tôi thật sự không muốn làm nhân vật phản diện
Ta Thật Không Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện A! - Tam Thiên Phong Tuyết - CB19926104 - Wattpad. Ta Thật Không Muốn Làm Nhân Vật Phả Niên hạ, đô thị tình duyên, hào môn thế gia, xuyên sách, thâm trầm bệnh kiều chó dữ công X không có tim không có phổi yên vui phái Đại tiểu thư
Tôi Thật Sự Không Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện Chương 29: Chung giường chung gối « Chương Trước Quản Lý Sửa Chương Cài Đặt Hiển Thị Chương Tiếp » Đến buổi tối, Lương Như không nỡ để cho Đường Minh Hề đi, giữ cậu lại qua đêm. Điều này làm cho màn trình diễn của Đường Minh Hề không thể không kéo dài tới chín giờ tối.
Chương 13: Chú nhỏ thật sự được làm từ thủy tinh. Chương 14: Hắn chua quá rồi. Chương 15: Một mặt khác của cún nhỏ Tạ. Chương 16: Ông nói gà bà nói vịt*. Chương 17: Thỏ khôn không ăn cỏ gần hang. Chương 18: Trải qua đêm Thất Tịch cùng con đi. Chương 19: Con thật sự có
Vay Tienonline Me. Chương 74 Mị phấn* *Mị phấn dùng để chỉ những người nổi tiếng luôn giữ tư thế rất thấp và chiều lòng người hâm mộ một cách mù quáng. Đường Minh Hề chỉ đem lời nói của Đường Vân coi như gió thoảng bên tai, thu mua Cụ Thuận? Cụ Thuận cũng không phải là cái công ty nhỏ bé gì, ngay cả khi muốn thu mua đi chăng nữa cũng phải bỏ ra công sức rất lớn. Đương nhiên, quan trọng nhất chính là, nháo ra chuyện lớn như vậy, Đường Minh Hề căn bản không muốn tiếp tục đi làm ở Cụ Thuận nữa! Vô nghĩa, cậu cũng muốn thể diện được chưa, Đường Minh Hề không muốn vào thời điểm đi làm ở công ty lại bị người khác vây xem. Ai biết được, chuyện thu mua Cụ Thuận đột nhiên lại bị Đường Vân nghĩ ra chứ. Đường Minh Hề liền phát ngốc trong chốc lát, Đường Vân lo lắng mà lầu bà lầu bầu “Tiểu Hề ở bên này vẫn phải có một ít tài sản của chính mình thì sẽ tương đối tốt hơn.” ? Tôi thật sự không cần đâu anh à, dù gì thì tiền của anh cũng chính là tiền của tôi mà. Tiền của anh tôi cũng tiêu không hết được đâu Đường Vân sờ sờ đầu của Đường Minh Hề “Rốt cuộc thì anh cũng không thể ngay ngốc tại Vân Kinh được, không thể giống như trước nữa, một khi Tiểu Hề có chuyện đều sẽ kịp thời đuổi tới. Hơn nữa tương lai em cũng muốn lưu tại Vân Kinh, nhà của chúng ta căn cơ đều ở phương nam, bắc thượng bên này tuy rằng có chút lực ảnh hưởng, nhưng rốt cuộc cũng không bằng nhà của chính mình.” Đường Minh Hề không nghĩ tới Đường Vân lại suy xét xa đến như vậy, tuy rằng nói thế có điểm ngượng ngùng, nhưng vì để đánh mất ý niệm của Đường Vân, Đường Minh Hề rối rắm nói “Không phải còn có Diệp Hành sao.” “Chính vì có Tiểu Diệp nên anh mới lo lắng.” Đường Vân thở dài “ Anh trai sợ sau khi Tiểu Hề đến Diệp sẽ bị khi dễ.” Từ từ. Đường Minh Hề vừa rồi cảm thấy bầu không khí trong phòng có điểm kỳ quái. Loại không khí tâm sự thái quá của mẹ trước khi con mình xuất giá này là cái quỷ gì thế?? Đường Minh Hề té xỉu. Chẳng lẽ Đường Vân vừa mới lo lắng nửa ngày, là lo lắng cho “Của hồi môn” của mình không đủ sẽ bị người ta coi khinh hay sao? Anh à, đây là thế kỷ 21 rồi!! Anh đang sống ở thời đại nào thế!!! Đường Minh Hề bị đồ vật chính mình vừa nghĩ ra bổ não, vội vàng thuần thục mà từ trên mặt đất bò dậy, ngồi ở bên người Đường Vân làm nũng. Thuận tiện nói sang chuyện khác . “ Anh, anh vừa rồi cùng Diệp Hành nói gì đó?” Ha hả, không phải là cậu lòng dạ hẹp hòi đâu. Cậu chỉ là tò mò vì sao Đường Vân ngay từ đầu không gặp chính mình, ngược lại lại chạy gặp Diệp Hành làm gì. Đường Vân nở nụ cười “Chúng ta cái gì cũng chưa nói.” ? Vậy hai người ở thư phòng ngồi không sao. Đường Minh Hề ngẩn ra, lập tức lấy lại tinh thần. Cậu còn tưởng rằng anh trai cậu cùng Diệp Hành thật sự có thứ gì muốn thương lượng, kết quả chính là cố ý đem chính mình để ở ngoài cửa, chờ cậu chủ động cắn câu tốt lắm, Diệp Tiểu Hành. Cậu thành công đem tôi chọc giận rồi đó Đường Vân lần này tới Vân Kinh cũng là bớt được chút thời giờ bên trong lịch trình bận rộn, chỉ tính toán ở lại hai ba ngày, xử lý xong sự tình của Đường Minh Hề liền đi. Đường Minh Hề cùng anh mình cửu biệt gặp lại, đương nhiên muốn cùng anh trai nói chuyện trong chốc lát. Vì thế khi tới buổi tối, Đường Minh Hề mới lưu luyến không rời mà tiễn Đường Vân đi. Xoay người, vừa lúc thấy Diệp Hành đang dựa vào trước đài. Hắn không biết khi nào đã đi thay bộ quần áo ở nhà. Cả người có vẻ thanh tuấn lại ôn nhu. . Đường Minh Hề còn nhớ rõ mối thù buổi sáng, cho nên không chủ động cùng Diệp Hành nói chuyện. Giây tiếp theo, Diệp Hành mở miệng. “Buổi tối muốn ăn gì?” Đường Minh Hề “Tôi buổi tối phải đi về.” Cẩu nam nhân, đừng có cho rằng tôi sẽ nhẹ nhàng bâng quơ như vậy cùng cậu về nhà Diệp Hành không dự đoán được Đường Minh Hề còn muốn trở về, nhẫn nại tính tình nói một câu “Hiện tại trở về không an toàn cho lắm.” Rốt cuộc thì sự tình ban ngày hôm nay lên men quá lớn, tin tức cá nhân của Đường Minh Hề đều đã được thu thập và đưa lên trên mạng, tuy rằng hot search đã bị triệt, nhưng khó tránh khỏi sẽ có mấy tên biến thái tới cung quanh nhà cậu nằm vùng. Đường Minh Hề nghĩ thầm, tôi đương nhiên biết, cậu không biết nói nhiều thêm hai câu để cầu xin tôi lưu lại sao “Hơn nữa.” Diệp Hành chuyển đề tài “Tôi xem như hôm nay đã gặp qua gia đình.” Đường Minh Hề ? Diệp Hành thong thả ung dung nói “Nhị công tử vẫn không muốn cho tôi một cái danh phận sao.” “……” Đường Minh Hề vẻ mặt tê liệt nói “Cái này mà gọi là gặp qua gia đình?” Thật là thái quá, có ai đi gặp phụ huynh lại bảo phụ huynh đích thân tới nhà của mình không? Mở họp phụ huynh à “Tôi cần phải nhắc nhở cậu một câu.” Đường Minh Hề ngồi ở trên sô pha “Tôi còn chưa định đáp ứng cậu đâu, cho nên cậu không cần được một tấc lại muốn tiến một thước.” Thủ đoạn theo đuổi người khác của cẩu nam nhân cũng quá cùi bắp, Đường Minh Hề căn bản không muốn để ý đến hắn chút nào! Sau khi cậu ngồi xuống liền lấy di động ra muốn lướt Weibo. Xem CHƯƠNG MỚI NHẤT Tại Nhưng nhớ tới một màn tinh phong huyết vũ trên Weibo, Đường Minh Hề lại có một chút do dự. Cuối cùng, vẫn nhịn không được click mở. Khẽ lặng lẽ, híp mắt xem. Trái với những gì mà Đường Minh Hề tưởng tượng, cậu một buổi trưa không lên mạng, tất cả hướng gió trên Weibo đã thay đổi. Tên của Đường Minh Hề xuất hiện trên hot search, ngược lại là đề tài Quyển Nội Bát Quái cùng quấy rối tình dục tại nơi làm việc đang đứng đầu bảng. Sau khi làm mới một lần, fans Weibo của chính mình cư nhiên tăng lên mười mấy vạn! Cả đời trước cùng đời này của Đường Minh Hề cũng không có nhiều người hâm mộ đến như vậy, tất cả sẽ không là tới mắng tôi đó chứ? Cậu do do dự dự click mở tin nhắn, thấy được một mảnh “Lão bà, em có ở đó không, cho anh một cơ hội.” “Tôi suy nghĩ một chút tôi không có gì xứng đôi với anh, chỉ có tự tin mới xứng đôi với anh.” “Trước đây tôi bởi vì không biết tình huống cụ thể cùng trào lưu bịa đặt trên Weibo, tuy rằng chỉ có chính mình tôi biết, nhưng vẫn quyết định cùng anh nói lời xin lỗi, thực xin lỗi.” “Lão bà, em có ở đó không, đang ăn cơm sao? Ăn cái gì thế?” “Lão bà cùng tôi ở bên nhau đi, tôi sẽ vay hai mươi tệ để nuôi em, còn Cậu Bé Bọt Biển sẽ trả lại.” “……” Nguyên lai là dựa vào cái Weibo mà Đường Minh Hề chuyển phát cho Quyển Nội Bát Quái kia, rất nhiều người đã theo đó tìm được đến đây. Lại thấy được bị account marketing điên cuồng chuyển phát, ảnh chụp thời trẻ của Đường Minh Hề, nháy mắt phản chiến trở thành người hâm mộ của cậu. Tiểu thiếu gia vừa có nhan sắc vừa có tiền bạc. Ai mà không hứng thú cơ chứ? Nhìn tin nhắn một mảnh lão bà, Đường Minh Hề chấm hỏi đầy đầu. Vừa định tắt giao diện, kết quả đã bị Diệp Hành vừa vặn bắt được. …… …… Đối với chuyện Diệp Hành bước đi mà không phát ra tiếng động này, Đường Minh Hề đã sớm quen. Hơn nữa cậu chột dạ cái gì, cũng không phải cậu chạy tới gọi người khác là lão công?! Biểu tình của Diệp Hành tuy rằng nhàn nhạt mà, nhưng lông mày lại hơi hơi nhăn vào. “Loại tin tức rác rưởi này, về sau chỉ cần chặn đi là được.” “Cái gì gọi là rác rưởi tin tức.” Đường Minh Hề còn rất đắc ý, “Đây đều là fans mới của tôi.” Diệp Hành “Fans gọi anh là lão bà?” Quên đi, cái tiểu cương thi bò ra từ Thanh triều như cậu ta căn bản không hiểu đâu. Trên internet đầu năm nay, “Lão bà” là một cái xưng hô tương tự như “Tiểu ca ca”! Đường Minh Hề làm lơ. Ai biết Diệp Hành trầm mặc trong chớp mắt, lại mở miệng “Tôi cảm thấy gọi như vậy không tốt cho lắm.” “Có gì không tốt chứ.” Đường Minh Hề một bên xem bình luận phía dưới Weibo của chính mình, một bên trả lời. “Dù gì thì.” Diệp Hành bỗng nhiên ghé sát vào cậu “Tôi còn chưa được gọi như thế.” Đường Minh Hề chợt cảm giác được hô hấp của Diệp Hành càng ngày càng gần. Mới phát giác khoảng cách hiện tại giữa hai người bọn họ đã phi thường nguy hiểm, vượt qua phạm vi an toàn trong lòng bản thân. Trong biệt thự Nặc Đại, chỉ còn lại có hai người bọn họ đang nằm trên sô pha. Bên ngoài không biết khi nào đã nổi lên tuyết nhỏ, rõ ràng biệt thự nằm ở trung tâm thành phố, nhưng đột nhiên lại an tĩnh đáng sợ. Nhịp tim của Đường Minh Hề chậm rãi tăng tốc. Cậu nhấp môi “Ừm, cùng tôi có quan hệ gì sao.” Đại khái cảm thấy Diệp Hành thật sự dựa vào quá gần, Đường Minh Hề buông di động, hai tay đem hắn đẩy xa. “Còn có, thời điểm cậu nói chuyện cũng không cần dựa vào tôi gần như vậy, tôi không bị điếc, có thể nghe thấy.” Bên tai của Đường Minh Hề đỏ lên, đầu ong ong, sau khi đẩy ra Diệp Hành lại luống cuống tay chân cầm lên di động. Chỉ là lúc này đây, cậu cũng không biết bản thân đang lướt đến nội dung gì. – Vì để bảo đảm an toàn cho Đường Minh Hề, thời điểm buổi tối cậu cũng không trở về phòng thuê. Chỉ ở trong phòng ngủ chính của biệt thự. Không sai, phòng ngủ chính. Đường nhị công tử đã tính cho dù chỉ ngủ lại cũng tuyệt đối không ngủ tại phòng ngủ phụ Vì thế, chủ nhân biệt thự, Diệp Tiểu Hành, đành phải tạm ngủ trong phòng cho khách. Đường Minh Hề ngâm mình trong phòng tắm rộng rãi và sáng sủa, điều khiển từ xa mở ra cửa sổ sát đất, còn có thể thưởng thức non sông tươi đẹp bên ngoài. Đã lâu không trở về cuộc sống sinh hoạt thoải mái này, Đường Minh Hề thích ứng phi thường nhanh chóng. Dù gì thì cậu vốn dĩ chính là xa xỉ như vậy Ước chừng ngâm mình trong một giờ, cậu mới cảm thấy mỹ mãn đứng dậy. Mặc vào bộ đồ ngủ bằng lụa băng, bước lên tấm thảm bảy hoặc tám mươi nghìn đô la một mét vuông đi ra phòng tắm. Thời điểm đi ngang qua đài tắm rửa, bỗng nhiên cảm thấy chiếc gương này thực quen mắt. Bước chân của Đường Minh Hề dừng lại một chút, lập tức nhớ tới chiếc gương này đã ở nơi nào nhìn thấy qua. Đây không phải là chiếc gương mà một vị sắc tình nam chủ nào đó tự chụp bức ảnh rồi gửi cho mình sao Nhớ tới cái loại ảnh chụp này, gương mặt mới hạ nhiệt độ từ trong phòng tắm bước ra như Đường Minh Hề, giờ phút này lại không khỏi bốc lên cao thêm vài độ. Đường Minh Hề lắc lắc đầu, đem ảnh chụp phát lại của Diệp Hành từ trong đầu xóa bỏ. Nhớ tới áo khoác của chính mình còn lưu tại cái phòng ngủ phụ kia của Diệp Hành, vì thế không hề nghĩ ngợi, liền trực tiếp đẩy ra của của phòng ngủ phụ ra. Kết quả, vừa ngẩng đầu, liền thấy Diệp Hành chỉ vây quanh một cái khăn tắm, đứng ở phía trước máy cà phê nấu cà phê. Dường như nghe được động tĩnh mở cửa, Diệp Hành cũng theo bản năng nhìn qua. Hai mắt đối nhau. Đường Minh Hề dừng lại. …… …… Vì! Cái! Gì! Lại! Không! Mặc! Quần! Áo! Đại não của Đường Minh Hề oanh một chút bùng cháy, trống rỗng. Trong phòng tràn ngập một cỗ trầm mặc quỷ dị. Diệp Hành thực mau phản ứng lại, nhướng mày “Anh mặt đỏ.” Đường Minh Hề lấy lại tinh thần, lập tức giảo biện “Mới vừa tắm rửa xong, có chút nóng!” Tầm mắt rõ ràng không dám dừng ở trên người Diệp Hành. Nói thực ra, dáng người cùng khuôn mặt của Diệp Hành cũng chưa đến mức quá tuyệt mĩ. Tuy rằng trời sinh một đôi mắt đào hoa, nhưng diện mạo lại không thuộc về mạnh mẽ, dùng một câu mạo phạm mà nói, thì khuôn mặt này hoàn toàn phù hợp với một câu trà xanh thanh thuần, đẹp mà không ra vẻ chút nào, giữa mày đều lộ ra một cỗ lạnh lùng. Đây cũng là nguyên nhân lớn nhất cho việc Đường Minh Hề vẫn luôn có thể chịu đựng được lời âu yếm đến quê mùa của nam chủ, khuôn mặt vừa thuần khiết lại trắng nõn, trà xanh bốn phía, lời âu yếm quê mùa ấy khi nói ra đều sẽ trở nên khả khả ái ái làm sao! Aiya, khi còn nhỏ còn càng đáng yêu dễ thương hơn một chút, hiện tại sau khi trưởng thành da mặt lại trở nên quá dày . Đương nhiên, cậu sẽ không thừa nhận “Có việc gì sao?” Diệp Hành đáp lại một câu. “Tôi tới lấy áo khoác của tôi.” Cậu dừng lại, tựa hồ rất khó chịu đựng việc đối thoại như vậy với hình ảnh bán khỏa thân của nam chủ. Hít sâu một hơi “ Cậu có thể mặc một kiện quần áo vào hay không.” “Vì sao lại phải mặc.” “ Cậu, cậu hiện tại không phải là một mình ở nhà, đi tới đi lui như vậy, thực ảnh hưởng đến bộ mặt của thành phố.” “Đường Minh Hề.” Thanh âm của Diệp Hành mang theo một chút bỡn cợt “Anh yêu cầu tôi nói cho anh không, nơi này là phòng của tôi.” “……” “Là anh không hề chào hỏi, xông tới.” “.” “Tôi có phải hẳn là nên thu của anh một chút giải thưởng hay không.” “?” Đường Minh Hề ngẩng đầu, bỗng nhiên có điểm không hiểu một câu cuối cùng của Diệp Hành. Xem CHƯƠNG MỚI NHẤT Tại Kết quả giây tiếp theo, Diệp Hành liền bưng cà phê lên uống một ngụm, thong thả ung dung nói “Dù gì thì, công việc buôn bán của sắc tình nam chủ đầu năm nay cũng không được tốt cho lắm.” “……” Vì cái gì tên cẩu nam nhân này còn nhớ rõ cái tên này không biết. Diệp Hành bỗng nhiên nhớ tới điều gì đó, cười nhẹ “Cái hành vi này của tôi có tính là tư liên* không?” *Tư liên Những người hâm mộ tư liên là những người hâm mộ được kết nối một cách riêng tư. Các hiệp hội tư nhân nói chung có thể được phân thành hai loại. Loại thứ nhất liên quan đến các quy định cấm yêu, chẳng hạn như bí mật duy trì mối quan hệ thầm kín với XX, chẳng hạn như mối quan hệ lãng mạn, và loại thứ hai là kết nối riêng tư với người hâm mộ và yêu cầu người hâm mộ giúp đỡ, nâng cao sự nổi tiếng cho bản thân, chẳng hạn như vượt qua các phiếu bầu cho cuộc tổng tuyển cử, ủng hộ các nữ thần sân khấu nổi tiếng, “……” Đường Minh Hề giữa mày giật giật, chấn kinh. Trăm triệu không nghĩ tới, Diệp Hành thế mà lại còn biết cái từ “Tư liên” này. Sẽ không lén lút lướt Internet sau lưng cậu chứ? Loại đồ cổ Thanh triều khai quật được này cũng học cách lên mạng sao?! “Anh giống như đối với việc tôi biết ý tứ của cái từ tư liên này thực vô cùng kinh ngạc.” “Vô nghĩa.” Đường Minh Hề tận dụng hết khả năng bình tĩnh mà mở miệng “Cậu từ chỗ nào học được cái từ này thế? Không đúng, cậu học cái này để làm gì?” Kỳ thật Diệp Hành chỉ là ngẫu nhiên từ người em họ xa của mình nghe được. “Không phải có người chê tôi quê mùa sao.” Diệp Hành thanh âm lười nhác “Tôi không phải đang nỗ lực học tập, thay đổi chính mình ư.” “…… Trước kia như thế nào không thấy cậu có động lực như vậy . ” Diệp Hành cười nhạo, có vài phần âm dương quái khí chua lòm “Đó là bởi vì trước kia cũng không có nhiều người gọi lão bà của tôi là lão bà như vậy.” Diệp Tiểu Hành, cậu là người có lòng dạ hẹp hòi vô địch sao Đến bây giờ còn nhớ rõ sự tình buổi chiều trên Weibo “Tôi còn không thể cố gắng chôn sống cái nguy cơ này sao.” …… …… Cứu mạng với. Nói chuyện còn không phải vẫn quê mùa như vậy sao?! Chỉ là, bên tai của Đường Minh Hề vẫn đang đỏ hồng muốn mệnh. Cầm lên áo khoác của chính mình, dường như trốn về phòng ngủ chính. Một lúc lâu sau, nhiệt độ trên mặt mới chậm rãi giảm xuống. Vừa thấy thời gian, đã 11 giờ tối. Đường Minh Hề dính vào giường lớn mềm mại liền mơ màng sắp ngủ. Bởi vì nhận được quá nhiều lời xúc phạm từ lời xác minh của bạn bè, nên hôm nay cậu cũng chưa dám mở ra WeChat. Hiện tại vừa mở ra, thế mà lại có hơn một ngàn tin nhắn. Đại bộ phận vẫn là lời xác minh của bạn bè, có xin lỗi, có thổ lộ, còn có thiệt tình thực lòng nói muốn thêm cậu làm bạn tốt. Đường Minh Hề phớt lờ mọi thứ. Chuyển sang giao diện chuyện phiếm, cũng có mấy trăm tin nhắn. Bao gồm Lý Hiểu Vi cùng Tiểu Cầm phát tới, Đường Minh Hề thật sự quá mệt mỏi, sau khi ở trong WeChat báo bình an liền không trả lời tiếp nữa. Cậu đi xuống kéo nửa ngày cũng chưa kéo đến số WeChat của Diệp Hành, Đường Minh Hề trực tiếp tìm tòi tên của hắn, do dự một chút, sau đó thêm vào phía trên. Chỉ là vì để tiện nói chuyện phiếm mà thôi Buổi tối 12 giờ, khi Diệp Hành đang cứng nhắc xử lý xong một cái văn kiện ký tên cuối cùng, di động liền ong ong chấn động một chút. Hắn click mở thấy, là tin tức mà Đường Minh Hề phát tới. 【 Đối phương hướng bạn chuyển khoản 8000 tệ.】 【. 】 Diệp Hành trả lời 【? 】 Đường Minh Hề 【Phần thưởng . 】 Diệp Hành cười nhạo. Hắn nghiêm túc mà trả lời 【 Đây là một tháng tiền lương của anh sao. 】 Đường Minh Hề 【……】 Diệp Tiểu Hành, chỉ cần cho cậu một chút màu sắc cậu liền mở phường nhuộm luôn sao! Đường Minh Hề suy nghĩ nửa ngày cũng không biết nên đáp trả cái gì, sau khi đem điện thoại buông xuống liền chuẩn bị đi ngủ. Tuy rằng cậu đã nhìn nam chủ, nhưng cậu cũng đưa tiền! Không tính là ăn quỵt! Ai biết được, di động lại chấn động một chút. Tin tức của Diệp Hành phát lại, tựa hồ là đem sự không trả lời của cậu coi thành mặc nhận. 【 Xem ra thật sự là một tháng tiền lương của anh. 】 【 Tôi đây có thể lý giải, anh đối với dáng người của tôi rất vừa lòng hay không? 】 …… …… Đi tìm chết đi, cẩu nam chủ Một tháng tiền lương của tôi so với 8000 tệ thì cao hơn rất nhiều được chưa, đừng xem thường người khác Diệp Hành 【Tiêu dùng có chừng mực, đừng mù quáng đuổi theo thần tượng làm gì. 】 Đường Minh Hề 【……】 【 Trả tiền đi 】 【 Thoát fans 】 Diệp Hành 【 Một khi bán ra, không hề đổi trả. 】 Diệp Hành 【 Tuy nhiên, vì mị phấn*, tôi có thể lại đây làm anh xem thứ khác Đậu nành thẹn thùng 】 Chương trước Mục lục Chương sau
Chương 11 Nắm tay Ăn tết xong, đám bạn bè của Đường Minh Hề bắt đầu lục tục liên hệ lại với cậu. Là một tên phú nhị đại có tiếng ở Ninh Thành, sở hữu đồ của các nhãn hiệu lớn xa xỉ bậc nhất, khách hàng VVVVIP của các khu biệt thự tư nhiên sang trọng, vậy mà năm nay lại yên lặng suốt hơn nửa tháng, chưa từng xuất hiện ở bất kì một party hay quán bar nào, thử hỏi như vậy nghe có hợp lý không? Hợp lý. Bởi vì nửa tháng này, nhị thiếu gia nhà họ Đường nổi tiếng khắp Ninh Thành bởi có tiếng là xảo quyệt, tính tình cực kỳ kém, ngang ngược, kiêu ngạo, điêu ngoa, tính tình ương ngạnh…… Ngày nào cũng dốc hết sức lực và thời gian ở hồ bơi. Với sự chăm chỉ và thái độ cần mẫn của cậu, nếu không phải độ tuổi không còn phù hợp, ai nhìn thấy cũng sẽ cho rằng cậu đang chuẩn bị tham gia thế vận hội Olympic, mang lại vẻ vang cho nước nhà mất. Đường Minh Hề bơi qua bơi lại mấy vòng, sau đó từ dưới nước chồi lên, thuận tay ghé vào thành bể bơi, hỏi huấn luyện viên đang ngồi đó “Anh thấy thế nào?” Huấn luyện viên tất nhiên sẽ cổ vũ cậu nhiệt tình “Không tồi đâu, rất có thiên phú, lại còn đẹp trai ngời ngời như vậy nữa, cố gắng còn nhiều hơn cả những người khác.” Đường Minh Hề nghe xong những lời khen có cánh này, cực kì vui vẻ, nghĩ thầm bơi lội cũng không khó học như mình tưởng tượng. Vừa lúc Đường Vân đã mua cho cậu một hòn đảo nhỏ, có gì thì cậu bay qua đi trước để luyện tập một chút với địa hình thực tế. Cứ như vậy thì thoát khỏi nam chính chỉ là chuyện easy thôi mà? Huấn luyện viên lại khích lệ cậu “Nhóc đẹp trai à, dáng người của cậu đẹp như vậy, cậu làm người mẫu đúng không?” Những lời này quả thực không phải trợn mắt nói dối hay nịnh nọt gì cả, Đường Minh Hề eo thon chân dài, làn da trắng tựa ngọc bích, trắng đến mức khi cậu ngụp xuống nước còn có hiện tượng phản quang. Huấn luyện viên mới đầu còn tưởng cậu là diễn viên hay minh tinh gì đó, kết quả là tìm mãi trên mạng mà không có. Xem CHƯƠNG MỚI NHẤT Tại Đường Minh Hề nghe thấy vậy thì lập tức cảm thấy lâng lâng. Sau đó cậu liền đề nghị với huấn luyện viên cho cậu học thử nhảy cầu. Kết quả là vừa mới đặt chân lên ván cầu, đưa mắt nhìn xuống dưới, thân thể của Đường Minh Hề thoáng chốc cứng đờ, tất cả sự tự tin và đắc ý bay đi đâu hết. Chời đấc ơi, đây là cái độ cao mà một người bình thường có để nhảy xuống hả? Đường Minh Hề sợ tới mức da mặt trắng bệch, nhanh chóng bỏ qua việc nhảy cầu, tạm thời gạt kế hoạch luyện tập trên đài cao này qua một bên, nghiêm túc ôm cái phao bơi của mình, tiếp tục ngâm trong bể bơi bơi qua bơi lại. Cậu buồn bực vẫy qua vẫy lại dưới nước, nhớ tới khoản tiền có 8 số 0 trong thẻ của mình, nhớ tới việc Đường Vân vừa mới mua cho mình một hòn đảo…… Có lẽ mình vẫn có thể thử làm thân lại từ đầu với nam chính = Đương nhiên là không được. Đường Minh Hề thay quần áo bơi trên người xuống, hiện tại toàn thân cực kì nhẹ nhàng, không cần giống như kiếp trước ngày ngày vội vàng nhìn bảng phân công công việc của mình, ngoại trừ có hơi chút lo lắng cho tính mạng của bản thân ra thì cậu cảm thấy mình đang trong tình trạng “ăn không ngồi rồi”. Mà đúng là con người không thể quá khoe khoang, vừa mới giây trước cậu còn cảm thấy chính mình “ăn không ngồi rồi”, ngay giây tiếp theo đã có chuyện rồi. Điện thoại của Đường Minh Hề rung liên tục không ngừng nghỉ. Thẩm Viễn Anh họ, anh có biết chuyện này không? Hạng mục khai phá Thanh La Loan bị tên tiện nhân Đường Vũ cướp rồi! Thẩm Viễn Cái hạng mục này rõ ràng anh Đường Vân đã giao cho anh phụ trách rồi cơ mà? Sao cuối cùng lại chạy vào tay hắn rồi? Thẩm Viễn Mẹ nó chứ, tên tiểu nhân này từ lúc cướp được hạng mục đến giờ lúc nào cũng ra vẻ khoe khoang QvQ tức đ*o chịu được ý QvQ Thẩm Viễn À anh họ ơi, anh đang có tiền trong tay không? Cho em mượn khoảng 2 triệu tệ với QvQ Đường Minh Hề Cậu là ai? Tôi không quen cậu. Cảm ơn đã nhắn tin = Sau đó, trực tiếp block. Thẩm Viễn là con trai của dì nhỏ của cậu, là em họ của mình, cũng là một thằng phá gia chi tử không học vấn không nghề nghiệp. Mặc dù hắn không chơi thân với Đường Minh Hề từ bé, nhưng các cụ có câu ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, bởi vì cả hai người đều có mối thù khó phai với Đường Vũ nên cũng coi như có qua lại với nhau, Đường Minh Hề cũng lười phải khách khí với hắn. Làm gì có tiền mà cứ vay vay vay. Đường Minh Hề vừa block thằng em họ ồn ào này xong thì xe Bentley nhà cậu đến đón cũng vừa tới nơi, dừng ngay trước mặt cậu. Vì tránh để mọi người phát hiện mình đi ra từ hồ bơi nên Đường Minh Hề đã cố ý đi cách đó tầm khoảng 500m. Quả thật là chính mình ép cho chính mình mệt chét = Diệp Hành bước từ trên xe xuống, kéo cửa xe ra cho cậu. Hơn nửa tháng không gặp, sao cậu lại cảm thấy Diệp Hành cao hơn trước một chút chút rồi nhỉ? Tầm 17 đến 18 tuổi là khoảng thời gian tăng chiều cao của nam sinh, nghĩ tới chiều cao của mình, Đường Minh Hề hơi có chút hâm mộ pha lẫn với ghen ghét. “Vừa rồi Thẩm Viễn gọi điện cho tôi để vay tiền.” Diệp Hành vừa ngồi vào xe đã lập tức báo cáo với giọng điệu lạnh tanh. “Ồ, nó cũng gọi cho tôi nữa.” Đường Minh Hề nói, “Nó hỏi mượn cậu bao nhiêu tiền?” “5 triệu.” Mẹ nó, thằng nhóc thối tha kia còn muốn bắt nạt kẻ yếu? Đường Minh Hề bực tức hỏi lại “Cậu có đồng ý cho nó mượn không đấy?” “Tôi làm gì có tiền.” Diệp Hành nhàn nhạt nói tiếp, “Còn đang mắc nợ 500 tệ đây.” Đường Minh Hề …… Cũng mới chỉ ăn của cậu một bữa cơm Tây thôi mà, nửa tháng rồi mà vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện đó hả! Tôi cũng đã tăng tiền tiêu vặt hàng ngày cho cậu rồi còn gì nữa, hừ, nhóc con à, cậu vẫn chưa hài lòng với những gì cậu có được hả? = Đường Minh Hề nói tiếp “Sau này nó mà gọi thì đừng nhận nữa. À mà, cái hạng mục Thanh La Loan kia sao lại rơi vào tay Đường Vũ rồi? Giao cho cậu phụ trách cơ mà?” Lông mi Diệp Hành khẽ rung lên, bình tĩnh mà trả lời “Tư liệu đánh giá của Minh Hằng có chút sai sót, cuối cùng không trúng thầu.” Cậu lừa ai vậy hả! Đường Minh Hề chửi thầm trong lòng, tôi đã đọc nguyên tác từ lâu lắc lâu lơ rồi, qua 2 tháng nữa thì Thanh La Loan sẽ hoàn toàn là địa bàn của cậu thôi! Ninh Thành từ khi đổi chủ tới nay, trừ bỏ nâng đỡ những xí nghiệp của hào môn trong thành phố ra, cũng đầu tư không ít cho các khu khác, khoảng tầm 300 triệu. Thanh La Loan là vùng duyên hải vừa mới được khai phá, năng lượng mới cực kì dồi dào, người trong Ninh Thành hay ngoài Ninh Thành đều “săn” quyền sở hữu nó như hổ rình mồi. “Ồ.” Đường Minh Hề lạnh nhạt mà đáp, sau đó cổ vũ thêm vài câu cho có lệ “Đừng nản lòng, lần sau cố gắng hơn là được.” Dù sao thì cậu cũng không định để ý gì đến mấy chuyện trong công ty của mình, phản ứng này nằm trong dự kiến của Diệp Hành. Đường Minh Hề cũng không phải là không định để ý, kiếp trước cậu bị chết đột ngột lúc đang tiếp khách uống rượu, kết cục của việc liều mạng làm việc chính là đầu thai sang một kiếp khác. Khó khăn lắm mới sống được cuộc đời không phải bôn ba làm việc, ai còn tâm trí đâu mà muốn đi làm = “Tối nay nhà bác Đường có tổ chức một buổi tiệc ăn mừng thành công, vẫn còn khoảng 2 tiếng nữa để chuẩn bị.” “Tiệc ăn mừng thành công?” À phải rồi, tên nhóc Đường Vũ kia vất vả lắm mới cướp được từ tay thuộc hạ của cậu hạng mục lớn như vậy, con đường tương lai sáng chói, đầy hứa hẹn, đương nhiên sẽ muốn khoe khoang tứ phương tám hướng rồi. Diệp Hành “Không đi cũng không sao cả.” Nói xong lời này, Diệp Hành hơi ngừng lại một chút. Hạng mục Thanh La Loan này là Đường Vũ cướp được từ trong tay Đường Minh Hề, đêm nay chắc chắn sẽ làm ra vẻ khoe khoang để cậu không thoải mái. Mà chuyện này hình như cũng đâu có liên quan gì tới mình đâu, Diệp Hành hơi hối hận vì mình đã lanh mồm lanh miệng đề ra một ý kiến như vậy. “Đi chứ, sao lại không đi?” Hai mắt Đường Minh Hề sáng lên. Cậu mà không đi thì sao có thể thấy được bộ dáng ra vẻ ta đây của Đường Vũ? Là một độc giả trung thành của nguyên tác, mỗi một phân đoạn đều có thể nhớ kỹ, Đường Minh Hề nhớ tới đoạn tối nay sẽ có màn vả mặt Đường Vũ của nam chính, không xem không được. Thực tế thì Đường Vũ không lấy được bản hợp đồng của Thanh La Loan, chỉ là người phụ trách hạng mục Thanh La Loan này thông báo cho phía người nhà họ Đường, xác nhận 7 ngày sau sẽ ký hợp đồng ở nhà họ, nhưng cũng không chỉ định người ký là Đường Vũ, mà vẫn giữ nguyên là Đường Minh Hề. Nhưng bởi vì Đường Vũ đang trong mối quan hệ yêu đương ngọt ngào với con gái của người phụ trách hạng mục kia – Vương Mẫn nên khi người phụ trách vừa gọi điện tới nhà họ Đường, gã đã ngay lập tức lầm tưởng rằng người có được hợp đồng kia là mình. Nhưng sự thật thì đương nhiên không phải vậy, trong lòng Đường Minh Hề biết rõ, người lấy được bản hợp đồng sở hữu Thanh La Loan chắc chắn là Diệp Hành. Trong nguyên tác có viết, người cầm đầu Ninh Thành đã biết được thân phận đại thiếu gia nhà họ Diệp của Diệp Hành nên quyết định tặng hắn một cái ân tình này. Bối cảnh của nhà họ Diệp ở Vân Kinh không ai không biết, mà người cầm đầu ở Ninh Thành kia muốn tỏ chút thành ý với Diệp Hành cũng là chuyện bình thường, tương lai có tăng tiến được nữa hay không còn phải nhờ Diệp Hành nói giúp mấy câu nữa. Nhưng mà không ngờ là, cái ân tình này lại bị Đường Vũ tưởng nhầm là của mình, không biết xấu hổ mà nhận lấy. Tuy rằng Đường Minh Hề rất muốn gào lên rằng lẽ nào tổ giám sát của bộ tài nguyên và môi trường để không à, nhưng ngẫm lại thì dù sao đây cũng là thế giới trong tiểu thuyết kể về một chàng rể vùng lên lật lại cái xấu, vốn dĩ đã chẳng tồn tại thứ gọi là logic. Nghĩ vậy, cậu cũng bình tĩnh hơn. Nhớ tới buổi tiệc ăn mừng tối nay, Đường Minh Hề bỗng nhiên nghĩ tới số tiền 8 con số 0 đằng sau của mình. Từ ngày có được số tiền này, cậu muốn tìm người để khoe khoang sự giàu có này của mình lắm rồi, nhưng tiếc là chưa tìm được. Giờ cơ hội tự dưng tìm tới cửa rồi = Sau đợt ăn tết, mấy người họ chuyển từ căn biệt thự trên núi trở về trung tâm Ninh Thành. Trước khi chiếc xe Bentley lên đường đi tới khách sạn mà Đường Vũ bao cả một tối, Đường Minh Hề đã hấp tấp kéo theo Diệp Hành trở về căn biệt thự Minh Hề của mình. Biệt thự Minh Hề nằm trên đường Nam Dương, con đường được mệnh danh là tấc đất tấc vàng, cực kỳ yên tĩnh, chung quanh được bao phủ bởi nước. Đây là món quà mà lão thái gia tặng cậu năm sinh nhật 18 tuổi, thậm chí còn được nhật báo Ninh Thành đánh giá là căn biệt thự cao cấp bậc nhất ở Ninh Thành. Sau khi cùng Diệp Hành đính hôn, hai người vẫn luôn sống ở đây. Diệp Hành bị sự nhiệt tình bất thình lình của Đường Minh Hề làm cho cực kỳ khó hiểu. Đến lúc xe dừng lại trước căn biệt thự, Đường Minh Hề chưa chờ hắn xuống mở cửa cho mình đã lập tức bắt lấy cổ tay của hắn, hừng hực hứng thú mà kéo hắn đi thẳng vào bên trong. Nhìn qua trông cực kì gấp gáp, không chờ nổi nữa. Tầm mắt của Diệp Hành dừng lại trên bàn tay của Đường Minh Hề đang nắm lấy tay hắn, mu bàn tay trắng nõn, lòng bàn tay nóng bỏng. Hắn không nói gì cả, trên mặt vẫn là sự hờ hững như trước, lông mi đã che khuất đi tầm mắt của người thiếu niên. Chạy tới cửa chính, lúc này Đường Minh Hề mới phát hiện hồi nãy mình hưng phấn quá mức, không chú ý mà đã kéo theo nam chính đại ma vương qua đây! Vcl! Quả nhiên, có tiền khiến người ta to gan hơn hẳn. Đường Minh Hề ho khan một tiếng, vô cùng tự nhiên mà buông tay Diệp Hành ra, làm như thể chưa có chuyện gì xảy ra vậy. Cậu vỗ nhẹ hai tay, “Bộp bộp” hai tiếng, từ phía trong cửa chính của căn biệt thự bỗng nhiên xuất hiện một đội hình những stylist đang cầm trong tay mười mấy cái rương đựng đồ. Người cầm đầu không ai khác chính là dì Vương. Diệp Hành …… “Anh muốn làm gì?” Đường Minh Hề ngồi trên chiếc ghế so-pha bọc da ở phòng khách, tư thế trông không khác gì một tên công tử bột, hai chân bắt chéo vào nhau. Từ góc nhìn của Diệp Hành, eo cậu mềm mại, chân thì dài, mặt mày sắc sảo, môi hơi dày, chúm chím, màu môi thì hồng hồng tựa như bánh đậu đỏ. Cậu ngồi lọt thỏm ở giữa chiếc so-pha rộng lớn, trông hệt như một chiếc kẹo mềm bọc mật. “Đương nhiên là chuẩn bị tham gia tiệc ăn mừng tối nay.” Đường Minh Hề hơi nâng cằm lên, ngang ngược, kiêu ngạo cực kì “Bổn thiếu gia đêm nay phải là người chói lóa nhất trong yến hội.” Thực ra là muốn khoe khoang sự giàu có của mình = Đội ngũ stylist nối đuôi nhau bày biện đồ đạc ra, bắt đầu lựa chọn dây đai chữ Y cho cậu. Hai cánh cửa lớn mở ra, một căn phòng để quần áo khổng lồ, xa hoa hiện ra trước mắt tất cả mọi người, đầy đủ tất cả các loại giày, bao tay, quần áo, phụ kiện đi kèm, đồng hồ chiết xạ quang…… tất cả như đang tỏa sáng lấp lánh, khiến người nhìn suýt chút nữa thì mù mắt. Đường Minh Hề cực kỳ thỏa mãn Mình đúng là có nhiều tiền thật đấy ~ Mình có tiền như vậy cơ mà, sao lại để cho mỗi mình mình biết mình có tiền được? = Nhờ phúc của Đường Minh Hề, Diệp Hành cũng bị ấn ngồi xuống so-pha, chịu sự “tra tấn” một phen. Hắn nghe Đường Minh Hề cứ nói liến tha liến thoắng suốt từ lúc vào cửa tới giờ, chưa dừng lại nghỉ một giây nào, sợi tóc hướng đi chỗ nào cũng bị cậu bắt bẻ nửa ngày. Đáy mắt Diệp Hành không khỏi hiện lên một tia mất kiên nhẫn, trong lòng ngẫm nghĩ Ai mà cưới cái tên phế vật bại gia tử này về thì sẽ xui xẻo tận 8 đời, mộ tổ tiên còn phải bốc cả khói đen. Hai tiếng sau, Đường nhị thiếu gia cuối cùng cũng vừa lòng với bộ quần áo đầy mùi tiền trên người mình. Bộ tây trang mà cậu đang mặc trên người là do hãng Kidon thiết kế độc quyền cho cậu, kim cương Patek Philippe, chiếc đồng hồ đắt tiền kết hợp với cả mấy viên kim cương 15 cara. Làn da của cậu vốn đã trắng non, kim cương trên người càng làm nổi bật thêm khí chất sạch sẽ, trắng trẻo ấy. Ngay cả Diệp Hành – người vẫn luôn xem thường cậu cũng không thể không thừa nhận một cậu, nếu nhà họ Đường phá sản, tên phế vật này vẫn sẽ được rất nhiều nam nhân có tiền tranh đoạt đến chảy máu đầu. Đường Minh Hề nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, nhịn không được mà cảm thán Mình đẹp quá đi mất, ai mà cưới được mình chắc chắn đó là phúc 8 đời nhà họ QvQ À không đúng, là gả cho mình chứ. Lòng hư vinh của nam nhân trong Đường Minh Hề cuối cùng cũng được thỏa mãn. Tại cửa khách sạn Lam Thành, một chiếc Maybach trông bình thường mà không mất đi vẻ xa hoa chậm rãi đi tới, cửa xe được bảo tiêu mở ra, một mỹ nhân eo thon chân dài bước xuống từ trong xe. Xem CHƯƠNG MỚI NHẤT Tại Vừa xuất hiện, mỹ nhân đã ngay lập tức chiếm hết spotlight ở hiện trường khi đó, ánh đèn sáng, ánh nhìn của tất cả mọi người đến tham gia yến hội và cả cánh truyền thông. Đường Minh Hề cực kì hài lòng với phong cách xuất hiện này của mình, tuy rằng trong lòng đang ra vẻ khoe khoang nhưng ngoài mặt vẫn phải duy trì sự cao lãnh, tự phụ, mỹ diễm của một nhị thiếu gia. Phóng viên của các cánh truyền thông đã chờ ở cổng suốt từ chiều, vừa nhìn thấy người đàn ông toàn thân lóng la lóng lánh này, ngay lập tức tưởng rằng cậu chính là Đường Vũ – nhân vật chính của yến hội đêm nay. Microphone đồng loạt chĩa về phía cậu, những ca từ khen ngợi bay bổng bắt đầu va thẳng vào người Đường Minh Hề. “Đường thiếu gia quả nhiên là tuổi trẻ tài cao!” “Tuấn tú, lịch sự, nhã nhặn, không hổ danh là người đại diện cho thế hệ thanh niên ở Ninh Thành!” “Đường thiếu gia, ngài có tính toán gì tiếp theo đối với hạng mục Thanh La Loan này ạ?……” “……” Đường Minh Hề giải thích nói “Tôi không phải Đường Vũ.” Vừa dứt lời, một chiếc xe lớn chạy thẳng một mạch đến cửa khách sạn Lam Thành. Đường Vũ tự mở cửa xe, nổi trận lôi đình mà nhìn về phía Đường Minh Hề “Đường Minh Hề!” Vẻ mặt của cậu cực kì bình tĩnh, nhàn nhạt đáp “Anh Đường, hình như ánh mắt của mấy phóng viên anh tìm tới không được tốt cho lắm.” Các phóng viên biết mình đã nhận sai người, lập tức trở nên xấu hổ. Đường Vũ nghẹn lời, trên con xe xa hoa vừa rồi lại bước xuống một nữ nhân trông cực kì thướt tha, lả lướt, cô ta kéo kéo Đường Vũ, khẽ cười một tiếng “Anh Vũ, đây chính là người em họ gì đó mà anh kể, phải gả cho một người đàn ông đó hả?” Chương trước Mục lục Chương sau
tôi thật sự không muốn làm nhân vật phản diện