thức ăn trong nồi em trong chăn

Số chương: 51c + 4PN (Đặt pass 9c cuối). Thể loại: Ngọt sủng, đáng yêu, sạch, nhẹ nhàng. Cp: Họa sĩ chân chó đáng yêu x Bác sĩ dính người. Lần đầu tiên nhìn thấy anh, An Nhu đã hiểu thế nào là nhất kiến chung tình. Nồi chiên không dầu đã không còn xa lạ với rất nhiều chị em nội trợ Việt Nam nhưng với nồi chiên không dầu thông thường thì chỉ để thức ăn có chín đều và vàng giòn cả 2 mặt thì cần phải lật mặt. Hiểu được điểm bất tiện này nên Magic đã cho ra mắt sản phầm Nồi chiên không dầu hai mặt kết hợp Chương 3 Thức Ăn Trong Nồi, Em Trong Chăn Chương 3: Anh chàng dịu dàng Chương trước Chương tiếp An Nhu nhìn chỗ đó chằm chằm một lúc lâu, cô gãi gãi đầu, không hiểu sao lại thấy hơi bực bội. Cô không nhìn nữa mà mím chặt môi, sau đó để cốc sang bên cạnh rồi bật điện thoại lên. Vay Tienonline Me. Đầu tháng 1, thời điểm khí trời lạnh ngô đồng bên đường đã rụng sạch lá, trên cành cây đầy tuyết khiến nó trĩu xuống. Tuyết trắng phủ kín đường, hằn lên những vết xe đi Nhu đi ra từ tiệm thuốc, cô kéo chiếc cổ áo rộng thùng thình lên cao hơn một chút rồi quay người băng qua đường lớn, đi vào khu chung cư Thủy Ngạn Hoa hộ này là quà thành niên cha An tặng cô bốn năm trước khi cô đậu đại học. Chủ yếu là ông lo cô con gái vốn đã được nuông chiều từ bé không chịu nổi chỗ ở trong trường đại học. Chẳng qua An Nhu lười bôn ba giữa trường học và nhà nên quyết định ở luôn trong khi tốt nghiệp An Nhu không về nhà mà tiếp tục ở lại Bạc thành. Cũng bởi vậy mà cuối cùng cô cũng nhớ tới căn phòng bị cô bỏ quên tận bốn năm về của nhà, An Nhu ném đồ lên bàn trà rồi lấy thuốc mới mua ra. Cô sụt sịt uống thuốc bằng nước ấm rồi về phòng ngủ đến trưa.*Lúc cô tỉnh lại thì trời đã tối đen như kéo mành ra, nơi nơi rực rỡ ánh đèn tạo thành một nguồn sáng duy Nhu cảm thấy cổ họng cô vừa khô vừa khó chịu, nuốt nước miếng đã đau rồi. Cô ho lên sù sụ, đầu óc quay cuồng, đi ra phòng khách uống tận mấy ngụm Nhu ôm khuôn mặt đang nóng bừng của mình rồi cầm điện thoại nhìn thoáng phòng tối như mực, ánh sáng từ điện thoại phản ra làm cô hơi chói mắtỨng Thư Hà nhắn cho cô mấy tin trên wechat.—— Nhu Nhu, tớ sâu răng oa oa oa oa đau quá.—— hình như bị nhiễm trùng luôn Nhu lập tức bỏ suy nghĩ gọi cô ấy đến bệnh viện với bình tĩnh nhắn lại Mai tớ đến chỗ nha sĩ với Thư Hà Để tớ gọi điện báo trước đã, là cái phòng khám gần khu nhà cậu mơ mơ màng màng trả lời cô ấy một chữ “ừ”, ngơ ngác một lúc mới lại lấy thuốc ra uống rồi ôm chăn lông, nằm cuộn tròn trên sô pha ngủ nghĩ, mình hơi nhớ nhà rồi.*Hôm sau, An Nhu đỡ sốt hơn hẳn. Sắc mặt cô vẫn tái nhợt như cũ, chân tay cũng hơi bủn tùy ý trang điểm rồi ra Thư Hà đã đến dưới lầu khu chung cư của cô, hiện tại đang đứng trước cửa chung cư chờ An Nhu. Cô ấy thấy An Nhu có vẻ mệt thì hơi sửng sốt “Cậu không thoải mái hả?”An Nhu khàn giọng, cô đáp bừa “Hôm qua đi ngủ hơi muộn.”Ứng Thư Hà không tin bèn giơ tay sờ trán cô “Có phải cậu sốt rồi không?”“Đâu có.” An Nhu nhìn chằm chằm khuôn mặt sưng vù lên của cô ấy, hơi mất kiên nhẫn, “Nhanh lên đi, cậu đau răng cơ mà?”Thấy cô không khác gì với lúc bình thường cả nên Ứng Thư Hà cho rằng cô chỉ đang không vui thôi bèn không nói gì khám răng nằm ở phía đối diện với khu chung người băng qua cửa phòng khám là tấm biển có sáu chữ “Phòng khám nha khoa Ôn Sinh” được viết bằng chữ Khải trông rất khí người đi vào, cánh cửa pha lê tự động mở ra. Bọn họ nhìn thẳng thì thấy quầy đón tiếp bệnh nhân ở phía trước, mùi oxy già xộc thẳng vào mũi, bên cạnh là vài chiếc sô pha màu xám có tốp năm tốp ba người người đi đến quầy tiếp đón bệnh nàng y tá đứng ở quầy ngẩng đầu lên, dịu dàng cười “Xin chào, chị có hẹn khám trước không ạ?”Ứng Thư Hà “Tôi có hẹn với bác sĩ Hà.”Cô nàng y tá hỏi tên cô xong bèn gõ máy tính để tìm gì đó, sau đấy cô ấy chỉ về phía sô pha “Vậy phiền chị ra kia ngồi chờ chút ạ.”Ứng Thư Hà nói “Cảm ơn” rồi ra chỗ sô pha cùng với An Nhu. Cô chống tay lên huyệt Thái Dương nhắm mắt nghỉ ngơi. Ứng Thư Hà ngồi cạnh nhìn cô chằm chằm hồi lâu vẫn cảm thấy cô có vấn đề ở đâu đến giọng nói khàn khàn và sắc mặt tái nhợt của cô thì giật mình bừng tỉnh.“Sao cậu khó chịu mà không nói gì với tớ?”“Tớ không sao mà.”“Chút nữa đi bệnh viện.”“Tớ không…” An Nhu cau mày mở mắt ra, nhưng thấy cô ấy có vẻ không vui bèn lập tức đổi giọng, “Rồi, đi thì đi.”Không lâu sau, có một y tá đi tới dẫn các cô vào phòng sĩ Hà là một người đàn ông trung niên, vì ông đeo khẩu trang nên không nhìn rõ toàn mặt, tuy vậy trông rất dễ thân. Ứng Thư Hà tự giác ra nằm ở ghế nha khoa chờ bác sĩ khám. Bác sĩ Hà bật đèn lên rồi cẩn thận kiểm tra hàm răng cho cô ấy, sau đó còn chụp hình lại cặn của Ứng Thư Hà đã sâu đến dây thần kinh răng làm tủy răng nhiễm trùng, bởi thế nên mới bị đau đớn kịch sĩ Hà chiếu hình hàm răng của cô lên màn hình lớn, ông thong thả ung dung giải thích tình huống hàm răng của cô ấy cho Ứng Thư Hà nghe “Răng của cô đã sâu lắm rồi, bây giờ tốt nhất là mình nên…”Báo giá xong, bác sĩ chuẩn bị trị Thư Hà nhìn thoáng qua An Nhu đứng bên cạnh, cô nói nhỏ “Cậu ra ngoài chờ tớ đi, đừng đứng nữa.”An Nhu gật gật đầu, cô chưa nói gì mà vẫn đứng yên năm phút tiêm thuốc tê, bác sĩ Hà hỏi “Cô thấy tê chưa?”Ứng Thư Hà dừng một lát rồi ừ một tiếng để trả cô ấy đã ngấm thuốc tê, An Nhu mới bước ra khỏi phòng đến chỗ ghế sô pha lúc trước, đúng lúc cô đi ngang qua một phòng khám bên trong mở, hơi liếc mắt là đã nhìn thấy cảnh tượng bên Nhu dừng bước, không hiểu sao lại nghiêng đầu nhìn vào một người đàn ông rất cao đứng bên ghế nha khoa, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt anh. Làn da trắng nõn như đang tỏa đeo khẩu trang y tế màu lam nhạt, lộ ra sống mũi thẳng, đôi mắt hơi cụp xuống. Nhìn từ góc độ này thì đôi mắt hẹp dài của anh hơi xếch lên, trông rất quyến rũ. Trong con ngươi như ánh lên những vụn sáng, vừa lấp lánh vừa dịu blouse trắng vừa người làm anh trông càng thêm điềm đạm hờ hững. Anh hơi khom lưng, vạt áo khe khẽ đung đưa làm lộ ra áo lông màu xanh xám ở bên trong. Sau đó anh cúi đầu xuống, cầm dụng cụ y tế cẩn thận khám răng cho bệnh Nhu không thể hiểu nổi phản ứng này của mình. Cô nhìn ra chỗ khác, hơi nhún cô đang định đi về quầy tiếp đón bệnh nhân thì nghe thấy giọng anh. Giọng nói khàn khàn hơi lười biếng lại như đang an ủi.“Đừng sợ.”Giọng điệu dịu dàng như nước. Trong chớp mắt đã bao phủ lấy cả người An giống như khi cô đột nhiên dừng chân ấy ——Hoàn toàn không có sức để trốn thoát.*Thấy anh định bước tới đằng này, An Nhu lập tức lùi hai bước trở về. Nơi trung tâm trái tim như vang lên một giọng nói làm tim cô chao đảo. Đầu cô vốn đã nóng, nay lại càng thêm quay luống cuống bước nhanh về phòng khám của Ứng Thư Hà.… Cái quỷ gì chạy làm gì chứ? Sao cô lại phải chạy?Hơn nữa sao lại chạy về đây không Nhu bực bội gãi gãi đầu, cô không đi ra ngoài nữa mà ngơ ngẩn đứng đóMột hồi lâu sau, âm thanh ken két ngừng lại. Bác sĩ Hà bôi thuốc rồi dùng oxy hóa kẽm hàm răng, ông dịu giọng “Được rồi đấy, trong vòng ba tiếng tới cô đừng ăn gì, chắc lúc ấy thuốc tê cũng hết tác dụng thôi. Với lại mấy ngày nay nhớ đừng nhai vào chỗ này, phải ăn đồ nhạt chút nhé. Ngày 13 cô nhớ tới khám lại, hôm đó chúng ta sẽ nhổ nốt thần kinh răng.”Ứng Thư Hà gật gật đầu, cô nhận lấy đơn thuốc bác sĩ đưa rồi cảm ơn Thư Hà đi tới trước mặt An Nhu, cô ấy quơ quơ tay trước mặt cô, lúng búng nói “Đi thôi.”Lúc An Nhu hồi thần thì Ứng Thư Hà đã ra khỏi phòng, cô vội vàng theo sau. Mới vừa đi ra cửa thì thấy có một đôi giày màu trắng xuất hiện trước mắt nhân của đôi giày đó hơi dịch sang một bên, hình như là để nhường chỗ cho hai người đi Nhu hơi ngừng thở, cô mím môi gãi gãi góc này có thể nhìn thấy áo blouse dài đến đầu gối, vì người đó đang di chuyển nên vạt áo cũng đung đưa trắng tinh khiết đến chói Thư Hà đi trước thấy An Nhu không đuổi kịp bèn quay đầu nhìn thoáng qua rồi giục cô “Nhu Nhu, mau đi thôi.”An Nhu cứ như không nghe thấy, cô liếm liếm khóe miệng rồi ngẩng đầu lên. Quả nhiên cô chạm phải cặp mắt là một đôi mắt rất đẹp, màu đen thâm trầm nhưng lại sáng lấp lánh. Như một mặt hồ sâu thẳm chứa đầy gian như ngừng lại vài Nhu kiềm chế sự căng thẳng trong lòng, cứ thế nhìn anh chằm chằm. Khuôn mặt cô lạnh lùng không chút cảm xúc, chỉ có đôi lông mày đẹp hơi cau mắt hơi xếch lên, trông có vẻ không vui.“Ai bảo anh tránh hả, tự tôi không đi được à?”Người trước mặt cô bị khẩu trang che mặt nửa khuôn mặt. Nhưng An Nhu vẫn nhìn thấy sự sửng sốt trong giây lát trên ánh mắt Nhu lấy lại bình tĩnh, không chờ anh nói gì đã đi về phía Ứng Thư Hà. Chưa đi được mấy bước cô lại quay vào, đứng trước mặt anh, mặt vẫn không đổi sắc mà ung dung nói “Xin lỗi, thái độ vừa rồi của tôi không được tốt cho lắm.”“…”Sau khi nói xong, An Nhu thoáng lui về phía sau một bước, lại hơi dừng đó cô lại quay lại thành khẩn cúi người chào anh mới quay người đi về phía của Ứng Thư Hà. Ứng Thư Hà đang đứng yên tại chỗ bị cô lôi đi xềnh xệch.“Cậu…” Ứng Thư Hà quay đầu lại nhìn thoáng qua người đứng phía chàng nha sĩ kia vẫn còn đứng ở chỗ cũ, đang bình thản nhìn chằm chằm về phía bên này. Vài giây sau, cằm anh hơi nâng lên tựa đang cười, sau đó nhanh chóng bước vào phòng editor Mình không thể đảm bảo tiến độ của bộ này được nhưng sẽ cố gắng chăm chỉ nhất có thể, mong mọi người ủng hộ nhé ~ Tên khác Cưng chiều anh nữa đi. Lần đầu tiên An Nhu nhìn thấy Trần Bạch Phồn. Anh đứng dưới ánh đèn sáng trưng, đang đeo khẩu trang y tế màu lam nhạt. Đôi mắt đào hoa hơi nhếch lên, vừa lấp lánh vừa dịu dàng. Khi anh khom lưng, vạt áo blouse trắng cũng đung đưa theo. Sau đó anh cúi đầu xuống, cầm dụng cụ y tế cẩn thận khám răng cho bệnh nhân. Giây tiếp theo, người đàn ông ấy đã mở miệng. Giọng điệu biếng nhác lại như đang an ủi. “Đừng sợ.” Trong giây phút đó, An Nhu đã nhất kiến chung tình với Trần Bạch Phồn. Nhưng cô tuyệt đối không ngờ rằng, Anh của lúc bình thường hoàn toàn khác với khi mặc áo blouse —— “Hôm nay em không tới gặp anh.” “Anh lại phải ăn cơm trưa một mình.” “Sao em lại không tới gặp anh?” “Có phải em hết yêu anh rồi không?????” An Nhu “…” Bố cục phòng khách không khác bên nhà cô là bao, chẳng qua phong cách trang trí ở nhà anh trông rất lạnh lẽo. Bàn trà trước mặt cô trống rỗng, trên bàn chỉ có mấy ly nước pha lê trong suốt và bình nước đầy, dưới bàn trà có một tấm thảm lông màu đằng trước bị phủ vải, dường như đã lâu rồi không được bánh kem được Trần Bạch Phồn để trên bàn ăn cũng thành đồ vật duy chẳng giống chỗ hai người ở gì cả. An Nhu nghĩ là cô nghĩ sang đây đưa bánh kem thôi nên không mang gì theo mà chỉ cầm theo chìa khóa, bây giờ không biết làm gì nên chỉ đành cúi đầu ngồi ngơ nên Trần Bạch Phồn muốn nói gì với cô đây…Hôm nay hình như cô chưa nói chuyện gì ngu xuẩn đúng hình như cô nghe được chuyện anh chưa yêu đương bao giờ thì Nhu chưa nghĩ kỹ thì Trần Bạch Phồn đã ra khỏi phòng, anh đi tới ngồi cạnh cô. Trần Bạch Phồn hơi mỉm cười với cô rồi duỗi tay rót nước, anh xin lỗi “Để em đợi lâu rồi.”An Nhu bưng ly nước lên uống một ngụm, cô nói nhỏ “Cũng không lâu lắm, anh muốn nói gì với em thế?”Trần Bạch Phồn để bình nước lại chỗ cũ, lúc này cũng không còn sớm nữa nên anh mới nói thẳng “Hôm nay anh nghe em nói em là họa sĩ vẽ tranh minh họa, đúng lúc em họ anh có cuốn tiểu thuyết sắp xuất bản cần phải vẽ bìa nên anh muốn tìm em giúp đỡ.”An Nhu không nghĩ tới nguyên nhân này nên sửng sốt một lát, thấy vẻ mặt đó của cô thì Trần Bạch Phồn bổ sung “Có thù lao, giá cả cũng không đến mức nào đâu.”An Nhu im lặng ngồi suy nghĩ hồi cô giúp thì có nghĩa là anh sẽ nợ cô một ân huệ đúng không. Nói không chừng anh sẽ vì cảm ơn mà mời cô ăn cơm gì nữa chỉ là vẽ bức tranh thôi, kiểu gì cũng không mệt được. Có thù lao hay không cũng chẳng sao cần cô cưa được anh là ok rồi…Nghĩ thế, An Nhu lập tức gật đầu “Được ạ.”Hành động này của Trần Bạch Phồn quả thật có chút tư tâm, tuy rằng anh cũng không biết cái sự tư tâm đó tới từ nhiên nhớ tới hình như yêu cầu của Hà Tín Gia với bìa minh họa không thấp chút nào, Trần Bạch Phồn vốn định để An Nhu đi cửa sau vẫn phải yêu cầu “Em có thể cho anh xem một số tác phẩm của em được không?”An Nhu không mang điện thoại nên không cho anh xem được, cô đành nói “Em không cầm điện thoại, nhưng mà trên Weibo của em có nhiều tác phẩm lắm, anh có thể lên xem thử, tên Weibo là Nhu Chỉ, Nhu trong tên em, Chỉ là giấy trong khăn giấy.”Nhu Bạch Phồn vốn đang bình tĩnh đột nhiên hóa tên này… Nghe quen quen…Phản ứng này của anh làm An Nhu hơi ngơ ngác, tự tin max trong việc vẽ tranh của cô lập tực tụt đến min, cô cẩn thận hỏi “Anh xem tranh của em rồi hả?”Trần Bạch Phồn im lặng mấy giây rồi đứng lên, anh nói “Em chờ anh một chút.”An Nhu căng thẳng vuốt vuốt ngón tay, cô gật Bạch Phồn gãi gãi đầu rồi vào phòng Hà Tín Gia, anh mở cửa phòng rồi thì thào “Họa sĩ trước của em tên là gì thế?”Hà Tín Gia còn không thèm nhìn anh, cậu gục mặt xuống lờ anh Bạch Phồn dứt khoát vào phòng, anh đóng cửa lại rồi hỏi “Họa sĩ vẽ bìa trước của em tên gì?”Chủ phòng bị toàn thế giới ghét bỏ cuối cùng cũng mở mắt ra “Anh đừng vào đây.”Trần Bạch Phồn nhìn cậu chằm chằm hai giây “Hình như lâu rồi anh chưa thấy cô thì phải.”Hà Tín Gia thỏa hiệp “… Nhu Chỉ.”Trần Bạch Phồn “…”Cho nên An Nhu thật sự là họa sĩ mà Hà Tín Gia nói là bị anh kích thích tới mức đổi nghề đi vẽ truyện tranh à?Dựa theo những gì Hà Tín Gia nói thì Nhu Chỉ có vẻ rất ghét Tín Thụ. Nhưng mà lí do cô ghét Tín Thụ là, cô không biết người không ngừng soi mói tranh cô vẽ không phải là Tín là anh họ cậu An Nhu biết anh tra tấn cô như thế…Trần Bạch Phồn sụp mí mắt, đột nhiên anh thấy hơi bực Tín Gia ngồi trên ghế, cậu gác chân lên bàn lắc lắc, hỏi “Không cho em ra ngoài… Tiến triển nhanh vậy cơ à? Hai người làm gì ở phòng khách nhà em thế?”Trần Bạch Phồn lạnh lùng lườm cậu “Cô ấy nhát gan.”Có khi sẽ bị cái tên trạch nam lôi thôi lếch thếch mấy ngày không tắm rửa như cậu dọa chết đó Trần Bạch Phồn tiếp tục hỏi “Họa sĩ mới từ chối em cũng là Nhu Chỉ à?”Hà Tín Gia gật gật đầu, cậu nói “Biên tập tìm cô ấy nhưng người ta từ chối.”Trần Bạch Phồn lại im lặng vài giây mới nói “Anh mới tìm cô ấy, cô ấy đồng ý rồi.”Hà Tín Gia liếc anh “Anh đang tán gái cơ mà?”“…”“Anh đừng nói người ngoài kia là Nhu Chỉ nhé.”“… Ừ.”Nghe vậy, Hà Tín Gia nhìn anh chằm chằm mấy giây rồi đột ngột đứng dậy “Em chưa ăn cơm chiều nên đói chết rồi, có bánh kem đúng không? Em phải ra ngoài ăn mới được.”Trần Bạch Phồn lập tức đẩy cậu ngồi về chỗ cũ, anh cắn răng “Em định làm gì hả?”Hà Tín Gia lại đứng lên “Em chưa ăn cơm chiều nên ra ngoài ăn bánh kem thôi.”Bốn chữ “chưa ăn cơm chiều” được cậu gằn Bạch Phồn đột nhiên không ngăn cản cậu nữa mà chỉ bình tĩnh nói “Mai anh gọi cô đến nấu cơm cho em ăn.”“…” Hà Tín Gia ngoan ngoãn ngồi về Bạch Phồn đứng yên, anh mím chặt môi, hàm dưới cũng căng nhớ tới vô số yêu cầu của mình hồi trước, chỉ biết tặc lưỡi rồi vươn tay lên sờ sờ lông màyHà Tín Gia thấy vẻ mặt này của anh thì vui hẳn lên, cậu cố nhịn cười, nói “Để cô ấy vẽ đi, cuốn trước cô ấy vẽ em rất hài lòng, để chút nữa em nói với biên tập bảo người ta hỏi cô ấy lại lần nữa xem.”“Chờ chút đã.”“Sao nào?”“Anh còn chưa nói bút danh của em cho cô ấy, không biết người ta có đồng ý không.”“Được rồi, vậy chờ anh hỏi rồi em nói sau.”Trần Bạch Phồn cũng không muốn để An Nhu chờ lâu nên nói xong đã ra ngoài đi được mấy bước anh đã ngoảnh đầu lại, mở miệng nói.“Đúng rồi, nếu sau này em gặp cô ấy.” Trần Bạch Phồn nói đến đấy bèn dừng lại, anh trầm giọng, “Tuyệt đối không thể nói là anh xem bìa cho em.”Hà Tín Gia lập tức hiểu ý Trần Bạch Phồn Cậu phải chịu tiếng xấu này vẫy vẫy tay tỏ ra đã biết. Trần Bạch Phồn nhận được đáp án như ý bèn về phòng Nhu vẫn còn ngoan ngoãn ngồi ngơ ngẩn trên ghế chứ không làm gì khác, trông cô y như trẻ con phạm Bạch Phồn bỗng dưng áy náy vô ngồi về chỗ, chủ động mở miệng “Để anh nói bút danh của em họ cho em nghe xem em có quen thằng bé không rồi hãy nhận.”An Nhu căng thẳng liếm môi dưới “Vâng.”Trần Bạch Phồn thầm mướt mồ hôi “Bút danh của nó là Tín Thụ.”An Nhu “…”Người này sao bám dai như đỉa vậy?Hơn nữa sao lại thành em họ Trần Bạch Phồn rồi?An Nhu im lặng, cô sụp mí mắt nhớ lại những gì biên tập cũ đã chuyển lời từ Tín khái là đến lấy mạng mi đấy Tín Thụ nói màu này không hợp với thanh mai trúc mã khái là đến lấy mạng mi đấy Chuyện là, Tín Thụ nói nam chính lùn khái là đến lấy mạng mi đấy Ừm QAQ màu tóc nữ chính nhạt thêm chút được không………Vừa nãy cô không nghe bút danh mà cứ thế đồng ý vậy á?An Nhu đột nhiên thấy hối hận vô cùng, hoàn toàn không thể kiềm chế tâm trạng này. Trần Bạch Phồn nói em họ nên Tín Thụ là nam hả?Sao anh chàng này vừa lắm chuyện vừa soi mói thế…Có phải bình thường Trần Bạch Phồn bị Tín Thụ gì đó bắt nạt ghê lắm Bạch Phồn ho khan “Nếu như em không muốn nhận thì anh cũng…” Không Nhu đột nhiên ngắt lời anh “Người ở chung với anh là cậu em họ đấy hả?”Trần Bạch Phồn hơi dừng lại, anh ừ một tiếng.“Có quan hệ thế nào với anh?”“Khá tốt.”An Nhu nhìn anh chằm chằm, cuối cùng cô cũng đồng ý “Có lẽ em vẽ được.”Không nỡ từ chối nỡ làm anh cảm thấy mất nỡ nhìn thấy anh thất Bạch Phồn không nghĩ rằng cô sẽ đồng ý. Vì vẻ mặt vừa rồi của An Nhu cho thấy cô không thích Tín Thụ một chút nào, nhưng cô lại vẫn chấp Bạch Phồn ngừng thở, dường như tim đập chệch nửa nhịp. Anh lấy lại bình tĩnh, nghiêm túc nói “Vậy nhờ em nhé, hôm nào anh mời em đi ăn.”Nghe thế thì An Nhu lập tức vui trở lại, cô hỏi “Bao giờ ạ?”Cô bối rối một lát mới nói “Để xem em có rảnh không đã.”Thấy Trần Bạch Phồn bỗng dưng im lặng, An Nhu chỉ muốn ngửa đầu lên trời gào phải dối trá quá không… Họa sĩ như cô thì bận thế nào được…Lúc trước anh đi mua xe với cô thì cô nói lúc nào cũng rảnh, lần này lại nói để xem bao giờ có rảnh hay đó Trần Bạch Phồn đột nhiên hỏi “Em phải về Tứ Xuyên à?”An Nhu sửng sốt, cô nghĩ ngợi một lát mới nhớ ra, hình như… Cuối tuần là Tết Âm nào anh hỏi thế, đúng là cô phải về Nhu gật gật đầu, thầm nghĩ tí nữa về phải đặt vé máy bay mới được.“Bao giờ em về?”An Nhu từ từ nói “Em còn chưa đặt vé nữa, bao giờ về rồi đặt sau.”Trần Bạch Phồn đề nghị “Vậy hôm em về được không? Sau đó anh sẽ dẫn em đi sân bay.”Lần này An Nhu không từ chối nữa mà lập tức gật cũng đã nói xong rồi, An Nhu thấy không còn lí do gì để ở lại nữa bèn đứng dậy nói “Em về nhé.”Trần Bạch Phồn cũng đứng dậy, anh đi ra mở cửa cho An Nhu đi ra ngoài cửa thì chợt ngoảnh đầu Thụ là em họ của Trần Bạch Phồn, hơn nữa quan hệ của hai người cũng khá tốt đẹp, cô nói xấu người ta trước mặt anh hình như không ổn lắm thì phải?Nhưng mà cô thật sự không nhịn nổi!Anh nhất định phải cách xa Tín Thụ ra chút, đừng có bị cậu ta dạy hư. Tuyệt đối đừng học cái xấu theo cậu ta! Tốt nhất là không ở chung Nhu căm hận Tín Thụ level max nghĩ Nhu nắm tay áo, vẻ mặt cô rất bối rối. Hay là nói uyển chuyển chút nhỉ? Uyển chuyển một chút…Thấy vẻ mặt của cô hơi vi diệu nên Trần Bạch Phồn nhướng mày “Sao thế.”Câu này của anh như tiếp thêm dũng khí cho An Nhu, cô lập tức nói ra “Tính tình em họ anh hình như không tốt lắm.”Nụ cười của Trần Bạch Phồn đã hóa đá “…”Sau đó An Nhu đã hối hận rồi, cô lập tức lùi về sau “Em chỉ…” Nói đùa Nhu chưa nói xong thì Trần Bạch Phồn đã ngắt lời cô “Anh cũng thấy vậy.”“…”“…”Trần Bạch Phồn hoàn toàn tin nếu Hà Tín Gia gặp An Nhu thì sẽ không dám nói về chuyện bìa sách cho cô cố giấu nụ cười đờ đẫn của mình đi, nghiêm túc nói “Cho nên về sau em thấy cậu ta thì đừng bắt chuyện nhé.”Tác giả có lời muốn nóiHà Tín Gia????????

thức ăn trong nồi em trong chăn