muốn chơi cũng có thể chơi, nhưng cũng phải xem trường hợp rồi mới chơi chứ.” Đường Minh Hề? Cậu ù ù cạc cạc “Anh là ai thế?”“ Cậu!” Người nói chuyện kém chút nữa tức giận đến mức phun ra một búng máu. Một người khác mở miệng “Nhị công tử. Diệp tổng đường xa mà đến, cho dù Đường gia không phải là người tổ chức Hội nghị thượng đỉnh tài chính đi nữa, nhưng cũng không thể đối đãi khách nhân như như vậy chứ. Chẳng lẽ Nhị công tử đối với Liễu gia có bất mãn gì sao?”Đường Minh Hề xem như nghe hiểu, đây là muốn cậu hạ mình hạ mình đối với người khác thì không sao cả, nhưng là không thể để anh của cậu cùng Đường gia cũng phải hạ mình.“Cậu là khách nhân sao?” Đường Minh Hề châm chọc một câu, ngay cả một ánh mắt cũng lười phóng tới cho hắn “Phu thê chúng tôi cãi nhau liên quan gì đến anh chứ?”Dứt lời, xung quanh một mảnh yên tình của Diệp Hành lặng lẽ buông lỏng một ít.
Đánh giá từ 39 lượt Truyện Tôi Thực Sự Không Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện! của tác giả Tam Thiên Phong Nguyệt kể về Đường Minh Hề xuyên vào một cuốn tiểu thuyết nam chính phế vật nghịch tập, trở thành vợ của nam cuốn tiểu thuyết này, vì để làm nhục nam chính, vợ của nam chính đã tìm mọi cách dằn vặt hắn, đánh đập hắn. Kết cục là bị nam chính bẻ gãy tay chân rồi ném xuống biển biển, để mặc cho cá mập cắn Minh Hề vừa mới xuyên qua …… Đương nhiên là phải nắm bắt thời gian mà ôm đùi nam chính rồi!Đối xử tốt với hắn, cho hắn ăn ngon, tặng hắn đồ để mặc, trở thành bạch nguyệt quang trong lòng mà……“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã quỳ trong bão tuyết suốt một ngày một đêm rồi ạ!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đã bị treo ở cửa ba ngày ba đêm!”“Báo cáo Đường thiếu, Diệp Hành đi gặp tên ti tiện Đường Nặc kia rồi.”Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Nghe Nói Cậu Chỉ Xem Tôi Là Bạn hoặc Ai Cho Anh Mắng Em?!
tôi thực sự không muốn làm nhân vật phản diện